một cách điên rồ. Cô ấy tên là Angela. Cũng phát âm thế này. Một cô gái đáng yêu. Cuộc đời ông xẹt qua trước mắt. Một dấu hiệu xấu.
Mắt ông bắt đầu quen với bóng tối và nhận ra một thân hình màu đen cao gầy. Ông ta đang đeo thiết bị gì đó trên mắt.
“Anh là người Nam Phi à?”, câu hỏi bật ra và ông tự nguyền rủa bản thân. Ông có thể giết cả hai vợ chồng bằng những câu hỏi vô ích.
Người đàn ông im lặng. “Không, ông Whitehead”, cuối cùng ông ta lên tiếng. “Không phải. Bởi vì tôi không tồn tại. Ông hiểu chứ?”
“Vâng”, ông mau mắn đáp. “Tất nhiên.”
Người đàn ông tiến lại gần, chạm vào ông. Chuck co rúm người, nhận ra ông đang bị kiểm tra xem có mang theo vũ khí không. Một ý tưởng lố bịch làm sao. Ông và vũ khí. Ông ta hài lòng vì Chuck không có vũ khí và bắt đầu đi vào bóng đêm. “Đi theo tôi”, ông ta nói.
“Mariah ở đây à?”
Không có câu trả lời. Cánh cổng kêu cót két lúc ông ta mở ra. Bước chân lạo xạo trên sỏi. Chuck loạng choạng theo sau. Nếu không bắt kịp tiếng bước chân, ông sẽ mất Mariah mãi mãi. Dù sao ông cũng đã mất bà, nhưng không quá khủng khiếp, quá mơ hồ. Không giống thế này.
“Xin lỗi? Ừm, thưa ngài? Vui lòng chờ một chút. Tôi không nhìn thấy gì cả. Xin lỗi! Thưa ngài? Tôi không biết tên ngài…” Chuck vấp ngã, bàn tay trầy xước rớm máu, rồi lại đứng lên. Tiếng bước chân đều đều, lạo xạo đang dần xa. Ông buộc mình phải lảo đảo chạy theo.
“Ông có thể gọi tôi là Dobbs”, giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Chuck đi theo giọng nói, xuyên qua bóng đêm, tiến về phía trước và rẽ phải. Ngài Dobbs. Cơn ác mộng của ông đã có một cái tên. Ngọn tháp lờ mờ trên đầu. Cây cối khiến bóng tối trở nên đậm đặc hơn. Ông vấp phải một cái cột, đập mặt vào đó và rên rỉ. Ông sẽ không bao giờ tìm được con đường này nữa nếu không có trợ giúp.
“Ông Whitehead?”
Giọng nói vang lên phía trước, bên trái ông. Dobbs hẳn có kính hồng ngoại để định hướng trong bóng tối đen như thạch tín này.
“Giơ tay trái lên. Ông sẽ tìm thấy một tấm gỗ. Lần theo nó và đi về hướng giọng nói của tôi.”
Giọng của Dobbs rất động viên và giúp đỡ. Ông nhận thấy mình rất biết ơn ông ta, giống như con chó liếm chân tay kẻ hành hạ nó. Ông dò dẫm xung quanh, chạm vào cái ván và thình lình ngã về phía trước.
Một đám mảnh bào vô tận và lộn xộn.
“Dừng lại ở đó. Đưa tay lên trước”, Dobbs ra lệnh. “Ông sẽ thấy các bậc thang. Leo Lên.”
Sự hoảng loạn làm đầu gối ông mềm oặt. Ông đang ngày càng đi xa chứ không phải đến gần hơn, tới bất kỳ nơi nào mà vợ ông có thể ở đó. “Mariah ở đây à?” Ông thấy mình như một chú cừu, kêu be be lặp lại câu hỏi ai oán.
“Trèo lên, ông Whitehead.” Giọng nói của Dobbs vang lên nhẹ nhàng và nhẫn tâm.
Ông trèo lên, lao thẳng vào bóng đêm phía trên, với bóng tối đang kéo ông xuống dưới. Các cơ bắp đau nhức của ông nỗ lực chống trả.
Ông căm ghét bản thân vì dễ dàng tuân lệnh hơn là căm ghét Dobbs đã đẩy ông vào hoàn cảnh này. Cao hơn, đến khi không thể cao hơn nữa. Không khí loãng hơn. Chuyển động xung quanh ông, cái lạnh thấm dần vào cổ.
“Ông đã lên đến một mặt sàn. Đưa chân ra, hướng hai giờ từ người ông.”
Dobbs ở ngay ông, trên bạc thang. Nếu buông tay, ông có thể kéo hắn xuống và giết chết hắn ta. Cả ông nữa, nhưng đó không phải là vấn đề.
Sau đó ông sẽ không bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra với Mariah.
Ông dò dẫm bằng chân, tìm thấy cái sàn và lao mình lên đó, hy vọng nó đủ khả năng đỡ được trọng lượng của ông. Ông đáp xuống nặng nề như một bao đá lăn lộn và ri rỉ khóc.
Dobbs leo nốt bậc thang còn lại. “Ông có mang theo các tài liệu về công việc mình đã được đề nghị thực hiện không, ông Whitehead?”
Đề nghị. Thật là một cách gọi hay ho. Chuck cố đứng dậy, lục lọi trong áo khoác. “Tôi đã trích xuất từ mẫu máu đó”, ông nói. “Như ngài yêu cầu. Tôi chạy máy dò, nó có vẻ ổn, ADN vẫn chưa bị thoái hóa. Tôi cũng chuyển pellet tế bào vào tủ lạnh. Như ngài muốn. Tôi cũng lấy pellet tế bào cũ cho ngài đây.”
“Đặt pellet tế bào vào giấy tờ xuống sàn”, Dobbs nói. “Rồi bước mười bước về phía trước.”
Ông làm theo. Gió thổi vù vù qua tai. Ông cảm nhận một khoảng không rộng lớn ngay trước mặt. “Tôi đã in hết các kết quả kiểm tra”, ông tuyệt vọng. “Đã sửa tất cả các ghi chép lưu trên máy tính trong tập tin nhận dạng của Kurt Novak. Tôi có thể cho ngài thấy tôi…”
“Không bao giờ được thốt ra cái tên đó. Có ai thấy ông không?”
“Lúc nào cũng có vài sinh viên ở lại phòng thí nghiệm ban đêm để làm mẫu xét nghiệm gấp, nhưng họ luôn để mặc tôi một mình”, ông lắp bắp. “Mọi người đều làm thế, những ngày này. Gần đây tôi rất chán nản, chuyện với…”
“Câm mồm, ông Whitehead.”
Ông phải hỏi, một lần nữa. “Mariah ở đây à?”
Dobbs tặc lưỡi. “Ông thực sự nghĩ tôi là kẻ vô lương tâm đến nỗi đưa một phụ nữ ốm yếu tới chỗ như thế này à? Mariah tội nghiệp đến nói còn khó khăn thì làm sao có thể leo lên cái thang dựng đứng như thế này được. Nghĩ đi chứ.”
“Nhưng tôi… nhưng ngài đã nói…”
“Im đi. Tôi muốn kiểm tra những thứ này. Quay lưng lại đây.”
Ông chờ đợi. Một con cú kêu vang. Mariah rất yêu loài cú. Bà ấy có đôi mắt to,