iêu vũ bình thường.”
Một lần nữa thế giới lại mở rộng thành khoảng không trống rỗng, vang vọng. Erin nghe thấy giọng nói của họ nhưng không thể hiểu họ đang nói gì. Bàn tay ấm áp của Connor đặt lên má cô. “Erin? Cưng? Có ai ở nhà không?”
“Em không chết”, là tất cả những lời cô thốt ra. Điều cô muốn nói với anh vô cùng phức tạp, hàng triệu điều tuyệt vọng xô đẩy nhau để giành quyền ưu tiên. “Em không chết”, cô lặp lại một cách ngớ ngẩn.
“Không, em không chết, em yêu, tạ ơn Chúa.”
Connor gục đầu lên bờ vai bê bết máu của cô. Cô ngửi thấy mùi thơm ấm áp trên mái tóc rối bời của anh đang xõa xuống mặt cô. Anh yêu cô nhưng anh không thể theo cô tới vùng đất hoang lạnh đó. Không ai có thể. Cô không biết con đường nào để quay lại nơi anh đang chờ đợi, ấm áp, nhẹ nhàng nhưng cô đã bị hủy hoại nghiêm trọng nên chẳng còn gì cho anh cả.
“Tất cả đều hỗn loạn”, cô thì thầm. “Chính nó. Tất cả đều ở đó. Bất cứ thứ gì khác chỉ là nói dối. Chỉ là một cái mặt nạ.”
Connor vuốt tóc cô, cau mày. “Anh nghĩ em bị choáng váng, cưng.”
“Tôi cho là cô ấy đang cố nói với anh chuyện gì đó hệ trọng”, Tamara nói. Cô ta nhẹ nhàng nâng cằm Erin lên bằng bàn tay đầy máu. “Cô biết không? Cô vừa tốt nghiệp xuất sắc khóa đào tạo gái hư chuyên nghiệp đấy.”
Thật kỳ lạ, lời nói của cô ta thực sự đã xuyên qua đám mây mù, kéo cô trở lại căn phòng. Cô tập trung vào Tamara, chớp chớp mắt. “Thật sao?”
Tamara mỉm cười. “Chắc chắn. Cô có tất cả yếu tố tiên quyết. Ngoại hình, bộ não, lòng dũng cảm và thái độ linh hoạt. Cô chỉ cần một sự giúp đỡ nho nhỏ kiểu như thế, nhưng chẳng có gì to tát.”
Connor kéo cô sát vào ngực anh. “Cô thật tốt bụng, nhưng đó không phải viễn cảnh của cô ấy.”
“Hãy để Erin tự phát biểu”, Tamara chế giễu. “Hôm nay là một ngày trọng đại. Vụ giết người đầu tiên của cô ấy. Rất hỗn loạn phải không? Tôi đã trải qua cảm giác đó từ lâu rồi, cô biết đấy. Nó tạo nên con người tôi hôm nay.”
Connor cứng người. “Này. Quên chuyện đó đi. Erin không phải…”
“Tôi nợ cô một lần, cô gái xinh đẹp”, Tamara bảo cô. “Nếu cô cần thứ gì đó đáng sợ, hãy để lại tin nhắn cho tôi tại cửa hàng đồ chơi tình dục Honey Pot dọc theo Quảng trường Pioneer. Những thứ đáng sợ là chuyên môn của tôi.”
“Đáng sợ thế này hả?”, Connor gay gắt. “Chúa ơi. Quá lập dị.”
“Tình huống này vượt quá giới hạn của tôi”, cô ta thừa nhận. “Tôi dự định sẽ sống bình lặng một thời gian. Tất nhiên, trừ khi Erin cần tôi.”
Vòng tay Connor siết chặt đầy ghen tuông. “Cảm ơn, nhưng tôi có thể giúp cô ấy mà không cần bất cứ thứ gì đáng sợ.”
