Polly po-cket
Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327153

Bình chọn: 9.5.00/10/715 lượt.

trí, nở nụ cười quyến rũ, ba người còn lại nhất thời cảm thấy ngực căng thẳng, co gái này đúng là…

Mặt Dịch Nam trầm xuống, vỗ nhẹ vai Chung Bình “Em đi một mình sao?” Ánh mắt nhìn lướt ra phía sau người cô.

“Có muốn qua bên kia ngồi không.” Thanh Thanh nhìn lên phía tầng hai, mỉm cười mời Dịch Nam.

Dịch Nam cúi đầu nhìn Chung Bình, do dự không muốn đi.

“Không muốn sao?” Thanh Thanh hơi đẩy người về phía trước, khoé miệng khẽ nhếch.

“Đi đi, tôi sẽ không mách Hiểu Vụ đâu.” Chung Bình nhìn Dịch Nam sắc mặt trầm xuống, không buồn giới thiệu cô gái xinh đẹp trước mặt, khẽ đẩy tay anh.

Sắc mặt Dịch Nam khẽ biến, trừng mắt nhìn Chung Bình, sau đó lạnh nhạt cười với Thanh Thanh “Được.” Nhiều năm không gặp có gì không được.

Ánh mắt Chung Bình nhìn theo bóng Dịch Nam cùng Thanh Thanh đi lên lầu, “Cậu ta không phải không quen con gái sao? Mỹ nhân này ở đâu ra đây?” Người ở công ty Mạnh Dịch Nam Chung Bình đã sớm tìm hiểu qua, có thể xuống tay cũng đã làm, sao có thể để lọt lưới, không thể nào!!

“Không biết, nhìn bộ dạng Dịch Nam chắc hai người có quan hệ không bình thường.” Vệ Đông cười lạnh lùng, “Cậu cũng ác quá đi, cố ý nhắc đến Hiểu Vụ.”

“Hừ, đương nhiên, hiện tại Hiểu Vụ đang có thai, tên nhóc này dám làm chuyện có lỗi với Hiểu Vụ, tôi sẽ là người đầu tiên lột da cậu ta.” Chung Bình làm mặt hung thần, anh không phải vì chuyện Hiểu Vụ có bị tổn thương hay không mà bực mình, chẳng qua để lọt cá lớn khiến anh bực mình thôi.

“A Nam sẽ không như thế.” Hàn Xa cuối cùng mở miệng “Có điều, cậu ta sao không giới thiệu một chút nhỉ, không hiểu nổi.” Hắc, thì ra ba người này đều cùng một dạng, thấy người đẹp là thèm nhỏ dãi.



Dịch Nam nhìn Tô Ngôn Thanh ngồi đối diện, từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa, không ngờ lại gặp lại.

“Em dạo này thế nào?” Cô thành thục, cả người toát ra phong thái yêu kiều làm cho anh thiếu chút nữa không nhận ra cô. Nếu không phải ánh mắt của cô chưa từng thay đổi, còn có giọng nói vẫn to như cũ, thì chắc anh sẽ không tin đây là cô.

“Rất tốt.” Tô Ngôn Thanh tự nhiên lấy một điếu thuốc, châm thuốc, tao nhã thả một hơi “Còn anh?” Dung mạo anh biến đổi không nhiều lắm, nhưng nét thành thục của một người đàn ông trưởng thành đã sớm xoá đi nét thanh xuân tươi trẻ, nếu không phải vừa rồi nghe được tên anh, cô ngàn vạn lần cũng không nhận ra anh.

“Anh cũng rất tốt.” Dịch Nam cười nhẹ, anh thật sự hạnh phúc lắm, có một người vợ ngọt ngào, còn sắp có con nữa, “Anh đã kết hôn, ba tháng nữa sẽ làm ba ba.” Không thể phủ nhận, anh chính là đang giả vờ tự nhiên, sự xuất hiện của Thanh Thanh vẫn khiến lòng anh gợn sóng.

