nh nhắm mắt dưỡng thần. Lúc đầu tử cung không co lại nhiều lắm, mỗi lần sẽ đau bụng sinh ba mươi mấy giây, sau có ngưng nửa tiếng. Sau đó theo giờ sinh đến gần, thời gian đau bụng sinh sẽ kéo dài, mà thời gian gián đoạn lại rút ngắn. Đến khi nước ối vỡ ra, thì sẽ bắt đầu đau vô cùng.
Dưới sự yêu cầu của bác sĩ, Keith đỡ cô đổi giường sinh khác, nhìn thấy bác sĩ đỡ đẻ trung niên kia để dụng cụ đỡ đẻ ở một bên, trong lòng liền run, không biết còn phải đau khổ bao lâu.
Lý Lộc than thở trong lòng, vươn tay về phía Keith, Keith thật ra vẫn luôn ở đây nhìn cô, lập tức cũng đưa tay ra nắm tay Lý Lộc.
Khi hai tay giao nhau, Lý Lộc phát hiện Keith còn lạnh hơn cả cô, vì vậy an ủi anh: "Carl sẽ an bài tốt nhất cho em, anh về nhà chờ cũng không sao." Keith từng té xỉu ở phòng khám bệnh của cô vì nhìn thấy hiện trường thảm thiết lúc sinh con, đến bây giờ Lý Lộc còn nhớ rõ lắm.
Keith quật cường lắc đầu, không chịu đi, tỏ vẻ chết cũng không chịu đi.
Tử cung càng co mạnh lại, Keith phủ tay trên bụng Lý Lộc giúp cô hóa giải bắp thịt căng cứng, tay có thể cảm thấy da thịt ở dưới căng cứng từng hồi. Lý Lộc cắn cắn môi dưới, hơi đau khổ nói: "Anh không chịu nỗi thì ra ngoài trước, nơi này không có gì đâu."
"Đừng lo cho anh, lo cho em đi." Keith trả lời đơn giản, sau đó rất dịu dàng xoa xoa trên bụng cô.
Thời gian đau bụng sinh tiếp tục kéo dài, mồ hôi lạnh trên trán Lý Lộc không ngừng chảy ra, đã gần bảy giờ tối, cô suy yếu hoạt động thân thể một cái, đổi tư thế. Keith đút một miếng chocolate vào trong miệng cô, cô không nhai đã nuốt xuống ―- quá đau nên không có hơi sức nhai.
Chợt, Lý Lộc tránh tay Keith ra, nắm lấy song sắt bên giường, nhắm chặt mắt, đong đưa đầu, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ đè nén, lúc này, Keith biết đau đớn đã đến điểm giới hạn nhẫn nại của cô rồi.
Anh nhớ tới Carl đã nói với anh, bình thường phụ nữ sinh đẻ đều tiêm chút thuốc tê, dù sinh tự nhiên cũng là như thế. Nhưng phương pháp hóa giải đau đớn này không thích hợp với Lý Lộc, bởi vì Hell Drop, rất nhiều thuốc tê đều không có tác dụng với cô. Nếu như dùng tới thuốc tê mạnh có hiệu quả với cô, thì lại sợ sinh ra ảnh hưởng không tốt cho thai nhi, cho nên Lý Lộc và Carl rốt cuộc quyết định không dùng thuốc tê, cũng chính là áp dụng cách sinh nguyên thủy nhất.
Tim của Keith run run, anh cảm thấy mình sắp không chịu nổi, không biết mình có thể làm cái gì, chỉ có cảm thấy mình rất vô dụng. Bác sĩ nhìn nhìn, nói: "Còn phải đợi một đoạn thời gian, cậu cho cô ấy ăn chút gì bổ sung thể lực trước."
Keith lặng lẽ gật đầu. Sau khi đau bụng sinh, Lý Lộc thở dốc bình phục, thấy bộ dáng Keith như vậy, cũng biết trong lòng anh đang ảo não, vì vậy cười cười với anh, nói: "Anh đừng lo, em rất khỏe, qua tối hôm nay, ngày mai lại là một hảo hán."
"Chờ em khỏe, con sẽ do anh chăm, em đừng giành với anh." Keith cảm thấy như vậy mới có thể bồi thường một chút.
"Ừ, không giành với anh."
"Tắm không thể giành."
"Không giành."
"Giặt tả cũng không thể giành."
"Không giành."
". . . . Hôm nay em thật nghe lời."
"Vậy cho bú thì sao? Anh cũng phụ trách sao?"
Keith "a" một tiếng, trong óc không biết làm sao liền nghĩ đến bộ ngực của Lý Lộc, sau đó liền ngẩn người.
Lý Lộc nhìn thấy anh ngây ngốc, mà không nhân cơ hội trêu chọc một phen thì không phải là tính cách của cô rồi, nhưng mới cười hai tiếng, đau bụng sinh lại ùn ùn kéo tới, tiếng cười lớn cắm trong cổ họng liền thay đổi thành âm thanh rên rỉ, Lý Lộc thật rất muốn đập đầu vào tường.
Khi bắt đầu sinh, bác sĩ nâng chân Lý Lộc lên cao, cô cảm thấy mình tựa như vịt nướng Bắc Kinh, bị người bán cố định thành một hình dáng rồi đau khổ lăn lộn trong nước sôi lửa bỏng.
"Ừ. . . . . ." Rên rỉ do đau đớn từ từ sâu hơn, lại bị cắm ở trong cổ họng. Cả người cô đã ướt đẫm mồ hôi, Keith thay đổ quần áo cho cô, lúc ngồi dậy, ngang hông bị đau đớn hành hạ đến một chút hơi sức cũng không có, toàn nhờ Keith đỡ mới có thể miễn cưỡng cởi bỏ áo ướt. Lý Lộc khẽ nhếch miệng, tựa vào trên bả vai Keith nhỏ giọng thở, khí nóng phun trên cổ Keith, anh nghĩ thầm, kiên trì, cơn ác mộng sẽ rất mau qua.
Anh cảm thấy đây là một cơn ác mộng không muốn trải qua nữa, Lý Lộc lại phát ra mong đợi từ trong đáy lòng, rất nhanh sẽ có thể thấy được con của cô và anh, cô đã không còn người thân ở trên thế giới này, hiện tại, gia đình này lại sắp gia tăng hai thành viên, nhất định là tiểu ác ma đáng yêu.
Lý Lộc đã sớm định ra kế hoạch giáo dục, Keith một lòng muốn đem cướp đi nhiệm vụ chăm con, Lý Lộc đã đồng ý, nhưng chờ ra khỏi phòng sanh sẽ lập tức bội ước, bởi vì mặt mũi Keith hiền lành, rất dễ dàng cưng chiều con thành đứa trẻ hư.
Cô tựa vào trên người Keith, hài lòng nhỏ giọng thở. Keith tận lực giúp cô thay quần áo thật nhanh, nhưng vẫn không nhanh hơn tốc độ tử cung co lại, cuối cùng, Lý Lộc trằn trọc lắc đầu ở trong lòng anh, dùng sức nắm chặt cánh tay của anh mới qua được cơn đau bụng sinh này.
Lý Lộc run rẩy, đau đớn vô cùng, sự mong đợi dành cho sinh mệnh mới, kế hoạch cho tương lai đều có vẻ thế yếu ớt, từng tế bào đều bị kh