Old school Swatch Watches
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324551

Bình chọn: 7.00/10/455 lượt.

rất ít khả năng tôi có thể chọc tức ông qua một cái điện thoại và lớp kính chống đạn. Hãy nhìn vào mặt tốt của vấn đề. Ông sẽ không bao giờ phải uống bia và nói chuyện về bóng đá với tôi trong tiệc nướng ngoài trời.”

Miệng Riggs giật giật. “Mẹ kiếp, McCloud.”

“Mẹ kiếp cả ông nữa, Riggs”, anh đốp lại.

Cả hai im lặng, gầm gừ nhìn nhau. Từng giây trôi qua. Ánh mắt Riggs quay đi, vai sụp xuống. “Barbara đã đến đây tuần trước. Bà ấy kể cho tôi những chuyện đã xảy ra. Chuyện anh làm cho Erin và Cindy.”

Connor chờ đợi. Riggs vùi mặt trong lòng bàn tay. Khi ngẩng lên, nỗi thất vọng của một con vật bị mắc bẫy bừng lên trong mắt ông ta. “Chết tiệt, McCloud, cậu muốn gì? Cậu muốn tôi cảm ơn cậu? Cậu muốn một lời xin lỗi à? Quên đi. Nơi này đã là sự trừng phạt quá đủ rồi.”

“Không, tôi không muốn những thứ đó”, Connor nói.

“Tôi không thể bảo vệ họ, nhưng cậu thì có, đó có phải là điều cậu muốn nói với tôi không? Cậu muốn ưỡn ngực ra, hả hê phải không? Cứ tiếp tục đi. Cứ việc hét toáng lên, đồ con hoang. Cậu đã làm rất tốt. Cậu đã thắng. Cậu đã giành được phần thưởng lớn.”

“Đó chính là điều tôi đang mong đợi”, anh nói.

Riggs nheo mắt. “Ồ phải? Cậu cho rằng mình xứng đáng với con bé à? Cậu nghĩ mình đã giành được nó hả? Cậu nghĩ…”

“Không”, anh cắt ngang. “Erin có quyền quyết định. Chuyện tôi xứng đáng hay không xứng đáng chẳng có tí nghĩa lý quái quỷ nào cả.”

“Vậy cậu đang làm cái quái gì ở đây?”, Riggs rít lên.

Connor quay mặt đi. “Tôi muốn ông chúc tôi may mắn”, anh lặng lẽ.

Anh chuẩn bị tinh thần cho câu trả miếng hằn học. Nhưng chỉ có im lặng.

Khi anh ngước lên, khuôn mặt Riggs không còn đỏ bừng vì giận dữ nữa. Nó chuyển sang màu ảm đạm và xám xịt dưới ánh đèn huỳnh quang. “Cậu là kẻ vô cùng kỳ lạ”, ông nặng nề lên tiếng. “Tôi luôn nghĩ thế.”

Connor nhún vai. “Tôi biết. Nhưng đó là việc ông có thể làm.”

“Cậu đòi hỏi quá nhiều.”

“Ông nợ tôi quá nhiều”, Connor độp lại. “Và tôi chỉ muốn thế thôi.”

Miệng Riggs dẹt xuống, giống như vừa nếm phải thứ gì rất đắng. “Ôi, chuyện quái quỷ gì thế”, ông ta lầm bầm. “Vậy chúc may mắn. Dù có đáng hay không.”

Connor thở ra một hơi dài, run rẩy. “Ừm… Cảm ơn.”

“Đừng có cảm ơn tôi”, Riggs cảnh cáo. “Hãy xem xét mọi khía cạnh. Lời chúc của tôi có thể là một lời nguyền rủa đấy.”

“Tôi sẽ mạo hiểm”, Connor đáp.

“Hết giờ”, một giọng nói quái gở phát ra từ cái loa gắn trên trần nhà.

Anh gật đầu chào Riggs, đặt ống nghe xuống. Riggs ra hiệu cho anh nhấc lên. Connor đặt ống nghe vào tai. “Sao?”