“Chúc mừng anh.” Tô Ngôn Thanh thở nhẹ một vòng khói, hai mắt khẽ nheo, nụ cười càng sâu hơn, sau đó đem thuốc dập đi “Ngại quá.”

Dịch Nam cười khẽ, “Không sao.”

“Chúng ta không gặp bao lâu rồi nhỉ?” Tô Ngôn Thanh ngồi thẳng lưng, hơi ngả về phía trước, đem thuốc lá dụi vào gạt tàn, cố áo khoét sâu để lộ một đoạn cong cơ thể đầy dụ hoặc.

“Mười hai năm.” Dịch Nam mở mắt nhìn tay cô, vẫn tinh tế như thế.

“Thật là lâu.” Tô Ngôn Thanh ngước mắt nhìn anh, thật lâu, thời gian giống như ngừng trôi, trong lòng Dịch Nam căng thẳng, ho nhẹ một tiếng, vội vàng chuyển mắt.

“Em vừa về, đang định gặp mấy người bạn học cũ, mọi người hàng năm vẫn họp lớp đấy chứ?” Tô Ngôn Thanh nhìn bộ dạng xấu hổ của anh, nhẹ cười, chuyển đề tài phá tan không khí ái muội.

“Có.” Dịch Nam nhẹ gật đầu “Bình thường đều do Kiều Lập phụ trách tập hợp mọi người.” Lớp trung học của Mạnh Dịch Nam hàng năm đều có tụ tập, mỗi lần anh đều đi, có điều Tô Ngôn Thanh chưa lần nào xuất hiện, không ai biết sau khi cô tốt nghiệp đã đi đâu.

“Em về thầm nghĩ muốn gặp anh, không nghĩ lại có thể gặp dễ dàng thế này.” Tô Ngôn Thanh vẻ mặt sáng ngời, tươi cười như nắng.

Cả người Dịch Nam căng thẳng, ngước mắt nhìn về phía Tô Ngôn Thanh, vẻ mặt kinh ngạc “Thanh Thanh.”

“Con người đúng là tham lam, không biết chừng mực, liều mạng bay đi tưởng sẽ tìm được cái mới là rất tốt, có điều đi một vòng trái đất cuối cùng mới phát hiện thì ra cái tốt nhất đã bị mình bỏ lỡ.” Đôi môi xinh đẹp đỏ thẫm của Tô Ngôn Thanh khẽ mở, thả một hơi thuốc, hô hấp nhẹ nhàng, giống như trong lòng có điều chua xót lặng lẽ. Thanh Thanh, cơ thể Dịch Nam tê rần, ánh mắt của cô bị sương mù che khuất thật đẹp, một chút hối hận nhợt nhạt ẩn ẩn hiện hiện. Trước kia trong từ điển của Tô Ngôn Thanh tuyệt đối sẽ không bao giờ có hai chữ hối hận.

“Anh hiện tại chắc đang rất hạnh phúc.” Tô Ngôn Thanh ngước mắt, nhìn sâu vào mắt anh, nhanh chóng thu liễm một chút hối hận trong mắt, thả ra một cái nhìn hâm mộ.

“Đúng vậy, cô ấy rất tốt.” Dịch Nam nuốt nước miếng, nhẹ nhàng mở miệng.

“Em đoán cô ấy nhất định không giống em.” Tô Ngôn Thanh cười khẽ, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt khoé miệng, ngả người về phía sau. Anh đã từng nói sau này sẽ không bao giờ tìm người nào giống cô.

“Cô ấy là cô ấy, là duy nhất.” Ánh mắt Dịch Nam sáng ngời, khoé miệng cười sâu, Hiểu Vụ không hề giống bất kỳ ai.

“Anh từ bao giờ trở nên buồn nôn như vậy?” Tô Ngôn Thanh khẽ gắt,