'Không", hắn đáp. "Cô không thể ngăn cản tôi. Đó không phải bản tính của cô."
"Bản tính của tôi đang thay đổi." Erin gắng gượng đứng lên trên đôi chân run rẩy, giảm bớt trọng lượng bằng cách dựa vào tường. “Tôi đã buông thả hơn. Tôi bỏ mặc giường chiếu bừa bộn, bát đĩa bẩn không rửa. Mất bình tĩnh. Chửi thề. Thời gian gần đây sức chịu đựng sự hổn loạn của tôi đã tăng nhanh chóng."
Novak bật cười. "Can đảm đối mặt với cái chết. Gần như khiến tôi thương hại." Ánh mắt hắn liếc qua Georg. "Gần như."
Tâm trí Erin sáng suốt kỳ lạ. Novak là hiện thân những cơn ác mộng của cô, chĩa mũi dùi vào những nỗ lực không ngừng nghỉ để kiểm soát thế giới và ngăn chặn tình trạng hỗn loạn của cô. Và tất cả những cố gắng đã dẫn cô thẳng tới đây, trong móng vuốt của con quái vật.
Nỗi sợ hãi sự hỗn loạn đã chế ngự cô suốt đời. Có lẽ cô chỉ còn vài giây để sống nhưng cô sẽ giải thoát mình khỏi nó. Cô sẽ tạo ra thực tại của riêng mình chừng nào cô còn sức mạnh. Cô đứng thẳng người nhất có thể. "Kế hoạch của ông vốn đã có sai lầm", cô nói.
Novak có vẻ hơi giật mình, như thể có con búp bê nào đó sống dậy, chỉ trích hắn. Hắn lịch sự ra hiệu cho cô giải thích.
"Ông nghiên cứu điểm mạnh và điểm yếu của mọi người nhưng lại quên mất một điều", cô tiếp tục. "Con người luôn phát triển. Họ sẽ thay đổi. Nhưng với ông, mọi thứ đầu đã chết. Sử dụng những vật vô tri vô giác để di chuyển xung quanh. Bởi vì bên trong ông đã chết, Novak. Đó là lý do tại sao ông căm ghét tất cả chúng tôi đến thế. Nếu là một vị thánh, có lẽ tôi sẽ thương hại ông, nhưng tôi lại không phải. Ông là thứ chết chóc, quằn quại, đáng thuơng."
Novak chớp mắt. Hắn nhìn Georg. "Tiếp tục đánh cô ta."
Georg giơ tay lên. Erin co rúm người vào sát bàn, chuẩn bị tinh thần.
Điện bỗng tắt phụt. Hình ảnh Connor trên màn hình co lại thành một đốm sáng rồi biến mất trong màu hình xám trống rỗng. Có người đang tát vào mặt anh. Nói gì đó rất khẩn cấp. La hét. Anh muốn bảo họ im đi nhưng lưỡi, môi và răng của anh không sao tìm ra cách bật âm thanh. Một đám mây màu đen, màu đỏ và trắng đang che kín tầm nhìn của anh. Nó kết thành một khối màu trắng hình bầu dục. Một gương mặt. Đôi mắt màu ngọc lục bảo. Cặp môi, hàm răng, cử động trong im lặng.
Bốp, bốp. Con mụ có cặp mắt màu xanh không để anh yên.
Nước đá văng vào mặt anh. Anh thở hổn hển, bừng tỉnh. “Gì thế?”
“Dậy mau, đồ ngốc! Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Ngay khi có điện trở lại chúng sẽ phát hiện ra tôi.”
Anh nhắm nghiền mắt rồi mở ra. “Cái quái gì…”
“Tamara đây. Anh là Connor McCloud. Novak đã trói chặt anh vào giường, chĩa súng vào Erin. Anh nhớ ra chưa?”
“Erin? Novak?”, anh vùng dậy và bị giật lại bởi sợi băng keo đang dính chặt anh vào giường. “Erin đang ở đâu?”
“Tuyệt vời. Tốt hơn nhiều rồi”, Tamara nói. “Bây giờ nghe kỹ đây. Chúng ta không có nhiều thời gian. Tôi sẽ cởi trói và đưa cho anh một khẩu súng. Rồi anh giúp tôi giết chết Kurt Novak. Anh theo kịp chứ?”
Anh gật đầu, kinh ngạc khi cô ta lôi ra một con dao giấu ở đường may trong váy, bắt đầu cắt sợi băng dính đang quấn quanh người anh. Một cánh tay lỏng ra, rồi cánh tay kia, tê cứng vì bị buộc quá chặt. Cái váy thùng thình kêu sột soạt trong lúc cô ta vội vã đi quanh giường để cắt dây ở chân anh.
Anh gắng gượng ngồi đây. “Cô là cảnh sát ngầm à?”
Cô ta bật cười. “Ha. Còn lâu. Đây là chuyện cá nhân.”
“Novak đã làm gì cô?” Một bàn chân được giải thoát, dính đầy sợi băng màu xám. Anh vẫn chưa cảm giác được nó.
“Hắn giết người tình tuyệt vời nhất của tôi.” Giọng Tamara hờ hững. Cô ta cắt nốt dây và giải phóng chân còn lại của anh. “Không ai được đụng đến đồ đạc của tôi.”
“Ồ.” Trí óc anh mềm nhũn do loại thuốc mà chúng tiêm vào người nên câu trả lời đã nhảy ra khỏi lưới, mở rộng trước mắt anh. “Tamara… Mara! Từ đảo Đá! Cô là tình nhân của Victor Lazar. Tôi nhớ rồi. Tôi đã nhìn thấy trong các đoạn băng quay lén. Nhưng lúc đó da cô ngăm đen. Cô cũng đã sửa mũi. Còn mắt cô…”
“Màu vàng nâu, anh chàng thông minh”, cô ta nói. “Màu vàng của mắt mèo. May mắn cho cả hai chúng ta là anh đã không đủ thông minh để khám phá ra chuyện này ở Sliver Fork. Anh có thể đã bị cắt cổ. Có thể cả tôi nữa. Nào, dậy đi. Đứng lên. Di chuyển. Để máu lưu thông.”
Anh lảo đảo quanh giường, vịn vào trụ giường khi đầu gối khuỵu xuống. Đầu anh nhoi nhói với mỗi nhịp tim. Anh chống chọi với thôi thúc muốn nôn mửa. Nó gợi nhớ đến những ngày anh phải điều trị bằng phương pháp vật lý trị liệu. “Tại sao cô lại giúp tôi?”
“Thực ra, không phải tôi giúp anh. Mà là anh đang giúp tôi”, cô ta quả quyết. “Cứu anh không nằm trong chương trình của tôi. Tôi đã rình rập cơ hội để giết con quỷ đó hàng tuần, nhưng hắn quá thông minh, quá nghi ngờ và tôi lực bất tòng tâm, tôi nghĩ hắn định giết tôi.”
“Ồ”, anh nói ngớ ngẩn. “Ừm… tại sao cô không tố cáo hắn?”
“Ồ phải. Giống như kết quả tốt đẹp lần vừa rồi à”, cô ta chế giễu. “Ngoài ra, tôi có những lý do riêng để né tránh pháp luật. Tôi không mong đợi mọi thứ diễn ra quá nhanh với hai người, nhưng cũng tốt. Tôi quá mệt m
