XtGem Forum catalog
Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328852

Bình chọn: 8.00/10/885 lượt.

h phu trưởng". Nó chủ yếu được trang bị cho cảnh sát, sử dụng loại đạn có tốc độ bằng nửa vận tốc âm thanh (khoảng 170 m/s), loại đạn này uy lực nhỏ, lực xuyên thấu yếu, xạ trình hết sức có hạn —— đây là ưu điểm lớn nhất của nó, thích hợp sử dụng ở nơi có nhiều người.

Lý Lộc vừa nhìn thấy mục tiêu của Dương là cây súng lục này, liền biết anh có thể phát huy không chút kiêng kỵ.

Anh hất tay cởi dây cưa ra, trở tay hai cái, nhanh chóng bắn ra hai viên đạn, trước sau bắn trúng tay cầm củasúng trường và súng máy tự động.

Dù đạn chỉ có tốc độ bằng nửa vận tốc ánh sáng, nhưng trực tiếp thừa nhận lực tấn công ở bên trong mười mét cũng tương đương với bị một chiếc xe hơi mô hình nhỏ chạy với tốc độ 40 cây số đụng phải. Bắp thịt của hai người lính đánh thuê này dĩ nhiên không cách nào so với xe hơi mô hình nhỏ, súng ống bị chấn rời khỏi tay rơi xuống.

"Hiện tại không được nhúc nhích." Dương lạnh giọng nói, sát khí dồi dào. Vì vậy ba người đều không ai cử động nữa.

Anh còn nói: "Đứng ở một bên đi, đá súng ống trên đất qua đây." Ba người chỉ có thể làm theo.

Ba phần mười các học viên tham dự huấn luyện đều sinh ra một ý nghĩ: "Tệ, thật tệ!" Còn lại bảy phần mười thì nghĩ: "Không phải bọn chúng tệ, mà là mắt kiếng quá mạnh mẽ."

Lý Lộc chưa từng thấy Dương tức giận đến trình độ này. Cô biết mức độ chiến đấu của Dương, vừa rồi tuyệt đối là trạng thái phát huy vượt xa người thường. Dương đã tức giận đến trình độ sắp đánh mất lý trí, lực chiến đấu sẽ tăng lên trên diện rộng. Đây là một tần số nguy hiểm, ai biết bước kế tiếp anh có làm ra chuyện gì mất lý trí không?

Cô đứng ở bên ngoài vòng người, đại não cấp tốc vận hành, đang suy nghĩ có cần đoạt một bộ trang bị tần số vệ tinh về không, bắt lấy tần số của Z, bảo Z bình ổn lửa giận của Dương.

Lúc này Dương lại nói: "Kêu sếp của các anh đến đây."

"Sếp đang xử lý vụ tranh cãi bên kia, hiện tại không có thời gian tới đây." Người bị đoạt lấy súng ngắn nói.

"Thật sao? Vậy rất tốt." Ngón tay Dương dùng sức, trên cái cổ đang bị anh bóp lập tức rỉ ra chút máu, rĩ ra trên làn da mà năm đầu ngón tay của Dương hãm sâu, theo bắp thịt quanh co mạch lạc chảy xuống.

Dương nói: "Sếp các anh có tới hay không thật ra cũng không sao, tôi chỉ muốn thấy đồng bạn tôi còn sống trở về. Có bất kỳ ai chết, thì các anh cứ chờ lấy mạng đền mạng."

"Đồng bạn" "Còn sống trở về"? Lý Lộc đẩy ra mấy người cao lớn ngăn trước mặt mình, cố gắng chui ra ngoài.

Lúc Dương tức giận thì lực bức hiếp rất mạnh, khiến cho năm thước chung quanh không ai có thể đứng thẳng, giống như ở nơi trống trải có một tuyến cảnh giới dựng thẳng, biểu thị "Người rỗi rãnh miễn vào". Một khi Lý Lộc đi qua "tuyến cảnh giới" trên thực tế không hề tồn tại, sẽ hoàn toàn bại lộ tại trong phạm vi tầm mắt của tất cả mọi người.

"Dương, Iris đâu? Không phải anh ấy đã xảy ra chuyện gì chứ?" Cô hỏi.

Tim Dương đập mạnh và loạn nhịp sửng sốt chốc lát, uy hiếp mấy người kia: "Ai cũng không cho cử động nữa, động một cái tôi liền nổ súng."

Ánh mắt của anh nghiêm túc, ánh mắt kinh người bắn ra từ cái mắt kiếng bị bể một tròng, ai cũng không hề hoài nghi anh thật sự có can đảm giết chết một hai người.

Anh buông tay đang bóp cổ người khác ra, vẫy vẫy với Lý Lộc: "Tới đây, cho tôi xem chút."

Lúc tâm tình Dương rất ít, nói cách khác, một khi xuất hiện tình huống như thế, tốt nhất ai cũng không nên không vâng lời anh. Lý Lộc lập tức đi tới trước mặt anh: "Tôi không sao."

Dương vừa chú ý mấy người bị anh khống chế, vừa quan sát cô, thở phào nhẹ nhõm: "Có vẻ không có việc gì, chỉ hơi thê thảm chút."

"Anh cũng không khá hơn chút nào."

"A, là cái này à? Mắt kiếng xác thực cần đổi cái khác rồi." Dương nở một nụ cười "yên tâm" với cô. Khi nụ cười này lộ ra, khí ép căng thẳng trong không khí cũng từ từ tiêu tán.

Lý Lộc hỏi lần nữa: "Iris đâu? Anh ấy đã xảy ra chuyện sao?"

"Cậu ta, cậu ta và tôi cùng nhau trốn ra khỏi, hiện tại thì không biết đang ngồi chồm hổm trên cành cây nào canh chừng, súng bắn tỉa của cậu ta khẳng định đang nhắm ngay nơi này." Dương nói.

Lý Lộc ngẩng đầu tìm kiếm khắp nơi.

"Đừng, theo như phong cách của cậu ta, bình thường đều núp ở cự ly ngoài 700m." Dương nói.

—— tại sao người dùng súng bắn tỉa khiến người ta sợ hơn súng đột kích, cũng là bởi vì bọn họ luôn núp ở ngoài tầm sát thương của súng trường để giết người. Bọn họ có thể đưa tiễn người từ xa, dù bạn nổi trận lôi đình thì cũng chỉ ngoài tầm tay.

"Sao lại biến thành như vậy?" Lý Lộc hỏi, ánh mắt quét qua mấy lính đánh thuê. Trên mặt bọn họ lộ ra vẻ khuất nhục, bị học viên cầm cảnh dụng Beretta chỉ vào, hơn nữa còn bị hạ trước mặt mọi người không phải là chuyện đáng giá kiêu ngạo. Tuyệt đối là sự kiện thê thảm tổn hại cơ thể và tinh thần.

Dương chẳng hề để ý đưa ánh mắt về phía đống lá khô kế bên, Lý Lộc nhìn theo, phát hiện trong đống bùn dày có một món vũ khí sáng loáng lạnh lùng chìm trong đó, chính là dao tù binh cô thường dùng.

"Tại sao lại xuất hiện ở chỗ này?"

Dương hừ lạnh nói: "Có một tên ngu ngốc cầm nó vuốt vuốt, tôi hỏi hắn ta lấy từ đâu tới,