tròn giống hệt chúng. Lúc này đôi mắt ấy trở lên quá to lớn trên khuôn mặt teo tóp của bà.
“Rất tốt, ông Whitehead”, người đàn ông tỏ ra hài lòng. Tiếng giấy kêu sột soạt. “Đây chính xác là những thứ chúng tôi cần. Ông làm tốt lắm. Cảm ơn.”
“Không có gì”, ông tự động nói. “Còn… Mariah?” Hy vọng đã chết cứng, nhưng sự tò mò như thây ma lạnh cóng vẫn cố lê bước.
“À, Mariah. Chà, giờ này có lẽ bà ấy đã trở lại giường, trong ngôi nhà của ông. Tôi đưa bà ấy trở lại đó ngay lập tức sau khi xe ông rời khỏi phòng thí nghiệm. Tôi đã thay thế rất nhiều ống truyền moóc-phin để giúp bà ấy bớt đau đớn. Rồi tôi thấy thương hại và cho bà ấy thứ ông không thể cho bà ấy được.”
Bóng tối trở nên u ám hơn trong đôi mắt cay xè, nhắm chặt của ông. Ông lắc đầu, lẩm bẩm. “Không.”
“Thật đáng mừng”, giọng nói tiếp tục. “Lượng moóc-phin tăng dần trong khi bà ấy quan sát. Hơi thở yếu dần. Và cuối cùng yên lặng.”
“Không.” Ông run rẩy dưới sự trừng phạt của cảm giác tội lỗi phi lý. “Bà ấy không muốn thế. Bà ấy đã nói sẽ không bao giờ yêu cầu tôi làm chuyện đó.”
“Ai thèm quan tâm bà ấy muốn gì chứ? Chẳng ai trong chúng ta được phép lựa chọn.”
Hy vọng đã biến mất và nỗi sợ cũng tan theo. Lúc này Chuck vẫn đang nghe chỉ bởi vì ông không thể bịt tai được.
“Vì mọi chuyện xảy ra sẽ hết sức rõ ràng”, người đàn ông nhẹ nhàng nói. “Thông điệp trên máy tính, một dòng tin ngắn gọn về ý định đoàn tụ với người vợ yêu quý đã chết, đoạn tuyệt với thế giới đầy độc ác này, vân vân. Và bây giờ tôi sẽ cho ông quyền lựa chọn, ông Whitehead. Nếu ông muốn chết nhanh chóng thì hãy tiến thẳng hai bước về phía trước. Còn nếu ông thích chết từ từ, đau đớn thì tôi có thể thu xếp được. Rất đơn giản.”
Chuck cười khan. Dobbs không có tí khái niệm nào về cái chết từ từ, đau đớn. Ông nhìn chằm chằm vào khoảng không bên dưới.
Ông cảm thấy mình nhẹ như không khí. Một cái vỏ rỗng. Nếu bước lên hai bước, ông có thể bay lượn như hạt giống hoa bồ công anh.
Nếu dũng cảm, may mắn và thông minh hơn thì có lẽ ông đã thoát khỏi cái bẫy này. Có vẻ mọi thứ đã được thu xếp cẩn thận để biến cái chết của ông thành một vụ tự tử. Tóm lại sẽ chẳng có gì được phơi bày nếu ông được tìm thấy trong tình trạng bị tra tấn và giết hại.
Ông không có gì để thương lượng với con quỷ này. Mọi nguồn lực của ông đã cạn kiệt. Tất cả lòng dũng cảm, sự may mắn và thông minh của ông đã biến mất trong vài tháng chăm sóc Mariah vừa qua.
Dobbs đã tính toán kỹ lưỡng khi chọn ông từ đám nhân viên phòng thí nghiệm ADN. Rất thông minh khi chọn một người không có gì để mất.
Trong suy nghĩ, ông đang rơi thẳng vào mắt con cú đen khổng lồ. Nó nhìn ông với thái độ bình tĩnh, thương hại.
Ông bước lên. Thế giới nghiêng ngả, không khí quất vào mặt ông. Ông rơi vào mắt con cú và hướng thẳng vào vòng tay đang chờ đợi của Mariah.
***
Connor liếc nhanh sang Erin với ánh mắt thận trọng lúc họ đi qua bảng chỉ dẫn đường rẽ vào khu nhà cô. “Anh muốn đưa em tới nhà anh hơn là về căn hộ của em”, anh nói. “Cửa chắc chắn hơn, khóa an toàn hơn. Giường cũng to hơn.”
“Em phải về nhà”, cô nói.
Anh thở dài. “Erin, anh…”
“Không, Connor.” Cô tập trung toàn bộ sức lực và nói một cách kiên quyết. “Cindy có thể gọi tới đó. Mẹ em cũng có thể gọi tới đó. Tonia, bạn em, đang mang con mèo của em về đó. Quần áo em cần cho công việc ngày mai cũng ở đó. Thẻ nhân viên, vé xe buýt, mọi thứ. Đưa em về nhà. Ngay bây giờ. Không bàn cãi nữa.”
Anh bật tín hiệu quay đầu xe. Cô âm thầm thở vào nhẹ nhõm. Anh lái xe lòng vòng, bỏ qua vài chỗ đậu xe tốt.
“Anh đang tìm con SUV màu đen à?”, cô hỏi.
Anh đột ngột phanh gấp khiên cô bị bắn mạnh về phía trước. Anh đậu xe mà không nói một tiếng nào.
Connor giật mạnh cái khóa bị hỏng ở cửa trước với tiếng lầm bầm ghê tởm. “Ai đó nên kiện chủ nhà ra tòa.”
“Ông ta sẽ ngắt đường nước nóng nếu anh khiến ông ta gặp rắc rối”, cô nói. “Em đã học được các để ông ta yên.”
Thang máy vẫn chưa sửa. Cô rất cảm kích vì có anh cùng bước lên cái cầu thang vang vọng. Ngay cả trong thời kỳ đẹp đẽ nhất thì tòa nhà đổ nát này cũng rất ảm đạm, nhưng vào giờ này trong đêm, với những biến động trong cuộc sống của cô gần đây, nó trở thành nơi cô độc, đáng sợ, không thể chịu đựng nổi.
Cô tìm kiếm chìa khóa trong túi xách. Connor giật lấy, đẩy nhẹ cô sát vào tường và rút súng ra.
Cô thở dài. Cảnh sát thường mắc chứng hoang tưởng. Cô nên biết thế vì đã được nuôi dạy bởi ông bố cảnh sát. Họ có lý do để làm thế và Connor còn giỏi hơn người xuất sắc nhất. Cô kiên nhẫn chờ đợi trong khi anh mở cửa, bật điện, bước vào. Một lát sau anh ra hiệu cho cô đi vào. “Tất cả đều ổn.”
“Cám ơn lòng hào hiệp của anh”, cô lẩm bẩm.
Mặt anh đanh lại bởi thái độ mỉa mai thoáng qua giọng nói của cô nhưng cô quá mệt mỏi, căng thẳng nên không quan tâm. Mặc kệ anh tự ái nếu anh muốn. Đêm nay cô cảm thấy bồn chồn, và khó chịu khác thường. Cô không muốn phải xoa dịu bất cứ ai.
Connor khóa và chốt cửa. “Erin”, anh gọi.
Cô cởi áo khoác, ném lên một chiếc ghế. “Sao?”
“Anh không thể để em một mình ở đây. An