Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326202

Bình chọn: 8.5.00/10/620 lượt.

h cho em được, Erin. Anh không yên tâm bởi Mueller trên thực tế không hề xuất hiện. Anh không bị ấn tượng bởi Dobbs hay Julian. Và anh phẫn nộ với cách họ giật dây em chạy vòng quanh.”

“Ôi, Chúa ơi. Đó là cách anh nghĩ về đề nghị của Mueller hả?”

“Phải.” Cái nhìn trên khuôn mặt anh cực kỳ thách thức.

Cô buộc mình phải dừng cuộc cãi vã. “Làm ơn thả em ra, Connor”, cô lặng lẽ nói. Anh nới lỏng tay và cô leo ra khỏi lòng anh, trượt sang ghế bên cạnh. “Em muốn bị giật dây như thế nhiều hơn nữa”, cô vừa nói vừa vuốt lại quần áo. “Cơ hội để được quản lý bộ sưu tập của Mueller, để chịu trách nhiệm một quỹ tài trợ. Với góc độ sự nghiệp của em, đó là một cuộc đời không sao sánh nổi.”

“Phải, chính xác”, anh nói. “Không sao sánh nổi.”

Giọng của anh khiến cô ớn lạnh. “Anh không thể cho rằng ông ấy là Novak được.”

Anh nhún vai. “Anh thấy bực bội vì hắn không chường mặt ra ngay khi biết anh đi cùng em. Cho đến khi gặp mặt hắn, anh vẫn giữ giả định tồi tệ nhất.”

Cô sụp xuống ghế, nhụt chí. Cơn giận dữ được xả ra đã rút kiệt năng lượng của cô, như thể một cơn lốc xoáy bên dưới hút lấy. Vô cùng quen thuộc. Giống như cơn lốc đã hút hết những người cô quan tâm vào trong cái bụng đen xì, to lớn của nó.

Đây vẫn là cuộc đấu tranh cũ. Giây phút đó, cô chợt đau đớn, lờ mờ nhận ra nó kéo dài bao lâu. Cô chiến đấu với cơn lốc này từ khi còn bé xíu. Bằng cách cố gắng trở nên ngoan ngoãn, có trật tự và kỷ luật. Cố gắng trở nên có ý nghĩa với toàn thế giới. Suốt cuộc đời. Với tất cả sức lực của cô.

Vẫn chưa đủ. Nó đang hút cô xuống, giống như đã làm với bố. Như nó đã làm với mẹ. Có lẻ cả Cindy nữa, theo những gì cô biết. Không gì có thể ngăn chặn. Chắc chắn không phải bằng nỗ lực nhỏ nhoi của cô.

Cô nắm nghiền mắt. “Vậy tất cả chỉ là một âm mưu xấu xa? Mọi thứ em làm, mọi thứ em cố gắng xây dựng, tất cả chỉ là một trò đùa bẩn thỉu, và em là nạn nhân của nó. Em sẽ không bò ra khỏi cái hố hôi hám, tồi tệ này được phải không, Connor? Lũ quái vật đang rình rập mọi xó xỉnh”.

“Erin, làm ơn…”

“Nó giống như vùng cát lún”, cô run run. “Em càng cố leo lên thì càng bị chìm sâu hơn.”

“Erin, làm ơn”, Connor nài nỉ. “Đừng làm anh sợ. Có thể anh sai. Chết tiệt, anh sai thật. Có thể anh đúng là một thằng ngốc hoang tưởng, và nếu thế anh cam tâm tình nguyện chịu phạt, được không? Làm ơn đừng khóc. Đến đây nào.”

“Không”. Cô tựa sát vào cửa xe. “Làm ơn chỉ cần im lặng và để em một mình.”

Anh đập đầu vào bánh lái với tiếng gầm gừ thất vọng. “Ôi Chúa ơi. Một mớ hỗn độn”, anh lầm bầm và khởi động xe. “Cài dây an toàn vào.”

Chiếc xe im lìm một cách đáng sợ trong hai giờ tiếp theo. Erin quay mặt ra ngoài suốt thời gian đó. Cuối cùng Connor tấp xe vào một nhà hàng ven đường. “Chúng ta ăn chút gì nhé”, Connor nói.

“Em không đói”, cô bảo anh. “Nhưng anh cứ vào đi.”

Anh đi vòng quanh xe, giật cửa và kéo cô ra. “Em cần phải ăn.”

Cô quá mệt mỏi nên không phản kháng. “Đừng, Connor”, cô nói. “Em xuống đây. Xin hãy bình tĩnh.”

“Ha,” anh lẩm bẩm.

Cô gọi bừa một bát súp gà còn hơn là phải tranh luận về món gì và ăn một cách chậm chạp trong khi anh ngấu nghiến món thịt băm lẫn pho mát. Cô dừng lại ở dãy điện thoại tại hành lang nhà hàng trên đường ra, nhét tất cả đống tiền xu vào một chiếc. Đồng 25 xu cho cuộc gọi cuối cùng lọt qua tay cô, và đồng tiền chết tiệt lăn khắp nơi, cố tình né tránh cô. Sau đó Connor đã khuất phục bằng cách dẫm lên nó. Anh nhét vào khe cho cô.

Cô bấm máy. Giọng nói tổng đài vang lên, báo rằng số tiền cô vừa nhét vào không đủ thực hiện cuộc gọi và vui lòng cho thêm tiền vào…

“Cái máy rác rưởi, vô giá trị chết tiệt!” cô rít lên.

Cô bắt đầu đập phá nó. Connor vội túm lấy nắm tay cô và giữ chặt. “Này, hãy bình tĩnh trước khi họ gọi cảnh sát tới, cưng ạ,” anh dỗ dành. “Tiếng la hét sẽ khiến bà chủ lo lắng. Có chuyện gì thế?”

“Anh còn đồng 25 xu chết tiệt nào không?” cô gắt nhẹ

“Suỵt. Anh có thứ còn tốt hơn cơ.” Anh vòng tay ôm chặt cô từ phía sau, bao bọc cô bằng hơi ấm của mình. “Anh có điện thoại di động và nó đầy pin. Ra xe nào. Em có thể gọi điện ở đó, yên tĩnh và riêng tư.”

Anh móc điện thoại, đưa cho cô ngay lúc bọn họ vào xe. Cô bấm số máy của Cindy. Không bắt máy.

Cô lại bấm số của mẹ, thầm hy vọng. Bây giờ là tối thứ hai. Lúc này chắc là mẹ đã nối lại đường dây.

Vẫn không liên lạc được.

Cô tắt điện thoại, đưa trả anh và vặn vẹo hai tay trong lòng.

“Không gọi được à?” anh hỏi.

Cô gật đầu.

“Em đang cố gọi cho ai? Cindy à?”

“Mẹ em nữa,” cô thì thầm

“Mẹ em thế nào?” anh hỏi han. “Bà ấy ổn chứ?”

Cô thở dài khó nhọc và lắc đầu

“Nói cho anh, Erin.” Giọng anh trầm trầm, không có chút sắc thái mệnh lệnh khắc khe nào cả.

Cô nhìn vào lòng mình. “Mẹ em đang dần mất tự chủ,” cô nói. “Gần đây bà thậm chí còn không ra khỏi giường. Không thanh toán các hóa đơn. Không nối lại điện thoại. Bà cũng đang có nguy cơ bị mất ngôi nhà. Không có tiền thanh toán khoản thế chấp. Và bây giờ bà luôn nhìn thấy họ. Trên tivi. Các đoạn băng mà Victor Lazar dùng để tống tiền bố. Ông và nhân tình. Trên


Old school Swatch Watches