XtGem Forum catalog
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324122

Bình chọn: 10.00/10/412 lượt.

/1954, là tiểu thuyết gia nổi tiếng người Mỹ, chuyên viết truyện phiêu lưu mạo hiểm, du hành vượt thời gian, đồng hành cùng kẻ giết người.

(2) Nguyên tác: Fear Nothing.

(3) Nguyên tác: Seize the Night.

Cô ngừng lại. Anh chỉ im lặng chờ đợi, ánh mắt hướng đi nơi khác. Khuôn mặt anh cứng rắn như thể thực sự được chạm từ đá.

“Cuối truyện Hiểu thấu bóng đêm, nam chính Christ cầu hôn với bạn gái”, cô tiếp tục. “Khiến em bật khóc. Em gập sách lại và bắt đầu nói chuyện với anh. Lần đầu tiên, em nắm tay anh và trò chuyện.”

Anh bật ra tiếng thở dài ngớ ngẩn, chà xát mặt mình. “Em đã nói gì?”

Nước mắt lăn dài trên má, cô lấy khăn ướt từ trong túi, lau đi. “Em nói với anh cảm nghĩ của em về anh. Em muốn anh tỉnh dậy nhiều thế nào. Em hy vọng vô cùng ngày nào đó chúng ta có thể ở cùng nhau. Đó là lần cuối cùng em đến đấy.”

Anh quay ngoắt đầu lại, gặng hỏi. “Tại sao?”

“Bởi vì đêm đó anh tỉnh lại”, cô nói.

Trông anh rất khó hiểu. “Tại sao? Tại sao em dừng lại sau tất cả chuyện đó? Tại sao em không đến thăm anh nữa?”

Cô hỉ mũi. “Ôi làm ơn. Vì anh hầu như không tỉnh táo, trong cơn đau đớn khủng khiếp, chỉ chăm chăm tìm ra nguyên do vì sao đồng nghiệp bị sát hại. Em nghĩ một cô gái ngớ ngẩn, mê muội đòi hỏi sự quan tâm của anh là điều cùng cùng anh cần. Em rất hoang mang. Em không muốn làm phiền anh.”

Anh bật dậy, quá đột ngột khiến cái ghế bật ra sau, đập mạnh vào tường. “Làm phiền anh? Chúa ơi, Erin. Đó có phải là lý do vì sao em không gọi điện cho anh tuần này? Em hoang mang à? Em không muốn làm phiền anh hả?”

“Connor, em…”

“Em nghĩ vì cái quái gì mà anh tỉnh lại chứ?”, anh giận dữ hỏi. “Có bao giờ em tự hỏi mình câu hỏi đó không?”

Cô bụm miệng, lắc đầu.

Anh giơ tay lên trời. Khuôn mặt anh dúm dó vì đau đớn. “Anh trở về từ cõi chết là vì anh nghe thấy em nói em muốn anh.”

Anh lao ra khỏi bếp.

Cô đuổi theo, chộp lấy tay anh. “Connor?”

Anh quay phắt lại. Rồi không thể nói ai ôm ai. Họ lao vào nhau, bằng sức hút dữ dội, không thể tránh khỏi của lực hấp dẫn. Họ đến với nhau trong nụ hôn dai dẳng, tuyệt vọng và hoang dã.

Bằng cách nào đó họ quấn lấy nhau, run rẩy trên tấm thảm ở phòng khách. Cô vật lộn leo lên trên, quấn chặt quanh người anh, kéo áo phông của anh lên. Anh là thực, anh muốn cô và cô khao khát từng phần thơm tho, mằn mặn, phàm tục của anh.

Anh giữ chặt tay cổ tay cô. “Khoan đã. Chậm thôi.”

“Không.” Cô cọ xát luồng nhiệt nóng rừng rực giữa hai đùi cô vào anh. “Không.”

“Không quanh co nữa”, anh thẳng thắn. “Anh muốn tất cả. Anh sẽ không bị lấn át đến khi nhẫn của anh được lồng vào tay em. Vì thế đừng bắt đầu với mánh khóe của nữ thần tình dục với anh.” Mắt anh sáng lên thách thức cô.

Một nụ cười bắt đầu, từ sâu bên trong cô, ở nơi bí mật mà nỗi xấu hổ và nước mắt cũng được sinh ra. Một niềm vui sâu sắc bùng nổ, cơ thể cô tỏa sáng với nó, mở rộng vào không gian bao la. “Anh nghiêm túc chứ?”

“Không đeo nhẫn, không làm tình”, anh nghiêm khắc nói.

“Anh đang đùa hả? Anh không thể từ chối em. Em sẽ không cho phép. Em sẽ sử dụng tất cả sức mạnh để quyến rũ anh. Đó là lòng tự trọng.”

Anh tựa người trên khuỷu tay. “Quên chuyện đó đi. Anh không ngốc đâu. Anh biết thừa chuyện sẽ xảy ra thế nào. Tại sao anh phải kết hôn nếu được quan hệ tình dục thoải mái chứ?”

Cô bật cười nhưng nước mắt tràn ngập. “Thật thô bỉ?”

Connor nhấc người lên, móc vào một cái túi tơi tả ở quần anh. Anh trao cho cô một cái hộp nhỏ bọc nhung đen, nhanh chóng nhìn đi chỗ khác. “Anh đã mang nó đi khắp nơi cùng anh trong hơn một tuần qua”, anh nói. “Nếu em không thích, chúng ta sẽ tìm cái khác.”

Cô ấn miếng khăn giấy sũng nước vào mũi và mở nắp hộp.

Một chiếc nhẫn theo phong cách cổ điển. Mặt nhẫn là một viên đá hình bầu dục màu xanh nước biển, phong phú với các gam màu chuyển từ xanh xám, xanh trắng và xanh lá cây, được đặt trong vòng tròn bạch kim tinh xảo. Nó rất thanh tú, độc nhất vô nhị. Tinh tế.

Màu sắc từ viên đá phản chiếu, pha trộn trong mắt cô thành một vòng xoáy của xanh lá cây, xanh da trời và trắng. Cổ họng cô thít chặt, không thốt lên lời.

“Anh không chọn kiểu gắn kim cương truyền thống”, anh thận trọng. “Cái này, à… phù hợp với tưởng tượng của anh về kiểu em có thể thích.”

“Tưởng tượng của anh rất hợp ý em”, cô thì thầm. “Đẹp quá.”

Anh lấy cái hộp từ tay cô, lôi nhẫn ra. Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Em sẽ đeo nó chứ?”

Cô chìa bàn tay trái ra không chút do dự. “Vâng.”

Anh đeo cho cô, rồi đưa bàn tay cô lên miệng, áp vào má. “Ôi Chúa ơi”, anh run rẩy. “Cảm giác thật sự rất đáng sợ. Và anh đã làm được. Nhìn anh xem. Anh vẫn còn sống.”

Chiếc nhẫn sáng rực trên tay cô như thể ánh sáng tỏa ra từ bên dưới. “Vừa khít tay em”, cô mềm mại nói. “Chúng ta thậm chí không cần phải đo thử nữa.”

“Anh đã đo rồi. Anh thử một trong số nhẫn của em. Nó vừa đến đây, trên ngón út của anh. Anh chỉ cần nói thế với thợ kim hoàn.”

Cô choáng váng. “Anh chắc chắn thế sao? Trong thời gian vừa rồi à?”

“Chết tiệt, phải. Chúa luôn ủng hộ những người có chuẩn bị. Đó là điều mà ông bố điên khùng