ã cho ngươi xem không?” An Hoằng Hàn đi một bước, liền lôi ra một vệt nước.
Đột nhiên Tịch Tích Chi nhớ tới, “Là truyền thuyết kia? Như vậy nói này….”
Chẳng phải là để Long Châu mà tổ tiên An thị đã phun ra sao!?
Không thể không nói, thiên đế đánh bàn tình quá vang rồi. Chỉ là đường
hầm vừa rồi kia, người bình thường có thể an toàn vượt qua ư? Nhưng nếu
không có tấm bản đồ, chỉ là thời gian đã tiêu hao, cũng có thể dây dưa
chết người ta. Nếu như không phải là tinh thông trận pháp, những ngã rẻ
bên ngoài kia, liền để cho cả đời ngươi đều tìm không thấy lối ra của
đường hầm. Còn có ấn để mở cửa ra, trừ đế vương mỗi một thời đại mới có
được, không còn ai khác.
Người kiên nghị giống như An Hoằng Hàn, thế gian ít có, nhưng nếu sức
chịu đựng thấp, ngay từ lúc chưa tiến vào trước cửa chính, liền bị đông
chết rồi. Huống chi trên đường bơi vào, Tịch Tích Chi và hắn không biết
truyền khí bao nhiêu lần.
Cho nên nói, những chuyện này đều không phải là một người mới có thể hoàn thành.
Cả cung điện tràn đầy linh khí, so với Thanh Nguyên Trì bên ngoài, linh
khí nơi này càng thêm nồng đậm. Long Châu thật sự ở nơi này, cũng không
kì lạ. Dù sao tổ tiên An thị chính là Ngũ Trảo Kim Long, là tồn tại lợi
hại nhất, mạnh nhất trong Long tộc.
Ở giữa đại điện, có một bàn bạch ngọc cao hơn một thước.
An Hoằng Hàn đã sớm nhìn thấy bàn ngọc đó, đang đi về bên kia.
Mặc dù cách khá xa, Tịch Tích Chi cũng có thể trông thấy đồ để trên bàn ngọc.
Nhớ tới long châu trong truyền thuyết, trái tim nhỏ của ttc nhảy thình thịch, nói gì cũng phải đi mở mang kiến thức.
Nếu hai người tiến vào trong cung điện, không phải Tịch Tích Chi, cũng
không phải là An Hoằng Hàn. Như vậy vào giờ phút này, nói không chừng vì đồ trên bàn ngọc kia gây chiến, giết đến ngươi chết ta sống.
Lại nói, đối với thiên đế chưa từng gặp mặt đó, trong lòng Tịch Tích Chi chỉ tồn tại một tia khinh bỉ. Bởi vì nghe An Hoằng Hàn nói qua chuyện
tình tổ tiên An thị, cho nên đối với những gì hắn ta làm, Tịch Tích Chi
không có một chút hảo cảm. Tổ tiên An thị rõ ràng chính là một vị trung
thần, mà cuối cùng lại rơi vào kết quả như vậy.
Bởi vì thay thiên đế bán mạng, cuối cùng rơi vào kết quả chết nơi đất
khách quê người. Ghê tởm nhất chính là, còn sử dụng âm mưu để An thị đời đời thế thế bán mạng cho hắn.
Tịch Tích Chi vô cùng trơ trẽn.
So với tâm tình tức giận bán mạng của Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn ngược lại bình tĩnh rất nhiều.
“Chuyện đã qua hơn nghìn năm qua, ai đúng ai sai đã sớm không quan
trọng. Huống chi, con đường này là chính tổ tiên ta chọn.” Hắn tin tưởng tổ tiên không phải một đứa ngốc, có lẽ lúc phụng mệnh hạ phàm quản lý
nhân gian, đã nghĩ tới có kết quả này.
Trên bàn cao bạch ngọc có một chỗ lõm, bên trong là một viên châu phát
tra ánh sáng chói lọi, càng sáng ngời hơn cả dạ minh châu, xung quanh
tràn đầy ánh sáng màu vàng.
Tịch Tích Chi chỉ nhìn thoáng qua, ánh mắt liền không thu trở về, quả
nhiên không phải là vật phàm. Những ánh sáng kia như có sinh mạng, không ngừng vòng quanh viên minh châu, lặp lại liên tục vô cùng vô tận.
Long Châu, hàm chứa lực lượng tu luyện Ngũ Trảo Kim Long một đời. Chỉ
suy nghĩ một chút, liền làm cho người ta sinh ra vô số ham muốn với viên Long Châu này.
Tịch Tích Chi nhìn thấy viên minh châu này, liền không khỏi nghĩ đến,
rốt cuộc mình còn phải tu luyện bao lâu, mới có thể tạo ra nội đan đây?
“Truyền thuyết là thật” Trước An Hoằng Hàn chỉ là nửa tin nửa ngờ truyền thuyết. Cho đến hôm nay chính mắt thấy, mới tin chuyện này.
Ánh mắt An Hoằng Hàn sâu không lường được, hắn nhìn Tịch Tích Chi, khóe
miệng nổi lên một nụ cười thản nhiên. Có lẽ, ý tưởng kia của mình, không còn là hy vọng xa vời.
Liền đưa tay muốn đi lấy Long Châu, nhưng đột biến lại xảy ra vào giờ
khắc này, vốn Long Châu yên lặng ngây ngô, đột nhiên phát ra ánh sáng
kim quang chói mắt, phóng lên trên cao, ánh sáng tràn đầy trời đất đánh
về phía An Hoằng Hàn.
Tịch Tích Chi không rõ chân tướng, nâng đôi tay lên ngăn ở trước mắt,
chỉ biết nếu không nhắm mắt, nhất định sẽ bị ánh sáng kia làm cho mù
lòa. Long Châu giống như bị thứ gì hấp dẫn, bay lên giữa không trung, nhanh chóng xoay tròn.
An Hoằng Hàn cách Long Châu gần nhất, phản ứng của hắn vô cùng nhanh
chóng, nhìn thấy Long Châu gia tăng ánh sáng mãnh liệt, lập tức hai mắt
nhắm nghiền, không để ánh sáng chiếu vào mắt.
Long Châu cấp tốc to lên, biến lớn gấp ba lần so với trước kia, lấy khí
thế sét đánh không kịp bưng tai bắn về phía An Hoằng Hàn.
Tịch Tích Chi không biết từ lúc nào đã thích ứng với ánh sáng, mở mắt
ra, đập vào mắt là một màn kinh sợ như vậy, bị dọa đến mức lập tức muốn
đi xô ngã An Hoằng Hàn. Nếu bị viên Long Châu lớn hơn một thước này đụng vào, đoán chừng cho dù là ai cũng không chịu nổi, huống chi không có ai biết uy lực Long Châu!
Tốc độ chuyển động của Long Châu cực nhanh, không đợi Tịch Tích Chi nhào qua, đảo mắt đã đến trước mắt An Hoằng Hàn.
Hình như nhận thấy được nguy hiểm, cặp mắt lạnh của An Hoằng Hàn thoáng mở ra.
Nhìn thấy Long Châu
