họ đổ mồ hôi.
Rồi một ngày, cô đang nằm sấp trên giường, hai tay lủng lẳng chạm xuống sàn nhà, các ngón tay quơ phải một con vật bằng giấy.
Con kỳ lân Connor đã gấp.
Cảm xúc gầm thét trên vùng đất tan hoang trong trái tim cô, rồi cô nhớ lại. Cô nhận ra mình đã mất mát thế nào. Đó là đêm kỳ diệu của tình yêu và niềm tin tuyệt đối. Chàng hiệp sĩ lang thang hào hiệp của cô, dịu dàng, đầy nhiệt huyết và dũng cảm. Nó làm cô vỡ vụn.
Cô ấn tay lên bụng, nhìn chằm chằm vào miếng vải son lót sàn sứt sẹo. Ký ức về đêm hôm đó cùng anh vẫn sắc như lưỡi dao.
Chẳng có dấu hiệu nào tốt đẹp hơn trong suốt một tuần của ngày dài đằng đẵng và những đêm không ngủ, nhưng cứ mỗi lần nhấc điện lên gọi cho anh, cô lại ngập ngừng. Cô hầu như chẳng còn gì để mang lại cho anh. Chỉ có bản thân cô và lúc này cô cảm thấy thật nhỏ nhoi. Như một phần thưởng tồi tàn. Và nếu anh từ chối cô, mà chắc chắn là thế. Cô sẽ tàn úa như một bông hoa khô héo, tan thành cát bụi.
Có lẽ như thế sẽ dễ chịu hơn một điều chắc chắn đáng sợ. Từng ngày cô lại gác điện thoại lên giá và tự nhủ, ngày mai. Ngày mai mình sẽ dũng cảm hơn.
Chà, sẽ không còn ngày mai nào để chần chừ nữa. Cô phải gọi cho anh hôm nay. Cô đã có sẵn kế hoạch dự phòng. Nếu anh trả lời không, ngày mai cô sẽ lập tức rời đi. Sasha, bạn cô, đang thuê một căn nhà riêng ở Portland và còn một phòng trống. Giống những ngày đại học. Có lẽ đó là một bước lùi nhưng là tất cả những gì cô có thể cố gắng, một ngôi nhà đầy các cô gái trẻ bận rộn có lẽ sẽ tốt cho cô. Cô có thể ở tại Portland một thời gian trong khi gửi hồ sơ xin việc. Chẳng còn gì khiến cô phải bận tâm ở Northwest nữa, nếu… nếu câu trả lời cho câu hỏi quan trọng nhất là không. Mẹ đã đi làm và yêu thích công việc. Miles đang dạy kèm Cindy trong kỳ nghỉ hè. Họ không cần cô bận tâm nữa và thế thật tốt, bởi vì cô đã quá kiệt sức. Cô sẽ rất may mắn nếu có thể xoay xở để quan tâm đến chính bản thân mình.
“Con yêu? Mẹ quyết định lên lấy đồ lần cuối. Chúng ta sẽ cùng đi xuống.”
Erin mỉm cười khi thấy khuôn mặt lo lắng của mẹ, đấu tranh để đứng lên. Cô ôm bọc quần áo cuối cùng từ trong tủ rồi theo Barbara xuống dưới. Cô đá cánh cửa mở ra.
Cô cứng đờ như thể đã hóa thành đá.
Connor đang thơ thẩn cạnh xe của anh. Thân hình cao gầy của anh được bọc trong cái quần kaki tả tơi cùng cái áo phồng cộc tay màu ôliu xám xịt. Mái tóc lòa xòa, bay phơ phất quanh vai. Khuôn mặt khắc nghiệt. Cảnh giác.
Bọc quần áo trượt khỏi tay cô, rải rác theo mỗi bước đi.
“Chà!”, mẹ mỉa mai. “Cậu lựa chọn thời gian xuất hiện tùy tiện nhỉ.”
