nh cả người. Nhưng vì không thể để mẫu thân lo lắng, Nhị gia chẳng thể làm gì khác hơn là nghe lời, vào thiên sảnh sát vách nhà chính, nhưng hễ bên phía Dương Nghi có chút tiếng động nào, hoặc là giọng hơi lớn, hoặc là có người bưng nước nóng đi vào hoặc bưng máu đi ra, hắn nhất định ngồi không yên, sau đó đứng dậy, đi tới đi lui trước cửa phòng. Lần này lão phu nhân cũng không quản hắn nữa, chỉ nhắm mắt dưỡng thần .
Bất tri bất giác, đã qua bốn canh giờ, trời vừa hửng sáng. Tóc Dương Nghi đã đẫm mồ hôi, giống như vừa ngâm mình trong nước, nàng cảm thấy hơi sức trên người dần dần biến mất, tiếng hô của bà đỡ đã có chút mơ hồ.
Nhìn thấy như vậy, bà đỡ cũng sốt ruột, nếu cứ tiếp tục thế này, thì thật quá nguy hiểm, không khéo lại một thi hai mệnh mất.
"Mau, mau, đưa miếng huyết sâm này cho phu nhân ngậm!"
Tống nương tất nhiên cũng thấy tình huống của phu nhân nhà mình không ổn, bà đỡ vừa ngiêm giọng nói xong, liền nhanh chóng đút vào miệng Dương Nghi một miếng huyết sâm: "Phu nhân, ngài phải cố lên, tiểu thiếu gia tiểu tiểu thư vẫn còn ở trong bụng ngài đấy."
Dương Nghi biết tình huống này rất nguy hiểm, trong lòng nàng cũng sốt ruột, nhưng không làm gì được. Bây giờ đến cả sức để nâng tay nàng cũng không có.
Bà đỡ xoa bụng nàng một lúc, thấy Dương Nghi vẫn không có phản ứng, bà ta biết tình huống đã vô cùng xấu, vội sai người đi ra ngoài hỏi Nhị gia cùng lão phu nhân, để cho bọn họ quyết định! Tình huống lúc này còn có thể bảo vệ một người, nếu trễ hơn, sợ rằng cả hai đều không giữ được.
"Lão —— lão gia, bà đỡ nói, tình huống của phu nhân rất xấu, hỏi là bảo vệ người ——người lớn, hay là bảo vệ đứa bé?" Dưới ánh mắt như muốn ăn thịt người của Đồng Nhị gia, nàng ta lắp bắp chuyển lời của bà đỡ xong, hốc mắt đỏ lên, gần như sắp khóc.
Nhị gia nghe xong, âm trầm mở miệng: "Ngươi đi nói cho bà đỡ, nếu mẫu tử họ xảy ra chuyện gì, các ngươi liền chôn theo đi!"
Nhị gia đang đứng ngoài cửa, nên những lời này tất nhiên bà đỡ nghe được, bà ta run sợ lau mồ hôi một cái, vừa ấn mấy cái lên bụng Dương Nghi vừa bảo nàng dùng sức, cố gắng lần cuối cùng. Nhưng Dương Nghi vẫn không có động tĩnh gì, bà đỡ bất lực ngồi bệch xuống đât, chỉ vài giây sau, bà ta liền xông ra ngoài.
"Lão phu nhân, lão gia, lão nô thật sự đã tận lực, bây giờ phu nhân đã không còn ý thức, người lớn và đứa bé chỉ có thể bảo vệ một, kính xin lão phu nhân, lão gia quyết định nhanh đi." Bà đỡ quỳ gối bên cửa, nước mắt nước mũi dàn dụa.
"Bảo vệ người lớn ——" Nhị gia liếc mắt nhìn vào phòng, cắn răng nói: "Còn không mau đi? ! Nếu phu nhân xảy ra chuyện gì, cái mạng già này của ngươi cũng đừng mong giữ được!"
Lão phu nhân hơi há miệng, nhưng cuối cùng cũng chỉ thở dài, không nói lời nào.
Bà đỡ nghe được đáp án, vội lau lệ trở lại nhà trong.
Trong cơn mơ hồ, Dương Nghi loáng thoáng nghe được tiếng của Nhị gia, lý trí cũng thanh tỉnh hơn đôi chút, nghe thấy hắn nói đến mấy từ "bảo vệ người lớn", nàng cố gắng nghĩ một lát, rốt cuộc hiểu rõ là có ý gì thì toàn thân chấn động, vừa nghĩ tới có thể sẽ mất đi đứa bé đã hoài thai mười tháng này, nội tâm của nàng tràn đầy đau đớn cùng không cam lòng!
Dương Nghi mở mắt ra, cố sức nắm chặt tay bà đỡ: "Bảo vệ đứa bé, ta muốn bà bảo vệ đứa bé, bà có hiểu không?"
Thấy Dương Nghi khôi phục ý thức, bà đỡ cực kì vui mừng: "Vâng, vâng, bảo vệ đứa bé, bây giờ phu nhân hãy làm theo lời lão nô, được không?" Thấy sản phụ tỉnh táo, bà đỡ quyết định cố gắng một lần nữa, nếu không được thì bảo vệ người lớn vẫn còn kịp. Bà đỡ biết, nếu không có đứa bé, dù có bảo vệ được phu nhân, thì cũng không được chỗ tốt gì.
"Thở ra, hít vào, tốt, dùng sức ——"
Dương Nghi làm theo khẩu lệnh của bà đỡ, miệng cắn khăn vải, sau cùng dùng hết hơi sức toàn thân thì rốt cuộc cảm thấy bụng nhẹ đi, có vật gì đó trôi từ trong cơ thể mình ra ngoài.
"Sinh rồi, sinh rồi ——" những người trong phòng đều thở phào nhẹ nhõm.
Bà đỡ nhanh tay lẹ mắt tiếp được đứa bé, bởi vì khó sanh, sắc mặt có chút tím bầm, bà ta đưa tay vào miệng giúp bé thông khí, sau đó vỗ vào chân nó một cái.
Đứa bé bị đau, khóc to.
Dương Nghi cố chống đỡ đến khi nghe được tiếng khóc, mới yên tâm ngất đi.
Mà phía ngoài, lão phu nhân cùng Nhị gia tất nhiên cũng đã nghe được tiếng khóc, lão phu nhân kích động đứng lên, còn Nhị gia thì mặt mũi trắng bệch, ngơ ngác đứng bên cửa.
"Chúc mừng lão gia, chúc mừng lão phu nhân, phu nhân vừa sinh được một tiểu thiếu gia mập mạp. Công tử nặng chừng tám cân, rất khỏe mạnh, các ngài nhìn ——"
Lão phu nhân nghe được được là cháu trai, vô cùng vui mừng, nhận lấy đứa bé từ tay bà đỡ, miệng không ngừng niệm: "Phật tổ phù hộ".
Mà Nhị gia thì chẳng thấy chút vui vẻ nào, cũng không thèm liếc qua đứa bé trong ngực lão phu nhân, hắn hung hăng nhìn bà đỡ hỏi: "Phu nhân đâu? Không phải ta nói các ngươi bảo vệ người lớn sao? !" Vừa nói hắn vừa tức giận đấm một đấm lên cột nhà.
Bị hai con mắt giăng đầy tơ máu như một con dã thú đang bị thương nhìn chằm chằm, bà đỡ chỉ cảm thấy cả người rét run, vội vàng nói: "Phu nhân không sao, chỉ là lúc sinh hao