The Soda Pop
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211592

Bình chọn: 10.00/10/1159 lượt.

vậy!

Không bao lâu sau lại xuất hiện ba đường rẽ. An Hoằng Hàn vẫn như cũ lựa chọn đường ở giữa. Cứ đi một đoạn đường, lối rẽ lại xuất hiện, có ba

đường rẽ, thậm chí xuất hiện năm đường rẽ.

Tịch Tích Chi không nhịn được ở trong lòng khóc cha chửi má nó, người

nào con mẹ nó rãnh rỗi như vậy hả? Lại xây dựng loại đường hầm này, rõ

ràng là mê cung! Không đúng, so với mê cung càng làm cho người ta đầu óc choáng váng. Hơn nữa con đường hầm này là ở trong nước, nếu người bình

thường không biết đường trong mê cung, sớm muộn gì cũng bởi vì không có

không khí mà nghẹn chết. Đường tắt duy nhất chính là, ghi nhớ chính xác

lộ tuyến mê cung, trong thời gian ngắn nhất bơi hết quá trình, mới có

thể đến đạt mục đích cuối cùng .

Cuối cùng Tịch Tích Chi đã hiểu. . . . . . Tại sao nhiều thế hệ đế vương biết xây sửa Thanh Nguyên Trì, nhưng không ai chân chính đi vào do thám bí mật! Trước không nói ao nước này lạnh lẽo như hàn băng, chỉ điểm nín thở ở trong nước này, sẽ không có người có thể làm được.

Vừa nghĩ đến những mảnh vụn này, Tịch Tích Chi theo bản năng nhìn sang

An Hoằng Hàn. Quả nhiên không ngoài dự đoán, An Hoằng Hàn bởi vì rất

ngộp thở, cả khuôn mặt đã kìm nén đến đỏ bừng.

Tịch Tích Chi vừa định bắt lấy tay An Hoằng Hàn, khuyên hắn trở về, chờ lần sau trở lại.

Nàng chưa kịp biểu đạt ra ý của mình, An Hoằng Hàn đã giữ chặt đầu vai của nàng, đôi môi đè ép tới.

Trong nháy mắt cánh môi chạm nhau, trong đầu Tịch Tích Chi chỉ nhảy ra một chữ -- lạnh.

Ở trong nước thời gian dài, cả người An Hoằng Hàn đều lạnh đến cứng ngắc, ngay cả cánh môi cũng giống như là kết băng.

Nhiệt độ của Tịch Tích Chi không khác khi ở trên bở lắm, vẫn còn ấm

nóng. Điều này cũng khiến một thoáng An Hoằng Hàn đụng phải nàng, giống

như sờ tới một lò lửa ấm áp, ôm không muốn buông tay.

Răng môi tương giao, đầu lưỡi An Hoằng Hàn nhanh chóng chui vào trong miệng Tịch Tích Chi.

Vì để cho An Hoằng Hàn lấy được không khí, lần này hôn Tịch Tích Chi

chẳng những không có cự tuyệt, còn hết sức phối hợp. Cánh tay cũng chầm

chậm ôm An Hoằng Hàn muốn truyền nhiệt độ của mình cho An Hoằng Hàn.

Phát hiện ý đồ của tiểu hài tử, mắt An Hoằng Hàn vừa động, đẩy tiểu nhân nhi ra.

Ttc cũng dựa vào linh lực chống đỡ, mới có thể ở trong nước bôi lội.

Nhưng nếu truyền nhiệt độ cho hắn, như vậy Tịch Tích Chi cũng sẽ trở nên lạnh lẽo. An Hoằng Hàn tình nguyện mình lạnh, cũng không muốn để tiểu

hài tử chịu rét.

Kéo bàn tay tiểu hài tử, An Hoằng Hàn chỉ con đường quanh co, viết trong lòng bàn tay của nàng: “Trẫm biết liên hệ giữa đường hầm và tấm bản đồ

rồi.”

Nếu như không phải mình đi vào một chuyến, cho tới bây giờ An Hoằng Hàn

cũng sẽ không biết tên tấm giấy dai kia, ghi lại toàn cảnh đường hầm.

Không sai, tấm giấy kia tất nhiên là bản đồ.

Chỉ là lộ tuyến trên bản đồ, cũng làm người ta cảm thấy phức tạp khó

giải. Đặc biệt là có vài chỗ, rất nhiều con đường đan xem vào nhau, hơi

không cẩn thận sẽ nhìn lầm.

An Hoằng Hàn suy đoán trong lòng, hoàn toàn viết ở trong lòng bàn tay của Tịch Tích Chi.

An Hoằng Hàn tin tưởng và không chút nào giấu giếm với mình, khiến Tịch

Tích Chi rất cảm động. Nhớ tới mỗi lần cảm giác quen thuộc khi mình nhìn thấy giấy dai, linh quang trong đầu hiện ra, đột nhiên nhớ tới….. một

trận pháp.

Trước kia lúc ở rừng sâu núi thẳm đi theo sư phụ tu tiên, sư phụ luôn

thích nghiên cứu những thứ trận pháp kia, đặc biệt là trong thư phòng,

có bảy quyển sách đều ghi lại trận pháp.

“Lấy giấy ra xem một chút.” Tịch Tích Chi bắt được lòng bàn tay An Hoằng Hàn, viết.

An Hoằng Hàn lấy giấy dai từ trong túi áo ra, bày ở trong lòng bàn tay.

Chất liệu tấm giấy dai này vô cùng đặc biệt, cho dù ngâm ở trong nước,

cũng sẽ không bị nước thấm nát. Mà dùng mực nước để vẽ đường, càng thêm

khó tìm, chính là mực mài được chế từ ngàn năm, cho dù gió tạp mưa sa

cũng sẽ không phai màu. Bản đồ lơ lửng ở trong nước, nếu không phải An

Hoằng Hàn giữ chặt, sớm đã bị nước chảy cuốn đi rồi.

Nhìn tấm bản đồ, Tịch Tích Chi càng phát hiện cảm giác trên bản đồ có

một ít đường thẳng, có chút tương tự với trận pháp kia. Toàn bộ lực chú ý của Tịch Tích Chi rơi vào đường thẳng giao nhau kia, chẳng trách lúc

trước mình không nghĩ ra, người thiết kế đường hầm này quả thật là âm

hiểm, lại cố ý xây nhiều lỗi rẽ để nhìn lẫn lộn. Có thể giải thích như

thế này, trong đường hầm có tám phần đường hầm đều xây để đánh lừa

người…

Chỉ có còn dư lại này hai phần, mới là chỗ quan trọng nhất của đường hầm, cũng chính là dùng để duy trì trận pháp kia.

Tịch Tích Chi ghé vào bên người An Hoằng Hàn, ngón trỏ mập mạp miêu tả

theo đường thẳng trên bản đồ. Trong lòng thầm nghĩ nếu có thể có một cây bút, gạch mấy đường thẳng dư thừa là tốt rồi.

Có lẽ đoán được suy nghĩ trong lòng Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn giơ tay

lên trên búi tóc của nàng, rút ra một cây trâm, viết ở trong lòng bàn

tay nàng: “Con đường không thể đi, sẽ dùng cây trâm gạch một chút.”

Như vậy là có thể loại bỏ hết các lộ tuyến dư thừa.

An Hoằng Hàn rất là đồng ý, cầm cây trâm liền bắt đầu nhớ