n uống cùng cô cốc trà đi”
Cầu thang máy đưa bọn họ lên tầng hai mươi tư, Giang Nguyệt đi theo sau Du Tân Nhụy, hai ngươi đàn ông xách đồ đi tít phía sau.
Người ngồi uống trà không ít, nhưng họ vẫn tìm được chỗ yên tĩnh. Trên tường có treo bức tranh sơn dầu lớn, dưới đất phủ một lớp thảm nhung dày, trên trần nhà là cái đèn trùm sang trọng đang tỏa thứ ánh sáng ấm áp xuống bên dưới, trông rất cổ điển và sang trọng.
Nhân viên phục vụ dẫn họ đến một cái bàn gần cửa sổ, Du Tân Nhụy chống tay vào eo ngồi xuống, ngẩng đầu nói với chồng còn chưa kịp ngồi xuống: “Em với cháu Nguyệt có chút chuyện riêng muốn nói, hai người....”, Du Tân Nhụy mỉm cười ái ngại, giọng nói có vẻ nửa như năn nỉ, nửa như làm nũng.
“Thế cũng được, bọn anh qua bên phòng được hút thuốc để hút cho đã vậy!” Anh vỗ vai người lái xe nói.
Hai người đi rồi, Du Tân Nhụy liền hỏi ý kiến Giang Nguyệt: “Chúng ta uống gì nhỉ?”
Giang Nguyệt lễ phép đáp: “Thôi thím cứ gọi đi, cháu uống gì cũng được!”
Trà nhanh chóng được mang lên, một bình hồng trà to với cái giá ba tầng đựng điểm tâm.
Giang Nguyệt rót trà cho Du Tân Nhụy, đang định cho sữa vào cốc thì Du tân Nhụy đã xua tay nói: “Không cần đâu, cô chỉ uống trà nguyên chất thôi!”, sau dó nói thêm: “Không cần gọi là cô, là thím nữa, cô và chú của cháu đã li hôn rồi!”
Kể từ lúc gặp mặt lòng Giang Nguyệt đã thầm nghi ngờ, nhưng câu nói đột ngột ấy của Du Tân Nhụy vẫn khiến tay cô khựng lại, sữa đổ cả ra khăn trải bàn.
Cô ngập ngừng nói: “Cháu không biết, chú ấy không nói cho cháu!”
Du Tân Nhụy cười nói: “Đúng thế, nếu không cháu đã không kinh ngạc như vậy khi găp cô! Cô cũng đoán, với con người anh ấy như vậy chắc chắn sẽ không nói đâu!”
“Chuyện lúc nào vậy? Ý cháu là hai người li hôn lúc nào vậy?”
Giang Nguyệt siết chặt cái thìa trong tay, động tác bỗng trở nên chậm chạp.
“Đầu năm nay!” Du Tân Nhụy bình thản vừa ăn bánh vừa trả lời. “Năm ngoái, anh ấy có đi Mỹ một chuyến, lần này hai bọn cô cùng đi, chắc cháu cũng biết...”
Giang Nguyệt ngẫm nghĩ rồi nói: “ Vâng! Chú ấy cũng từng gọi cho cháu!” cô còn nhớ anh nói anh đang ở Newyork.
Du Tân Nhụy nói vẻ mỉa mai: “Lúc đó anh ấy đi công tác, nói nhân tiện dẫn cô đi du lịch. Kết quả ngày cuối cùng, đa phần là đưa cô đi thăm quan các bảo tàng mỹ thuật, nhìn thấy ở đó có rất nhiều tạp chí mỹ thuật liền mua cả đống, nói là cháu thích thứ này, lúc đó không biết là anh ấy đã vui đến thế nào. Bọn cô ôm cả đống tạp chí từ bảo tàng đi ra, gọi điện cho cháu mới biết cháu đã đi chơi xa. Cô bảo chú mau gửi chuyển phát nhanh cho cháu nhưng chú nhất định mang về. Đến lúc cháu về trường lại cẩn thận gửi báu vật sang cho cháu”
Giang Nguyệt nhớ ra rồi, nghỉ đông năm ngoái cô và Tống Chí Hựu đi Los Angeles về. Có một hôm, UPS có chuyển cho cô một bưu kiên, phần địa chỉ và họ tên là bút tích của Giang Quân ghi bằng tiếng anh. Cô cẩn thân lấy dao cắt ra mới thấy bên trong toàn là những cuốn sổ tay, tranh vẽ có kích thước mô phỏng như nguyên tác.
“Anh ấy đối xử với cô chưa bao giờ tận tâm đến như vậy!” khẽ thở dài, Du Tân Nhụy nói tiếp: “Có lẽ đây là báo ứng của sự ham hư vinh của cô. Từ lúc bắt đầu cô đã bị vinh hoa làm cho mờ mắt. Một người đàn ông trẻ trung, sự nghiệp dang ở đỉnh cao, phong độ ngời ngời lại đối xử tốt với mình, ăn nói nhẹ nhàng, ai lại không động lòng cho được? Lúc ấy cô đã hai chín tuổi rồi, tuổi xuân cũng đã săp hết mà vẫn gặp được một người như vậy, cô cảm thấy đúng là vận may của đời mình! Trong con mắt của người khác, cuộc đời cô thế là thành công mĩ mãn. Cô vốn cũng nghĩ như vậy. Nhưng sự thực đã chứng minh, cô chỉ chuốc lấy thất vọng, một nỗi thất vọng lớn theo từng ngày. Không thể nói anh đối xử với cô không tốt, cô chẳng thể tìm thấy một chút lỗi lầm nào ở anh ấy, bố mẹ cô cũng hết lời khen ngợi anh ấy. Tính tình tốt, lại tôn trọng cô, thậm trí luôn nhường nhịn cô, đối xử với bố mẹ, em trai cô như người thân trong một nhà. Nhưng ...”
Du Tân Nhụy ngập ngừng một lát, tay nắm chặt quai cốc: “Nhưng không có gì hơn thế. Cô hoàn toàn không thể đòi hỏi thêm gì nữa, nói một cách dễ hiểu hơn là cô không thể bước chân vào trái tim anh ấy. Anh ấy chỉ coi cô như một người bạn, một người sống chung. Nói chuyện hay làm gì cũng xuất phát từ đạo lí, từ trách nhiệm. Anh ấy là một người chồng không có gì đáng chê trách, có thể gọi là một mẫu điển hình. Nhưng anh ấy không giống như một người biết yêu”
“Nhưng chú ấy rất tốt... rất tốt!” Giang Nguyệt nói, tay trái nắm chặt lất tay phải, cúi gằm mặt. Về chuyện hôn nhân, cô chẳng biết gì mà nói. Còn về Giang Quân cô không bao giờ muốn nói về anh với người khác. Tình cảm, yêu, hận, oán trách của cô với anh không liên quan đến người khác, chỉ thuộc về mình cô. Vì vậy lúc này cô chỉ biết nói có một câu ấy.
Du Tân Nhụy cười gượng gạo, gật đầu nói: “Đúng thế, có đôi khi cô nghĩ, thôi, phải biết đủ chứ! Nhưng mà không thể thỏa mãn được. Cả con người như một cái cốc không, cứ chờ đợi trong trống rỗng như vậy, chờ đợi suốt mấy năm liền mà không đợi được, chỉ có một lớp bụi dày phủ lên. Cô tự nhủ, chuyện tình cảm