giường.” Giọng cô nhỏ dần.
Connor không nói lời nào. Cô ngước lên. Đôi mắt anh chứa đầy vẻ thấu hiểu. “Anh chứng kiến bố anh suy sụp,” anh nói. “Anh biết cảm giác đó như thế nào.”
Cổ họng cô run run. “Thật kinh khủng. Giống như…. như…”
“Giống như thế giới sụp đổ dưới chân em,” anh tiếp lời
Cô bắt đầu khóc, nức nở và đau đớn. Anh ôm cô vào lòng, áp đầu cô vào ngực và nhẹ nhàng vỗ về. Cô mặc cơn thịnh nộ chảy tràn qua người, để lại cô kiệt sức và mềm rũ, và rất thoải mái trong vòng tay ấm áp của anh đến nỗi ngủ thiếp đi.
~*~
Đã gần một tiếng rưỡi trôi qua. Cái chân khập khiểng của anh bị chuột rút và tê cứng dưới sức nặng ấm áp của cô, họ cũng cần lên đường ngay, nhưng giữ một sinh vật đẹp đẽ, thơm tho như này trong tay cũng đáng lắm. Anh gỡ hết các kẹp trên tóc cô, giấu vào túi áo, những lọn tóc bóng mượt của cô được thả tự do, mềm mại chảy xuống tay anh như vật thể sống trước khi lặng lặng nằm dài trên cánh lưng mảnh mai, duyên dáng. Anh áp má lên tóc cô. Thật mềm và mượt. Như chẳng bận tam đến thứ gì khác trên đời.
Một tiếng còi xe vang lên inh ỏi. Cô giật mình, tỉnh giấc. “Cái gì thế? Chúng ta đang ở đâu đây?”
Anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô. “Vẫn ở chỗ cũ.”
“Nhưng trời sắp tối rồi.” Cô liếc đồng hồ trên tay. “Chúa ơi, đã hơn một tiếng rồi. Sao anh không đánh thức em.”
“Anh không muốn làm phiền em,” anh nói đơn giản.
Cô trườn ra khỏi lòng anh. “Tốt hơn chúng ta nên đi thôi,” cô lẩm bẩm. “Chuyện gì với kẹp tóc của em thế?”
“Chắc chúng bị rơi ra,” anh đáp, hoàn toàn thản nhiên.
Anh chưa bao giờ nghĩ mình lại biết ơn trận khóc lóc của một phụ nữ, nhưng lúc này anh lại rất cảm ơn nó. Nó đã xua đi tất cả cay đắng của họ. Erin ngáp dài lúc anh khởi động xe, anh với tới, chạm nhẹ vào gò má cô. “Sao em không cố gắng ngủ thêm một chút đi?” anh gợi ý. “Hôm nay là một ngày tồi tệ.”
Anh đợi đến lúc Erin tựa đầu vào ghế, cái miệng hồng hồng hơi hé mở, mái tóc xoã xuống khuôn mặt cô như tấm mạng che mặt màu đen mượt mà. Anh lôi điện thoại ra và bấm số của Sean.
“Chào,” Sean nói.
“Sao?”
“Em chẳng nghe thấy gì cả, anh bạn,” Sean phàn nàn. “Nói to lên.”
“Anh đang trên đường. Erin đang ngủ và anh không muốn đánh thức cô ấy. Nói cho anh mọi thứ em có đi.”
Sean càu nhàu. “Được, em đã đến hang ổ của các bé đó, và anh biết gì không? Hầu hết bọn họ rất dễ thương. Nhưng họ không có nhiều thông tin về thằng con hoang Billy, ngoại trừ gã giàu có, cao lớn, quyến rũ thế nào, và chỉ con Jag cũng khiến họ mờ mắt. Không tên họ, quê quán, nghề nghiệp hay bất cứ tin tức nào đại loại như thế. Nhưng em đã dành cả buổi chiều ở Vicious Rumors và…”
“Chỗ nào?”
“Ban nhạc của Cindy,” Sean giải thích “Con bé chơi kèn Saxophone trong một ban nhạc R&B ở quán rượu. Anh biết không, con bé rất có năng khiếu âm nhạc đấy. Và học cũng nói con bé chơi khá tốt. Dù sao em cũng mua một bom bia và một đĩa cánh gà để mời hai tay chơi ghita và trống. Họ kể là gã Billy đó đã cho họ hợp đồng biểu diễn ở một số quán rượu trong vài tháng qua. Gã là một dạng cò mồi đại loại thế. Gã hứa hẹn với những giao dịch kỷ lục, những chuyến lưu diễn xuyên quốc gia, và những thứ nhảm nhí tương tự, nhưng chẳng có gì ngoài trừ hợp đồng bẩn thỉu trị giá ba mươi đô la mỗi lần ở mấy quán rượu chui. Rồi gã không quan tâm đến họ nữa và kéo Cindy đi cùng. Con bé không đến tập luyện với ban nhạc Rumors vài tháng rồi. Họ cũng rất lo lắng. Họ không thích thằng cha đó. Họ muốn Cindy quay lại.”
“Tên họ? Số đăng ký? Bất cứ thứ gì? Nếu họ làm việc cho gã thì chắc chắn phải có hợp đồng chứ?”
“Không. Tất cả đều là tiền mặt và số di động gã cho họ đã khóa từ lâu. Gã tự gọi mình là Billy Vega, nhưng Davy không tìm ra cái tên nào như thế. Đó là một biệt hiệu.”
“Chết tiệt”, anh lầm bầm
“Nhưng đừng thất vọng. Họ kể anh chàng phụ trách âm nhạc của Vicious Rumors chết mê chết mệt Cindy. Ngay khi con bé bỏ đi, cậu ta đã giam mình trong tầng hầm nhà bố mẹ, gặm nhắm con tim vỡ nát, xem phim siêu nhân và uống Jolt(2).
(2) Jolt: một loại cô - ca tăng lực
“Ồ.” Connor nhăn mặt. “Tệ quá.”
“Phải, thất tình mà. Em đang trên đường tới nhà và lôi cậu ta ra khỏi tầng hầm đây. Chúng ta đợi thử xem tính ghen tuông có làm cậu ta chú ý đến điểm gì đặc biệt trên người gã khốn đó không. Em cũng có một danh sách các quán rượu ven đường mà Billy nhận hợp đồng cho nhóm Rumors. Đó là kế hoạch của em tối nay. Nhạc đồng quê, bia rẻ tiền và phải hít khói thuốc lá. Cuộc sống tươi đẹp làm sao.”
“Tốt. Tiếp tục đi. Và cám ơn. Anh nợ em, Sean.”
“Anh sẽ phải trả nợ đấy. Khi vụ này qua đi, anh sẽ phải làm cho em vài loại ớt bột như anh vẫn làm. Có lẽ không phải là một lần. Cái này phải tính là ba lần đấy.”
Connor do dự. “Ừm, đã hai năm rồi. Anh không chắc mình còn nhớ cách làm hay không nữa.”
“Khốn thật. Bắt đầu thực hành đi vì đó là cái giá của em. Anh làm ớt bột, em sẽ mang bia, khoai tây rán và pho mát rượu táo hạt tiêu đến.”
Connor bật cười trong bóng tối. “Thỏa thuận. Anh sẽ lục lại công thức ớt bột. Sean này, em biết không? Em là một anh chàng đáng yêu đấy.”
Sea