n với em!” Lục Tự hừ giọng, định hút thuốc, sờ vào túi mới biết bao thuốc ở trong túi áo khoác trên người cô nên đành phải thôi: “Anh biết rõ nhưng vẫn không cam lòng!”
Lôi Vận Trình cười ha hả, Lục Tự sầm mặt chấp nhận sự cười nhạo của cô. Về sau cả hai đều im lặng không nói chuyện, cứ ngồi trong yên lặng như thế, đây là sự yên tĩnh và đẹp đẽ tuyệt vời nhất đối với cả hai.
Lôi Vận Trình nhớ lại cuộc gặp mặt hoang đường của mình và Lục Tự hồi đó, từ căm ghét đến sợ hãi Lục Tự, từ sợ hãi đến căm hận, rồi từ đó thay đổi quan điểm của mình về anh, cứ thế cho đến tận giờ, cô phát hiện người đàn ông này đã góp mặt rất nhiều trong cuộc sống của mình, hơn nữa vẫn cứ tiếp tục góp mặt như vậy, nhưng vẫn chỉ là một chiến hữu, thậm chí nói một cách nghiêm túc còn chưa hẳn là bạn bè với nhau.
Cô chưa bao giờ nghĩ tình cảm của anh dành cho mình lại kéo dài đến tận bây giờ, cô đột nhiên cảm thấy xót xa trong lòng: “Lục Tự!”
Anh không trả lời cô.
- Lục Tự?
“Có gì cứ nói đi!” Lục Tự nói chẳng chút thiện chí. Lôi Vận Trình lấy tay chọc chọc vào bờ vai chỉ mặc áo sơ mi của anh.
- Em mà còn động vào anh là anh coi như em đang dụ dỗ anh đấy nhé!
Sự cáu kỉnh của anh đổi lại một tràng cười, Lôi Vận Trình do dự một chút rồi nghiêng đầu vào vai anh. Hành động đột ngột này khiến Lục Tự khựng người.
- Mặc dù trước đây em không chịu thừa nhận, nhưng anh nói đúng, chúng ta đúng là có mặt nào đó rất giống nhau. Trước đây em rất sợ, nếu như em cứ không chấp nhận anh, có khi nào anh sẽ để phí cả cuộc đời vì em không, cũng giống như em với Phong Ấn vậy, em kiên trì, anh cũng kiên trì, nhưng giờ em đã từ bỏ anh ấy rồi, anh vẫn có ý định tiếp tục chờ đợi em sao?
Ánh mắt Lục Tự chợt sa sầm. Anh không trả lời cô, nhưng Lôi Vận Trình hiểu sự im lặng cố chấp này hơn ai hết: “Trước đây em không hiểu chuyện, quá tùy tiện, chỉ nghĩ đến tình cảm của mình mà quên đi cảm nhận của người khác… Lục Tự, anh tha cho em đi, cũng là tha cho chính mình, hãy đối xử tốt với bản thân một chút!”
“Giao thừa năm đó, lúc em uống say cũng nói với anh thế, thế nào mới là đối xử tốt với mình? Chuyển sang yêu người khác ư?” Lục Tự khẽ cười khẩy: “Nếu có thể chuyển, tại sao em không chuyển đi, chuyển sang yêu anh chẳng hạn!”
“Ban nãy ngồi em cũng chợt có ý này!” Lôi Vận Trình nói thẳng, sau đó, khi Lục Tự còn chưa kịp phản ứng gì đã bị cô kéo cổ xuống, khẽ mỉm cười với anh, đôi môi cô dừng lại ở rất gần anh.
Lục Tự cụp mắt xuống nhìn cô, thời gian đang trôi đi, ánh sáng trong đôi mắt anh cũng vuột đi mất. Lôi Vận Trình thả anh ra: “Anh xem, em hoàn toàn không làm được, ngay cả việc thử cũng không làm được!”
Lục Tự khẽ mấp máy môi, hồi lâu sau mới hôn chụt lên trán cô: “Chuyện của anh em không quản lí được đâu!”
Nhiều lúc anh cảm thấy Lôi Vận Trình thật tàn nhẫn, luôn thể hiện rõ ràng không yêu anh. Là một người đàn ông, anh cảm thấy lòng tự tôn của mình bị cô vô tình dẫm nát dưới gót chân.
Chu An Đạt đang thể hiện trước mặt mấy cô gái ngồi trước quầy bar thì Phong Ấn đột ngột xuất hiện. Vẫn là gian phòng cũ, vẫn là mấy loại rượu mà bọn họ thường uống, Chu An Đạt cùng say với Phong Ấn suốt mấy ngày liền.
Từ đầu đến cuối chỉ có một mình Chu An Đạt nói chuyện, Phong Ấn chỉ ủ rũ ngồi nốc rượu, không nói một lời: “Cậu không muốn nói chuyện tôi cũng chẳng ép. Nhưng nếu muốn chết thì còn nhiều cách nhanh mà tiết kiệm hơn uống rượu nhiều…”
“Để tôi đoán xem nào, vì đàn bà chứ gì? Vẫn là…” Chu An Đạt ngập ngừng giây lát: “Con nhóc nhà họ Lôi phải không?”
Chu An Đạt thản nhiên nhắc đến Lôi Vận Trình khiến cho đôi lông mày của Phong Ấn nhíu chặt lại.
Chu An Đạt xoa xoa cằm: “Nói thật lòng tôi biết sớm muộn gì cậu cũng có ngày hôm nay. Hai người như đôi oan gia, có chuyện gì cũng chỉ biết chạy đến chỗ tôi mượn rượu giải sầu, uống xong còn không chịu thanh toán, cậu uống của tôi bao nhiêu rượu tôi chẳng nhớ nổi nữa, đã thế tôi sẽ ghi nợ cho bố cậu!”
Chu An Đạt nói những điều này chẳng khác đàn gảy tai trâu, Phong Ấn đã lăn ra ngủ từ bao giờ.
Phong Hạo cử người “cưỡng ép” Phong Ấn quay trở về bệnh viện điều trị. Ra viện, Phong Ấn vẫn chẳng có nơi nào để đi, lại quay lại chỗ của Chu An Đạt tiếp tục uống rượu. Không biết anh vùi đầu ở đây mất bao nhiêu ngày, Chu An Đạt thực sự không nhịn nổi nữa liền gọi điện đến nhà họ Lôi.
Lôi Dật Thành vừa đặt chân vào phòng đã bị mùi rượu mạnh xộc vào mũi, ánh sáng mờ mờ nhưng đủ để anh nhìn thấy người nằm bệt trên ghế sô pha.
“Cậu ta chết chưa?” Không khí nồng nặc mùi rượu khiến Lôi Dật Thành phải nhíu mày.
“Chưa đâu!” Chu An Đạt lấy chân đá vào người Phong Ấn đã ngủ say như chết: “Kẻ báo hại thường sống dai mà!”
Chu An Đạt thô lỗ tát vào mặt Phong Ấn nhưng không sao đánh thức anh dậy được. Chu An Đạt tức khí đẩy Phong Ấn ngã xuống đất. Phong Ấn ngã đau quá liền hừ giọng, điều chỉnh lại tư thế rồi ngủ tiếp. Lôi Dật Thành nheo nheo mắt, lấy nước khoáng trong tủ lạnh ra, đổ lên đầu Phong Ấn.
Nước lạnh khiến cho Phong Ấn tỉnh ra, vội vàng bật dậy, miệng đang định chửi thì đã bị Lôi Dật Thành lôi ra ngoài, tống vào trong xe.