yếu đuối một mình trong khi Novak và đám tay chân của hắn đang như cá mập đói khát lượn lờ xung quanh bọn em nhé. Ồ, không. Chắc chắn không.”
“Em chơi không công bằng”, anh bảo cô.
Barbara ào ra cửa, chiếc ví màu trắng lủng lẳng trên tay. “Nếu cậu không cho tôi đi cùng, tôi sẽ lấy xe và bám theo cậu”, giọng bà lanh lảnh. “Đó là con gái bé bỏng của tôi.”
Anh làu bàu nguyền rủa lúc dọn dẹp đống đồ linh tinh ở ghế sau để lấy chỗ ngồi. Có một trong số những cái nạng của anh, to, có chỗ tựa và tay cầm anh dùng ngay sau khi ra khỏi trung tâm phục hổi. Nó bị chôn vui và lãng quên dưới chồng báo chí và thư rác. “Vứt cái này vào sau xe”, anh nói với Erin.
Câu lạc bộ Alley Cat là một tòa nhà thấp, dài, tăm tối với hàng loạt biển hiệu lòe loẹt CÔ NÀNG NÓNG BỎNG/COCKTAIL. Sean và Miles đứng đợi ở bãi đỗ xe, đang nhai rào rạo. Davy không thấy đâu.
“Lẽ ra anh phải ở đây lâu rồi chứ.” Quai hàm Sean chùng xuống khi thấy Barbara và Erin ra khỏi xe. “Chà. Em thấy anh mang theo, à, quân tiếp viện.”
“Sean, đây là bà Riggs, mẹ của Erin”, anh nói một cách lịch sự lạnh lùng. “Bà Riggs, đây là em trai tôi, Sean, đây là Miles, một trong những người bạn của Cindy đã giúp đỡ chúng ta tìm kiếm cô ấy.”
Barbara cứng nhắc gật đầu. “Cảm ơn vì sự giúp đỡ của các cậu.”
Nụ cười của Sean tự động kích hoạt chức năng quyến rũ vốn là một đặc tính sinh lý tự nhiên. “Đó là một niềm vinh dự, thưa bà. Được rồi, các chàng trai, nghe đây. Tôi không muốn thu hút nhiều sự chú ý, nên sẽ một mình vào trong đó và tìm kiếm Sable. Nếu cô ấy có thể dẫn chúng ta tới gặp Cindy, chúng ta sẽ lẳng lặng đưa Cindy đi. Như thế chúng ta sẽ thoải mái và tập trung hơn khi trở lại nói chuyện với thằng- tức là, với Billy. Nên…bà Riggs? Bà Riggs? Chờ đã!”
Sean gấp gáp đuổi theo bà. Anh túm tay bà và bắt đầu nói chuyện một cách nghiêm túc, nhưng Barbara đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu là một thử thách, ngay cả với cậu ta. Connor phớt lờ, mò mẫm ở đuôi xe để tìm cái nạng nhôm. Nó không phải là một vũ khí lý tưởng nhưng có thể có ích trong lúc nguy cấp. Dùng tay không sẽ hay ho hơn. Nhưng cái chân bị thương dẫn đến vài điều đáng tiếc.
Thực tế, Sean đã xoay xở giữ được Barbara ở ngay lối vào, thằng khốn khéo léo. Em trai anh mỉm cười và hôn tay bà, giơ ngón cái về phía họ rồi mất hút vào bên trong. Barbara đợi họ ở cửa, giữ chặt cái ví trước ngực bằng những ngón tay trắng bệch.
Vài phút sau Sean mở cửa, ra hiệu cho họ vào. Bên trong tối tăm, ầm ĩ. Mùi bia, thuốc lá và mồ hôi của đàn ông. Vài cô gái gần như khỏa thân đang uốn éo quanh một cái thanh ngang chạy dài hết chiều dọc của quán, ánh đèn màu đỏ nhấp nháy quanh họ.
Hàng loạt ánh mắt quay sang nhìn lúc Barbara đi ngang căn phòng, dữ dội trong bộ vét màu hồng và chiếc ví màu trắng, mắt mở to, miệng mím chặt. Sean đẩy mạnh một cánh cửa không đề tên. Họ chen chúc trong một hành lang bẩn thỉu với một cánh cửa đang mở ở cuối lối đi. Ánh sáng và tiếng ồn ào vọng ra. Hai phụ nữ mặc đồ da bó sát bước tới, lớn tiếng trò chuyện. Họ im bặt, cặp mắt được trang điểm đậm trợn tròn như thể họ đang bị vây quanh bởi một đoàn hề ẩn núp trong hành lang.
Connor quay sang Erin và Barbara, hất cằm về phía cửa. “Đó là phòng thay đồ. Vào tìm cô ấy. Nhanh lên. Anh muốn rời khỏi chỗ này.” Cho tới giờ, mọi chuyện xảy ra rất êm thấm. Quá dễ dàng. Không phải anh phàn nàn về điều đó nhưng anh có một cảm giác buồn nôn, gai gai người. Không đời nào màn kịch này lại diễn ra em đềm như thế giống như cuộc đời anh.
Erin đẩy cửa bước vào căn phòng đông đúc, Barbara theo sát phía sau. Căn phòng ầm ĩ với những giọng nói the thé inh tai nhức óc. Ánh sáng chói phát ra từ những cái gương trang điểm khiến mắt Erin cay xè. Mùi phấn son, keo xịt tóc và mỹ phẩm nồng nặc trong không khí.
Cô phát hiện ra Cindy ở phía cuối căn phòng. Con bé đang ngồi trên sàn. Ôm hai chân trước ngực. Đôi mắt ngơ ngác, cái miệng sưng phồng và có vết mờ mờ. Con bé mặc độc cái áo hai dây và quần lót. Một cô gái tóc vàng, khuôn mặt sắc sảo đang cúi xuống, nói gì đó và Cindy lắc đầu nguầy nguậy.
“Cindy?”, Erin gọi to.
Cindy cố gắng đứng lên. “Erin? Mẹ?”
Cindy chạy về phía họ và lao vào vòng tay mẹ cô, gần như đẩy bà ngã xuống sàn, bật khóc nức nở. Cô gái tóc vàng lén lút vượt qua họ, chạy ra khỏi phòng.
Ôi chúa ơi. Giờ mẹ cũng sụt sùi. Như thường lệ, cô là người tỉnh táo nhất. Cô nhớ ra đám đàn ông đang đợi ngoài hành lang và gã Billy độc ác đang lẩn quất đâu đó trong bóng tối. “Cin? Giúp chị ra khỏi đây nào! Quần áo của em ở đâu, cưng?”
Cindy nhìn quanh, mắt mọng nước. “Ừm, em không biết.”
Một cô gái tóc đỏ lực lưỡng đưa cho Erin một chiếc quần bó. “Mặc cho cô ấy”, cô ta nói. “Tôi là Sable. Và là người đã gọi cho anh chàng tên Sean, người đang tìm kiếm Billy. Đây là bạn gái cô à?”
“Nó là em gái tôi”, Erin đáp. “Cin? Giày em đâu? Có nhớ ra em vứt chúng ở chỗ nào không?”
“Tôi thực sự rất mừng vì mọi người đã tới đón cô ấy”, Sable nói. “Cô ấy, giống như, lạc khỏi quỹ đạo. Tôi không biết Billy đã dạy cô ấy những gì, nhưng cô ấy không thể thực hi