“Cậu sẽ tiếp tục bảo vệ con bé chứ, McCloud”, Riggs nói. “Cậu sẽ quan tâm đến nó chứ?”

“Chết tiệt, phải. Nếu cô ấy cho phép tôi”, anh hứa hẹn. “Tôi sống vì điều đó.”

Riggs thả ống nghe rơi xuống. Ông đứng lên, quay lưng và bước đi.

Căn hộ lúc này trông còn thê thảm hơn vì những bức tranh và rèm cô dùng để che đi vết loang lổ trên tường đã bị gỡ đi. Miles cúi đầu tránh va vào cửa, đi về phía cái gương đứng.

“Cẩn thận, làm ơn”, cô cầu xin. “Nó rất cổ đấy.”

“Em luôn cẩn thận mà”, cậu ta trấn an, gạt mồ hôi trên trán, đỡ cái gương và đắc thắng đi ra cửa.

Mẹ cô lăng xăng đi vào. “Tất cả đều đã được xếp kín trong xe tải rồi cưng. Một vài bọc quần áo nữa và con sẽ rời khỏi nơi này.”

Erin gượng cười. “Cindy vẫn đang trông chừng xe chứ?”

“Ừ. Sau khi xếp nốt đống đồ này vào xe, chúng ta sẽ đi ăn gì đó.”

“Mẹ, con không đói. Con sẽ lau dọn nốt.”

“Lau dọn? Chỗ này còn sạch sẽ hơn nó đáng được thế, cưng à. Nếu con còn lau dọn nữa, nó sẽ vỡ vụn thành cát đấy!”

“Con chỉ cần chút thời gian yên tĩnh”, Erin khăng khăng. “Mẹ đừng lo.”

Mẹ cô nhận thấy cái nhìn cứng rắn trên khuôn mặt Erin, bà mím chặt môi. “Gì cũng được.” Bà kéo mạnh bọc quần áo ra khỏi tủ, đi về phía cửa, lưng thẳng đứng.

Erin đứng giữa căn phòng. Hai chân cô mỏi rã rời vì phải đi lên đi xuống sáu tầng cầu thang. Thang máy, tất nhiên vẫn đang hỏng. Nó sớm không còn là vấn đề của cô nữa.

Vấn đề thực sự của cô là thứ đổ vỡ bên trong cô.

Cô sụp xuống nền nhà, ôm lấy mình, run rẩy. Hôm nay là một ngày nắng đẹp, dù đang toát mồ hôi nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh khi nhớ lại chuyện đã xảy ra. Mặc dù Connor đã cứu cô. Thảm họa đã bị ngăn chặn. Cô không bị thương, hay bị chảy máu trong.

Nhưng Connor không gọi điện.

Chúa ơi. Cô mong muốn gì chứ? Cô còn muốn gì từ người đàn ông đó chứ? Anh ấy rất nỗ lực để bảo vệ cô. Nhưng cô đã chống lại anh, hủy hoại anh và cuối cùng quay lưng lại với anh, cùng với phần còn lại của thế giới. Cô không thể đổ lỗi cho anh nếu anh không còn muốn gặp lại cô. Chắc hẳn anh rất ghê tởm cô. Chính cô cũng ghê tởm bản thân mình.

Tuy nhiên, anh đã liều mạng vì cô. Anh đã bế cô rời khỏi căn nhà chết chóc đó trong vòng tay. Rồi sau đó anh tan biến như làn khói.

Vài ngày đầu khi mẹ đưa cô từ bệnh viện về nhà, cô chẳng bận tâm mình sống hay chết. Cô đã bị đóng băng. Không chút cảm xúc. Cô chỉ nằm trên giường, nhìn chằm chằm vào giấy dán tường đến khi Cindy và mẹ phát điên. Cô chẳng quan tâm. Đến lượt họ phải cắn móng tay, vò đầu bứt tai, để trở thành người lớn. Mặc kệ