Tamara vuốt nhẹ má Erin bằng móng tay dài đỏ rực có vẽ hoa văn là một tia chớp bạc. “Đàn ông tới rồi đi, nhưng chị em gái luôn trông chừng nhau”, cô ta thì thầm.
Erin bật ra tiếng cười cay đắng. “Giống Tonia hả?”
Tamara vung bàn tay đầy máu khô, ngụ ý gạt bỏ Tonia. “Tonia là đồ rác rưởi”, cô ta nói. “Những thứ cô bị mất vì cô ta thì sẽ lấy lại được ở tôi… và những thứ khác nữa.” Cô ta rướn tới, hôn nhẹ lên môi Erin. Đôi môi cô ta mềm mại, mỏng manh. “Nhớ kỹ nhé, cô bạn.”
Connor phát ra tiếng ầm ầm từ trong ngực. “Này. Tôi rất cảm kích sự giúp đỡ của cô và tình chị em vĩnh cửu này thật xúc động, nhưng hôm nay là một ngày khó khăn. Bây giờ cô có thể thôi làm tôi điên đầu được không?”
Tamara bật cười, chọc vào anh bằng ngón tay có tia chớp bạc. “Cứng rắn lên, McCloud”, cô ta nói. “Anh dễ bị lừa quá.” Cô ta đứng dậy, kéo váy lên, nhét súng vào bao. “Nơi này sẽ đầy nhóc cảnh sát trong vài phút nữa, nên tôi chuồn đây. Cớm luôn khiến tôi phát bệnh. Ngoại trừ anh, tất nhiên, anh chàng to xác.”
“Tôi không còn là cớm nữa”, anh nói.
Tamara rướn mày. “Một lần là cớm thì sẽ mãi mãi là cớm. Tôi đi đây.” Cô ta mỉm cười với Erin. “Chào, cô bạn xinh đẹp. Hẳn là khắc nghiệt lắm.”
“Còn tên ngu ngốc nào đáng lo không?”, Connor hỏi.
Cô ta lắc đầu. “Hắn tránh gây chú ý tối đa. Những người duy nhất trong nhà là Silvio và Nigel. Có lẽ bọn họ đã chuồn từ lâu khi nghe thấy tiếng súng. Phần còn lại nằm rải rác trong thành phố. Chúng sẽ sớm bay hơi thôi.” Cô ta đá vào mông Tonia lúc đi ngang qua. “Đừng có than vãn, con bò ngu ngốc. Cô sẽ không chảy máu đến chết dâu. Ấn mạnh vào lòng bàn tay và ngậm miệng lại.”
“Tamara?” Erin với theo.
Tamara dừng lại ở cửa.
“Cảm ơn cô”, Erin nói. “Tôi cũng nợ cô. Cô biết tìm tôi ở đâu nếu cần.”
Nụ cười rạng rỡ của Tamara lóe lên. “Gặp lại sau nhé.”
Cô ta biến mất vào bóng tối. Hai người ôm chặt lấy nhau trong căn phòng mờ tối giữa hai xác chết đẫm máu. Tiếng rên rỉ đau đớn của Tonia chọc thẳng vào hệ thần kinh yều ớt của cô. Connor đang nói gì đó. Nhắc lại lần nữa. Cô vặn vẹo tâm trí để tập trung chú ý.
“… Cất điện thoại ở đâu, cưng?”
“Trong túi xách của em.” Hàm răng cô va vào nhau lập cập. “Đâu đó quanh đây.”
“Anh sẽ tìm nó”, anh nói.
Cô bắt đầu run cầm cập không kiểm soát được vì mất đi hơi ấm lúc anh tìm kiếm xung quanh. Cô nghe thấy giọng anh, chập chờn xa dần. “Này, Nick. Tôi đây… Phải. Im đi và để tôi nói hết, tôi cần xe cứu thương. Tôi đã tóm được Novak và Luksh… Tự đến mà xem. Ch
