n rất nhanh phục hồi tinh thần lại. Đối với
vừa rồi Long Châu đột nhiên chui vào thân thể mình, hắn cũng không hiểu
nguyên do ở trong đó. Chỉ là ít nhất lấy tình huống bây giờ của hắn tới
xem xét, hình như trừ vô lực, hắn không có chỗ nào không ổn.
Hơn nữa hắn cảm thấy….gân mạch của mình sau khi trải qua cơn đau vừa
rồi, giống như được gột rửa qua, hay có thể dùng ‘thay da đổi thịt’ để
hình dung.
“Trẫm không sao.” Hơi sức dần hồi phục, không lâu sau An Hoằng Hàn đã có thể mở miệng để nói chuyện.
Tịch Tích Chi vẫn không yên lòng, một viên Long Châu lớn như vậy tiến
vào trong thân thể, làm sao có thể nói không có việc gì, không sao.
Tịch Tích Chi giơ tay lên muốn vuốt lồng ngực An Hoằng Hàn, mới bắt đầu
còn do dự một chút, sợ lại xảy ra tình huống vừa rồi, nhưng không sờ một cái, chính nàng lại không an tâm.
Bàn tay lần nữa đặt lên lồng ngực An Hoằng Hàn, trái tim mạnh mẽ nhảy
lên, cách da thịt truyền đến lòng bàn tay của Tịch Tích Chi.
Giống như thật không có chuyện gì?
Trong lòng Tịch Tích Chi vẫn tồn tại một tia hoài nghi, vừa định thu hồi bàn tay lại, không ngờ lại bị một bàn tay to cầm ngược trong tay.
An Hoằng Hàn nhìn chỗ bị thương trong lòng bàn tay của Tịch Tích Chi, giương mắt hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
Nhiều vết thương nhỏ không đếm được chiếm cứ ở trong lòng bàn tay của
Tịch Tích Chi, những vết thương kia giống như là bị người dùng thanh đao nhỏ cắt ra, làm cho người ta nhìn đã cảm thấy chíu mắt kinh tâm.
Ánh mắt Tịch Tích Chi lóe lên, không vui mở miệng.
“Không có chuyện gì, thoa một chút thuốc trị thương là được.” Tịch Tích Chi rút tay về, không muốn bị người nhìn thấy.
Nhưng coi như Tịch Tích Chi không nói lời nào, An Hoằng Hàn cũng có thể
đoán được mấy phần, dù sao bên trong tòa cung điện này chỉ có hai người
hắn và Tịch Tích Chi. Sẽ không có khả năng ttc tự mình cầm đao cắt lên
người mình. Cho nên những vết thương này là do ai ban tặng, dùng đầu óc
một chút là có thể nghĩ ra được.
Từng tia đau lòng hiện lên trong đầu của An Hoằng Hàn. Nhìn những vết thương chằng chịt kia, An Hoằng Hàn thở dài một hơi.
Hơi sức đã khôi phục không khác trước lắm, An Hoằng Hàn chống thân thể đứng lên.
Tịch Tích Chi sợ hắn ngã xuống, vội vàng chạy tới đỡ hắn.
Thật ra thì Tịch Tích Chi lo lắng quả thật dư thừa, trừ thời gian mới
bắt đầu có chút vô lực, bây giờ An Hoằng Hàn rất dư tinh thần. Chỉ là
hiếm khi được đãi ngộ như vậy, An Hoằng Hàn tự nhiên sẽ không cự tuyệt.
Khoác lên trên cánh tay Tịch Tích Chi đưa tới, dựa vào Tịch Tích Chi đỡ
đi.
“Ngươi không cần nghỉ ngơi thêm chút nữa ư? Dù sao chúng ta lại không vội, thân thể mới là quan trọng nhất.”
“Không cần, trẫm rõ ràng thân thể của mình, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì.” An Hoằng Hàn vỗ vỗ tay của nàng, ý bảng nàng an tâm.
Nhưng sau khi chính mắt thấy một màn kia, Tịch Tích Chi làm sao có thể an tâm?
Lại đi đến cánh cửa này, Tịch Tích Chi lại muốn khuyên An Hoằng Hàn ở
chỗ này nghỉ ngơi, tránh cho thân thể sẽ không thoải mái. Nhưng không
ngờ chân của An Hoằng Hàn mới vừa bước tới cửa, liền nhảy ra cửa chính,
bơi ra ngoài.
Bị buộc bất đắc dĩ, Tịch Tích Chi chỉ có thể theo thật sát. Trong lòng
thầm nghĩ, chẳng may thân thể An Hoằng Hàn lại đột phát tình trạng gì,
mình vô luận như thế nào cũng phải kéo hắn lên trên bờ!
Có chút kinh ngạc giật giật tứ chi, trong lòng an hồng có nghi hoặc
không nói nên lời. Tại sao ao nước này lại không lạnh? Không…. không
đúng, không phải ao nước này lại không lạnh, đầu óc An Hoằng Hàn suy
nghĩ, rất nhanh phủ nhận cái ý nghĩ này. Hiện tại hắn không cảm thấy
nước lạnh lẽo, hơn nữa còn có thể thở ở trong nước.
Miệng An Hoằng Hàn nhẹ nhàng mở một khe nhỏ, quả thế. Chẳng lẽ là viên Long Châu kia phát huy tác dụng?
Trăm nỗi băn khoăn xuất hiện ở bên trong lòng của An Hoằng Hàn, hắn luôn cảm giác trong thân thể mình có vật gì đó đang lặng lẽ thay đổi.
Chỉ là cho dù như thế, An Hoằng Hàn cũng không quên vào lúc thích hợp,
thoải mái chiếm lấy tiện nghim cho nên hắn vẫn thường cách một đoạn thời gian liền ôm Tịch Tích Chi qua hôn sâu một lần, thời gian hôn còn dài
hơn, dịu dàng hơn trước kia.
Theo chỉ dẫn của giấy dai,hai người rất nhanh trở về trên mặt đất.
Cả bầu trời đều là sương mù nồng đậm, đã gần tối, thời gian bọn họ tiến vào Thanh Nguyên Trì đã qua hơn ba canh giờ.
Sờ bụng một cái, lúc này Tịch Tích Chi mới nhớ tới mình chưa ăn trưa.
An Hoằng Hàn vừa nhìn động tác sờ bụng của tiểu hài tử, hiểu đối phương
muốn làm gì rồi, nhéo thịt non bên hông Tịch Tích Chi, “Nếu đã đói bụng, sao còn không nhanh biến trở về con chồn đi, nếu không trẫm làm sao dẫn ngươi trở về dùng bữa?”
Huống chi tiểu hài tử còn không mặc gì, hiện giờ thân thể vẫn còn trần truồng.
Thấy đối phương không e dè nhìn thân thể của mình, Tịch Tích Chi đỏ mặt lên.
Ngay sau đó một đạo ánh sáng hiện ra, vây quanh toàn thân Tịch Tích Chi. Chờ ánh sáng lui ra lần nữa, một con chồn nhỏ đáng yêu đang ngồi chồm
hổm trên mặt đất.
An Hoằng Hàn khom lưng ôm lấy nó, cũng không để ý y phục ướt sũng của
mình là nhếch nhác cỡ