Cindy nhìn mẹ cô kinh hãi, cúi xuống nhặt quần áo vương vãi của Erin. “Mẹ! Đừng làm mọi chuyện tồi tệ hơn nữa!”
“Tồi tệ? Còn có thể tồi tệ hơn được nữa sao? Đâm những tên đểu cáng đến chết à? Vẩy đầy máu à? Bị đe dọa hãm hiếp, tra tấn và giết người hả? Con bé không ăn, không ngủ. Đừng nói với mẹ về chuyện tồi tệ hơn.”
Nét mặt Connor dịu đi. Anh gần như đã mỉm cười. “Rất vui được gặp lại bà, Barbara.”
“Cậu dám sàm sỡ với tôi hả Connor McCloud? Tôi vô cùng tức tối với cậu và đã có một tuần tồi tệ.”
“Tôi cũng thế”, anh thừa nhận. Ánh mắt anh hướng vào Erin.
Mẹ cô ném bọc quần áo vào xe tải. Erin vẫn đứng như trời trồng. Im lặng kéo dài. Đến mức không chịu đựng nổi.
“Chào Erin”, anh nhẹ nhàng lên tiếng.
Lời nói đơn giản, vô thưởng vô phạt đó dâng lên một luồng sóng cảm xúc. Quét qua cô, khiến cả người cô chấn động, run rẩy, “Chào”, cô thì thầm.
Connor liếc về phía Barbara, Miles và Cindy. “Tôi mong được đi cùng Erin một chuyến”, anh nói. “Mọi người không phiền chứ?”
“Hãy hỏi con bé, không phải chúng tôi”, Barbara hất cằm về Erin. “Con bé là người đã nín thở, chờ đợi suốt một tuần.”
“Mẹ!”, Cindy rên rỉ. “Thôi đi! Mẹ sẽ làm hỏng mọi chuyện đấy.”
Connor nhìn thẳng vào Erin. “Erin? Em đi cùng anh chứ?”
Bằng cách nào đó, cô đã xoay xở để gật đầu được.
“Vậy chúng ta sẽ không làm phiền con nữa”, mẹ nói. “Mẹ chắc con có rất nhiều chuyện cần nói. Connor, con bé chưa ăn uống gì. Kiếm thứ gì cho nó nhé.”
Cindy giơ ngón tay cái lên chúc may mắn lúc cô đóng cửa xe. Miles nhồi nhét cơ thể dài ngoằng khó tin của cậu ta vào ghế hành khách. Barbara mở cửa xe bên ghế lái, do dự.
Bà bước về phía Connor, vòng tay qua eo và ôm chặt lấy anh. Rồi lùi lại một bước, đấm vào ngực anh, mạnh đến nỗi làm anh nhăn nhó, bật ra sau.
“Ối!”, anh xoa xoa chỗ bị đấm, phẫn nộ. “Cái quái gì thế?”
Bà phát ra một âm thanh thất vọng.
Connor nhảy bổ vào, chắn giữa bà và xe của anh, dang tay ra ngăn chặn. “Sao bà dám đụng vào xe của tôi, Barbara. Tôi rất yêu con xe này.”
“Ngớ ngẩn”, bà lẩm bẩm. Bà liếc nhanh Erin rồi vội vàng đi về phía xe tải. “Gọi cho mẹ nhé”, bà dặn dò. “Đừng làm mẹ lo lắng, cho dù con có làm gì. Mẹ sẽ không thể chịu nổi đâu.”
“Được ạ”, Erin yếu ớt đáp.
Họ đợi đến khi chiếc xe tải rẽ vào góc đường và biến mất.
Connor bóp ngực. “Anh bị bầm tím mất. Chúa ơi! Bà ấy thật nguy hiểm.”
“Mẹ đang phải trải qua rất nhiều cảm xúc mâu thuẫn.”
“Ha. Chẳng phải tất cả chúng ta đều thế sao”, anh càu nhàu.