XtGem Forum catalog
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325305

Bình chọn: 9.5.00/10/530 lượt.

cùng hoang mang. Cô lao đến lay mạnh người anh.

Giang Quân mở mắt ra, đôi mắt hằn những tia máu. Anh nắm lấy cánh tay cô, ngơ ngác hỏi: “Sao thế?”

Giang Nguyệt hất tay anh ra gắt lên: “Cháu bị chú dọa chết khiếp đây này!”

“Chú làm gì mà dọa cháu?” Thấy cô cúi đầu không nói gì, Giang Quân lại nói: “Uống trà vơi cô ấy mà lâu thế à?”

“Chú biết rồi à!” Giang Nguyệt trợn tròn mắt ngạc nhiên.

“Cháu ném điện thoại ở nhà làm chú lo quá, đành phải gọi điện cho cậu Trương, là cậu ta nói!”

“Chú chú chú... Cháu ...” Giang Nguyệt đột nhiên thấy bực mình, anh lúc nào cũng thần thông quảng đại, nắm hết mọi thứ trong lòng bàn tay, biết hết mọi việc. Cô giống như một con khỉ con, bản lĩnh đến đâu, có biến thành Tôn Ngộ Không cũng khó mà thoát khỏi bàn tay anh.

“Đừng tức mà chú bảo cậu ấy không nói với cháu là để cháu thoải mái”

Giang Quân còn chưa nói hết đã thấy Giang Nguyệt trợn mắt: “Thoải mái cái gì, cháu chẳng thoải mái chút nào! Chú lấy vợ không nói cho cháu biết thì thôi, chuyện quá khứ cháu không nhắc đến nữa, thế mà bây giờ.... chú li hôn rồi, ngay cả chuyện li hôn cũng không cho cháu biết. Thế này là thế nào?”

Giang Quân trầm ngâm.

Giang Nguyệt tiếp tục nói: “Chú nói đi tại làm sao, đừng nói là vì cháu đấy nhé!”

Giang Quân hạ giọng nói: “Là vì chú không nói ra miệng được!”

Giang Nguyệt cười khan: “ Không nói ra miệng được, ha... có ai đáng ghét như chú không hả? Có ai như thế không? Tống Chí Hựu nói chú yêu cháu, cô ấy cũng nói vậy. Nhưng có ai yêu như vậy không?” Nụ cười mỉa mai của cô dần chuyển sang bi ai: “Cháu giống hệt như một con ngốc bị chú giật dây!”

Giang Quân đưa tay lên vuốt má cô, không biết nói sao cho phải. anh biết giải thích với cô ra làm sao đây, bản thân anh còn tự lừa gạt chính mình, cho dù có giải thích thế nào cũng chỉ vô ích mà thôi. Ngọn lửa oán hận trong mắt cô đã thiêu cháy mọi hàng rào ngăn cách mà anh chính tay dựng nên.

Trong kinh phật nói: “Có yêu ắt sinh ưu phiền, có yêu ắt sinh lo sợ. Nếu rời xa người mình yêu sẽ không ưu phiền cũng chẳng phải lo sợ.

Đối với ngươi mà mình yêu thương, để tâm nhất, Giang Quân luôn có nỗi lo lắng vô cùng sâu sắc. Anh lo lắng về những ngày tháng tương lai chưa biết trước đang chờ đợi hai người. Anh luôn lo sợ và cảnh giác, tránh xa mọi ước mơ xa xôi. Những nhẫn tâm và chịu đựng của anh lại mang đến những ngày tháng sống mờ nhạt, còn những khao khát vẫn cứ giống như những ngọn cỏ dại điên cuồng sinh trưởng và lan rộng trong lòng anh.

Giang Quân kéo tay cô, Giang Nguyệt im lặng không đếm xỉa.

“Đừng giận nữa mà!” Giang Quân vòng tay ra ôm eo cô, kéo cô lại gần mình hơn. Giang Nguyệt ngồi bệt xuống đất ngoảnh mặt đi chỗ khác. Một lát sau như thể chưa hả giận cô ngoảnh đầu lại, nhìn thấy phần cổ lộ ra khỏi cổ áo sơ mi của anh, cô liền há miệng cắn vào cổ họng anh.

Cô cắn rất đau, nhưng Giang Quân không kêu la đến một tiếng. Sự chịu đựng trong im lặng này càng khiến Giang Nguyệt nổi đóa.

“Được lắm chú có thể chịu được, cái gì chú cũng chịu được!” Nói rồi cô nhảy lên, đè anh xuống, há miệng cắn vào vai anh, cắn rất đau giống như một con thú bị thương, trút hết tất cả ấm ức bao nhiêu năm nay qua hàm răng sắc nhọn.

Áo sơ mi trắng của anh ướt nước dãi của cô, một vệt máu đỏ thẫm ra ngoài. Miệng cô cũng bắt đầu cảm nhận được mùi tanh của máu.

Cuối cùng Giang Nguyệt cũng chịu nhả ra, cổ họng phát ra tiếng nghẹn ngào, lông ngực phập phồng. Giang Quân vòng tay qua ôm cô, xoa xoa lưng cô. Anh hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô rồi vùi mặt vào mái tóc cô, thở ra rồi hít một hơi thật sâu. Anh khẽ thì thầm gọi tên cô, nhẹ quá, mơ hồ quá, cô không nghe rõ, chỉ biết anh đang hôn lên tai mình.

Giang Nguyệt hơi nghiêng đầu né tránh cái cảm giác tê tê ở bên mang tai, hai tay ôm lấy mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh đầy ngang ngược, cố chấp, lần này thì anh đừng mong chạy thoát.

Hai người chăm chú nhìn nhau hồi lâu. Mắt, tai, mũi, lưỡi, hơi thở, ý niệm... tât cả đều đang bùng lên ngọn lửa của khát khao, chẳng gì có thể che đậy được nữa.

Giang Nguyệt ngồi dậy cởi bỏ cái áo len rộng, cởi cái cáo cotton mặc bên trong rồi quần bò. Cô nhìn anh, cái yết hầu trong cổ họng đang trượt lên trượt xuống, cô bỏ đi hết tất cả những gì che đậy trên cơ thể mình, không còn mảnh vải che thân ngồi lên người anh. Cô phải tháo dỡ bức màn che chắn giữa hai người, để cho anh nhìn tâm ý thực sự của cô và chính bản thân anh.

Cơ thể anh đã nóng bừng lên từ lâu. Giang Nguyệt cởi cúc áo của anh tháo thắt lưng cho anh. Giang Nguyệt đang định kéo khóa quần xuống thì Giang Quân đã giữ chặt tay phải của cô lại. Nhưng Giang Nguyệt vẫn còn tay trái, cô chạm vào nơi anh định ngăn cô chạm vào, nơi ấy đã trở nên cứng như thép.

Về sau không cần Giang Nguyệt cởi giúp, chính tay Giang Quân tự cởi bỏ những thứ còn sót lại trên người. anh xoay người đặt Giang Nguyệt xuống. Lúc này anh vẫn không quên đặt một cái gối kê cho cái chân bị thương của cô.

Anh lấy tay che mắt cô, nhưng cô lập tức gạt tay anh ra. Cô muốn nhìn, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy toàn bộ cơ thể anh, săn chắc vạm vỡ và