lên làm ra động tác bú sữa, Tả Trí vội kéo lại áo cho cô bế cô về trên giường đắp kín mền dụ dỗ cô ngủ.
Giang Thiệu ra khỏi phòng, Tả Trí cùng ra ngoài, nhận lấy điếu thuốc anh đưa châm lên, miệng thở ra làn khói thật dài. "Nhìn thấy chị ấy như thế có cảm giác hả giận không? Nếu như lúc đầu chị ấy không phản bội tình cảm của hai người cũng sẽ không trở thành thế này."
Trong sân sau có tuyết đọng chưa quét, bị hai người đạp ra bốn dấu chân thật sâu, phá hư vẻ hoàn mỹ lúc đầu.
Giang Thiệu không lên tiếng. Phát hiện mình trừ đồng tình và một chút cảm khái, tâm tình gì cũng không có, cũng không có hả giận. Đau lòng? Hình như. . . . Rất nhạt rất nhạt. Anh giống như hiểu ra cái gì. Nếu như không có tình cảm, đối với người đã không còn tình yêu, thì ở phương diện nào đó tự nhiên sẽ trở nên lạnh lùng, không quan hệ đến đạo đức hay là thời gian ở chung ngắn hay dài.
Không thương, tự nhiên vô tình.
Huống chi Cận Thanh chưa từng có tình yêu với anh, cô rời đi chỉ là vì theo đuổi vật cô cần tìm, vì vậy mới tàn nhẫn tổn thương anh. Nghĩ như vậy, một góc đóng băng ở chỗ sâu trong lòng anh đóng băng lặng lẽ có dấu hiệu hòa tan.
Lúc hai người theo đuổi tâm tư của mình lâm vào trầm mặc chợt nghe được bên trong có một tiếng sập cửa, rồi tiếng động cơ ô tô.
"Tiểu Trí! Chị của cháu chạy rồi!" Ngay sau đó tiếng kêu hoang mang sợ hãi của Ôn Hinh ruyền đến, khiến trong lòng hai người đều căng thẳng.
. . . . . .
Ngày tuyết rét lạnh này, ăn lẩu là một sự hưởng thụ. Diệp Tiểu An không thường ăn lắm, bởi vì cô cảm thấy người cả nhà cùng nhau ăn mới có không khí. Cô và Diệp Tích Thượng ngồi vây quanh ở trước bàn cạnh cửa sổ, trong nồi trước mặt nổi lên bọt nước, so sánh với những người khác bàn của họ có hơi vắng lạnh. Diệp Tích Thượng gắp mấy miếng thịt dê nóng vào trong chén cô, lại vớt mấy viên thịt cho cô. Diệp Tiểu An nâng cằm lên nhìn anh bận chuẩn bị phần ăn cho cả hai người sau đám sương trắng, không khỏi nhỏ giọng bật cười. "Anh hai, anh vốn nên là phụ nữ, một người phụ nữ kiểu hiền thê lương mẫu."
Diệp Tích Thượng nhép nhép miệng, rót đầy thức uống cho cô. "Em tưởng anh muốn thế sao? Ai bảo em không thể tự lo liệu cuộc sống chứ."
Chóp mũi cô đau xót, không phải do bị anh nuông chiều từ bé sao. "Em cảm thấy người sau này lấy anh nhất định rất hạnh phúc, sau khi anh kết hôn sẽ không bỏ mặc em chứ, ưmh, hay là anh đừng kết hôn, hì hì."
Khóe miệng Diệp Tích Thượng cong lên một độ cong nhỏ bé không thể nhận ra, anh vốn cũng không định kết hôn. "Anh không kết hôn em cũng không kết hôn à?"
Sắc mặt Diệp Tiểu An hơi tối đi, cúi đầu ăn gì đó. Cô bỏ viên thịt đầy miệng ăn ngấu ăn nghiến, chợt thấy có người túm váy cô, cúi đầu liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu của một đứa trẻ. Đứa trẻ đưa cái tay nhỏ về phía cô, mắt nháy nháy tội nghiệp. Diệp Tiểu An chịu không nổi đứa bé như vậy nhất, vội vàng từ trong ví tiền lấy ra mấy tờ giấy lớn nhét vào trong túi đứa trẻ, cũng buộc khăn quàng cổ của mình vào cho bé.
"Cảm ơn chị." Đứa trẻ dùng âm thanh non nớt nói cám ơn, liên tiếp cúi người chào. Diệp Tiểu An vừa muốn cho bé ăn, đứa trẻ liền bị người hầu bàn đuổi ra ngoài.
"Tiền em cho nó có lẽ ra khỏi cánh cửa này sẽ rơi vào tay người khác." Diệp Tích Thượng không chút để ý nói. Diệp Tiểu An cắn chiếc đũa than thở. "Em biết rõ, nhưng nhìn thấy đứa bé như thế liền liên tưởng đến mình."
"Em đâu phải đứa bé bị lừa gạt."
"Nhưng chúng ta đều không lớn lên bên cạnh mẹ giống bé ấy." Diệp Tiểu An len lén liếc nhìn anh, do dự có nên nói chuyện Cảnh Thiên hay không.
"Có lời gì nói với anh?" Diệp Tích Thượng thấy cô muốn nói lại thôi chỉ có thể mở miệng trước. Diệp Tiểu An lấy dũng khí, để đũa xuống ngồi nghiêm chỉnh. "Có lẽ ban đầu mẹ không phải không muốn ở chung với chúng ta và cha."
". . . . . ."
"Có lẽ chúng ta cũng hiểu lầm mẹ."
Thân thể Diệp Tích Thượng nghiêng về phía sau, khuôn mặt kiên nghị chôn ở trong bóng ma, vẻ mặt đen tối không rõ. "Có lẽ?"
Diệp Tiểu An mím môi không dám nói lời nào, âm thanh trầm thấp mà lạnh lùng từ trong môi Diệp Tích Thượng trượt ra. "Em muốn nói với anh em đã gặp bà ấy, bà ấy đã giải thích với em chuyện trước kia?"
"Anh hai. . . ."
"Sự rối rắm giữa bà ấy và cha, chúng ta nhỏ không có quyền hỏi tới can thiệp, anh chỉ biết dù chúng ta cầu xin cha hay ép chay, cho đến bây giờ ông vẫn một thân một mình, chỉ vì trong lòng ông đã chứa một người phụ nữ tên Cảnh Thiên, cả đời đều chứa. Nhưng nếu một người phụ nữ không biết cảm tình của người đàn ông dành cho cô ta, thì không phải người đàn ông che giấu không chê vào đâu được cũng là người phụ nữ đó giả vờ ngây ngốc."
Diệp Tiểu An nhìn anh, ý thức được cái gì, chợt quay đầu lại. Chỉ thấy Cảnh Thiên đứng phía sau cô, hai tay như bạch ngọc rối rắm, lông mày nhỏ nhíu lại, ánh lệ long lanh, khóe môi mím lại run run. Diệp Tiểu An vọt một cái đứng lên, kinh ngạc trợn tròn hai mắt. "Mẹ. . . ." Nhìn lại Diệp Tích Thượng vẫn là sắc mặt chóng nước chẳng xao, hình như không hề giật mình với việc Cảnh Thiên xuất hiện.
Lúc Diệp Tích Thượng không lên tiếng kh
