n khịt mũi. “Hãy nói điều đó cho vài cô người cũ của em ấy. À, nhân tiện đang nói về chuyện đấy. Đêm qua anh có xơ múi được gì không?”
Connor im lặng vài giây. “Em thậm chí không tưởng tượng được nó bị hạn chế thế nào trong một chủ đề đàm thoại đâu,” anh nhẹ nhàng nói.
Sean há hốc miệng. “Thật sao? Nóng bỏng quá đi! Anh nói thật đấy chứ?”
“Thật đến từng từ,” Connor trả lời. “Đừng hỏi nữa.”
“Ôi chàng trai. Em đang phát run đây,” Sean rên rỉ. “Cô ấy đã làm gì với anh, anh bạn ? Cô ấy có…”
“Mai anh sẽ gọi lại cho em, Sean.”
Anh tắt điện thoại, nhét vào túi và liếc sang bên cạnh để chắc chắn Erin vẫn đang ngủ. Hàng mi rậm xòe ra như hình cánh quạt trên gò má cô. Hoàng hôn ngăn mọi màu sắc bên ngoài xe, nhưng anh đã kịp ghi nhớ tất cả màu sắc của cô, màu vàng nhạt mềm mại, khuôn mặt ửng hồng, màu bóng mượt, sâu thẳm của mái tóc và đôi mắt. Cô không còn đóng thùng nữa. Cúc áo căng phồng ở phần ngực ngọt ngào, gợi cảm của cô, lấp ló một phần chiếc áo lót vải cotton như trêu ngươi. Anh muốn mua cho cô chiếc áo lót đắt tiền làm hoàn toàn bằng lụa và ren mỏng manh, có dây quai và móc khóa tinh tế. Anh muốn chiêm ngưỡng cô mặc những thứ đó, từng mảnh, từng mảnh nhỏ.
Rồi anh lập tức muốn lột chúng ra khỏi người cô.
Một chiếc Ford Explorer đen bóng vượt qua, không phải lần đầu tiên. Một cơn rùng mình ớn lạnh cùng cảm giác rần rật chảy qua người anh. Chiếc Explorer này chính là chiếc làm anh chú ý lúc rẽ vào nhà hàng, nhưng do quá tập trung vào Erin nên lúc đi ra anh đã không kiểm tra lại.
Họ ở trong nhà hàng nửa tiếng, ngồi trong xe ở bãi đậu chừng một tiếng hai mươi phút hoặc hơn. Bất kỳ xe nào đến trước đó chắc hẳn đã lên đường từ lâu. Bụng anh lạnh toát, còn cổ đau nhoi nhói. Anh nhấn chân ga, tiến lại gần chiếc Explorer và kiểm tra biển xe.
Chắc chắn, chính là nó. Biển xe mới, đen và sạch bóng như thể vừa được cọ rửa. Chỉ có lái xe, không có hành khách. Anh tăng tốc, tiến về phía trước. Có một lối rẽ cách đó khoảng vài dặm. Anh bật xi nhan, rẽ vào đó và chờ phản ứng của nó.
Chiếc Explorer đột ngột đâm sang làn đường của anh, ngay sát đầu xe anh. Nó đi chầm chậm đến khi anh gần như sắp tông vào thanh hãm xung của nó, rồi thậm chí còn đi chậm hơn nữa. Năm mươi lăm… năm mươi… bốn mươi lăm…ba mươi tám… Chúa ơi.
Chiếc Explorer đột ngột rẽ sang làn đường khác. Connor nhấn chân ga, đi sát bên cạnh và quay sang nhìn.
Georg Lucksch đang cười nhăn nhở trên ghế hành khách, giống hệt cái-đầu-lâu-trong-hộp-hình-nộm-đồ-chơi. Mái tóc dài đã bị cắt cụt, nhưng chắc chắn là hắn, vẫn còn khuyết bốn cái răng do trận đòn của Connor hồi tháng Mười một năm ngoái. Cửa xe hạ xuống. Hắn chĩa khẩu súng trường vào Connor và đẩy tay điệu bộ.
Chiếc Cadillac giật mạnh lúc Connor phanh gấp. Chiếc Explorer tăng tốc, nhanh chóng lao vút đi.
Erin giật mình. “Sao thế? Có chuyện gì à? Connor?”
“Anh nghĩ là vừa nhìn thấy…” Anh im bặt khi nhận ra giọng điệu mình hoảng hốt. Anh có thể chắc chắn lúc đầu không thấy ai trên ghế hành khách.
“Không thể tin được,” anh lầm bầm
“Anh không tin cái gì?”
Đầu óc anh quá bận bịu để tìm lời giải thích hợp lý cho cô. Georg có thể đã cúi xuống, chờ thời cơ nhô lên và dọa anh chết khiếp. Nhưng nghe thật vô lý. Quá… hoang tưởng.
“Sao thế? Làm ơn, Connor, anh đã trông thấy cái gì?” Erin khẩn khoản.
Anh đuổi theo chiếc xe. Ghế hành khách trống không. Dạ dày anh chìm sâu thêm một nấc.
Anh hít một hơi thật sâu. “Anh nghĩ là anh nhìn thấy Georg”, anh thừa nhận.
Erin bịt miệng. “Ở đâu?”
“Trong chiếc SUV phía trước.”
Cô quan sát chiếc xe. “Không phải Georg đang lái xe. Người này quá cao và đầu thì quá bé.”
“Không phải tài xế,” anh nói. Anh đã biết chuyện này sẽ lạ lùng ra sao với cô. Bụng anh siết chặt. Một cảm giác nôn nao, mơ hồ như xấu hổ.
Erin nhìn chiếc SUV chăm chú. “Chẳng có ai ngồi ghế hành khách cả.”
“Anh biết,” anh khó khăn nói. “Hãy tin anh. Anh biết nó kỳ lạ và lập dị thế nào mà không cần em chỉ ra.”
“Connor?” giọng cô nhỏ và rụt rè. “Liệu có phải chỉ là do… anh quá mệt không? Em sẵn sàng lái xe, nếu anh cần nghỉ ngơi và em có thể…”
“Không,” anh gằn giọng. “Anh không sao.”
Cô quay mặt đi, nên tất cả những gì anh có thể thấy là mái tóc duyên dáng lướt qua.
“Chết tiệt,” anh lẩm bẩm. “Anh xin lỗi.”
“Không sao,” cô thì thầm.
Ơn Chúa, đường ra đây rồi. Anh chờ đến phút cuối rồi thình lình ngoặt vào lối rẽ và rời khỏi đường cao tốc. Anh không muốn đi chung con đường vắng vẻ, thưa thớt với bóng ma ác mọng mang tên SUV đó. Trừ khi anh có thể tìm ra hết lũ khốn đó, ném chúng xuống đất và nghiền thành bột nhão.
Nhưng đó không phải là lựa chọn cho đêm nay. Nhất là với Erin trong xe. Anh móc điện thoại và tìm số của Davy trong lịch sử cuộc gọi.
Davy nhấc máy ngay lập tức. “Có chuyện gì thế? Em đang gặp rắc rối hả?”
Davy có thể ngửi mùi rắc rối từ những cậu em trai ngay khi đang cách xa cả một đại dương. “Anh đã nói chuyện với Sean à?” Connor hỏi.
“Ừ. Nó kể hết về cuộc điều tra giải thoát em gái Erin từ thằng khốn kinh tởm ấy. Anh cũng đang tìm kiếm. Em cầ