này. “Cám ơn rất nhiều về lời khuyên tốt bụng của cô, cô Julian, nhưng tôi nghĩ mình có thể kiểm soát được anh ấy.”
“Ồ phải. Kiểm soát anh, em yêu”, Connor nhẹ nhàng nói. “Anh không thể chờ để bàn tay sắt của em quấn quanh người anh.”
Cô tặng cho anh nụ cười ngọt ngào, hứa hẹn cái chết ngay tức khắc. “Chúng ta sẽ thảo luận nó trong xe, cưng ạ.” Cô đối diện Dobbs và Tamara, “Tôi xin lỗi, Connor đã cư sử không đúng đắn lắm. Chắc anh ấy cảm thấy bị đe dọa. Tốt nhất tôi nên giữ anh ấy ở khoảng cách an toàn. Xin thứ lỗi cho chúng tôi và chúc một ngày thú vị. Tôi sẽ liên lạc với ông. Nào, Connor, đi thôi. Ngay lập tức.”
Anh bước sau cô. “Hẹn gặp sau. Chúc một ngày tốt lành.”
Tiếng cười của Tamara đuổi theo họ suốt dãy hành lang.
Connor đuổi kịp cô, mỗi bước sải dài nhàn nhã của anh bằng hai bước của cô.
“Erin …”
“Vào xe”
“Này. Anh chỉ muốn…”
“Đừng nói lời nào nữa, nếu anh còn muốn sống. Chúng ta sẽ nói chuyện trong xe.”
Anh lùi lại. Họ im lặng bước tới chiếc Cadillac. Connor mở cửa cho cô. Cô chui vào trong xe và ôm lấy khuôn mặt nóng rực bằng cả hai tay. Cô đang run lên vì cơn thịnh nộ theo đúng nghĩa đen. Cô chưa bao giờ giận dữ như thế này trong suốt cuộc đời. Thậm chí ngay cả khi bị Lydia sa thải, cô cũng không phản ứng như vậy.
Connor vào xe. Anh liếc nhìn cô và nhanh chóng quay đi.
“Connor”, giọng cô run lên. Cô nuốt nước bọt, cố giữ giọng ổn định. “Anh có nhìn thấy Kurt Novak ẩn đằng sau bất kỳ cây cột nào không?”
“Không. Nhưng anh…”
“Và Nigel Dobbs hay Tamara Julian có nói hay làm bất cứ hành động nào khiến anh tin họ có ý định làm hại tôi không?”
“Không trực tiếp, nhưng anh…”
“Vậy thì thế quái nào anh cứ hành động như thằng ngốc thế hả? Anh cố tình làm tôi xấu hổ. Tại sao? Tôi đã làm gì để bị đối xử như thế? Mục đích là gì? Gì hả?”
Anh nhăn mặt bởi giọng nói chói tai của cô. “Anh không thích họ”, anh biện bạch. “Anh không thích mụ đàn bà tóc đỏ lẳng lơ, khôn khéo đó…”
“Chà, chắc chắn cô ta thích anh.” Erin cắt ngang với sự nhấn mạnh hằn học.
“…Và anh không cũng không thích cái-que-củi Dobbs. Với lại chuyện gã Mueller này thích thú đóng vai Chúa cùng mười lăm triệu đô la chết tiệt của hắn cũng không phải là lý do để theo đuôi hắn. Em…”
“Theo đuôi hắn? Đó là cách nghĩ của anh về việc em đang làm hả? Đồ khốn!” Cô lao vào anh cào cáu, đánh đập, la hét, hoàn toàn mất kiểm soát. Am tóm chặt cổ tay và ghìm cô xuống đến khi cô đổ sụp vào lòng anh, trong vòng ôm chặt cứng, nghẹt thở vì giận dữ.
“Hãy cho anh nói, để tự bào chữa, rằng anh đã lịch sự với họ đúng như họ đối xử với anh”, anh nói. Mỗi từ đều giống như mảnh băng lạnh lẽo.
Cô thở hồng hộc, vùng vẫy chống lại anh. “Anh chỉ tưởng tượng thôi”.
“Vớ vẩn. Họ châm chọc, mỉa mai anh và nếu mọi người châm chọc anh thì anh sẽ không mỉm cười, gật đầu và chấp nhận nó, Erin à. Không bao giờ. Cho dù họ ngồi trên đống tiền to như thế nào cũng không quan trọng. Rõ chưa?”
Cô giơ cổ tay bị giữ chặt lên. “Em chỉ nghe thấy cuộc trò chuyện chứ không nghe thấy bất kỳ lời nói thô lỗ nào.”
“Vậy tức là em đã nghe không đủ kỹ”, anh thẳng thừng.
Erin thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào cổ tay mình bị anh nắm chặt, không thương xót. Cô cẩn thận sắp xếp lại suy nghĩ. “Ừm, Connor?”
“Ừ, sao?”, giọng anh có vẻ e sợ.
“Hãy nhớ rằng, nếu anh thật sự là hôn phu của em, giả sử là…”
Anh nôn nóng hất cằm lên. “Sao?”
“Chỉ cần biết rằng sau cảnh tượng như thế, anh sẽ không còn là hôn phu của em nữa. Mọi chuyện kết thúc.”
“Thật à?”
Cô tập trung vào cái khuy áo cô khâu lại cho anh sáng nay. “Nếu cảnh tượng đó là thật, nó chứng minh rằng anh không chút tôn trọng hiểu biết của em. Hay tôn trọng em. Cho thấy anh không tin tưởng vào đánh giá của em, hoặc quan tâm đến nhân phẩm nghề nghiệp của em. Và như thế là không thể tha thứ được.”
Anh im lặng hồi lâu. “Chà, vậy là”, anh lẩm bẩm. “Điều tốt đẹp này chỉ là một màn kịch thôi hả?”
“Màn kịch?” Cô giật mạnh cổ tay, vô ích. “Ha! Đó là vở kịch tình cảm điên rồ. Vai diễn bạn trai ghen tuông của anh quá lố bịch, Connor. Anh cũng biến tôi thành kẻ lố bịch.”
Cơ hàm giật giật, anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô. “Bây giờ anh lại cảm thấy quay cuồng rồi đấy,” anh gắt gỏng. “Em lại nhìn anh bằng ánh mắt ấy.”
“Ánh mắt nào?”, cô gặng hỏi.
“Cái nhìn quyền uy. Đừng làm thế. Anh bắt đầu cảm thấy mình là một thằng ngốc rồi.”
“Tốt,” cô nói.
Anh thở dài. “Anh sẽ không xin lỗi vì đã thô lỗ với đám tay sai của Mueller vì chúng đáng bị thế. Nhưng anh rất xin lỗi vì đã thô lỗ với em.”
Cô thôi ngọ nguậy, giật mình. “Ừm,… Cám ơn.”
“Tuy nhiên xét xử từ phía anh, anh đã cố gắng giải thích nhưng em luôn chặn anh lại. Em không thể sốt sắng chạy ngay đến khi hắn vẫy tay được. Chúng ta phải lựa chọn địa điểm và thời gian cẩn thận.”
“Không!” Cô giật mạnh, gần như thoát ra khỏi vòng kìm kẹp của anh. “Không phải chúng ta. Sẽ không có cuộc gặp gỡ nào mà anh được đi cùng hết. Không đời nào. Không bao giờ. Em không cho phép anh phá hỏng cơ hội này! Nó vô cùng quan trọng!”
“Chúa ơi! Anh không thể giải thíc