ột chút đi, với tôi thì đây là lần đầu tiên thử nghiệm nhưng tôi
thích thử.”
“Không, không được. . . . . .” Kiều Tâm Du sợ hãi, trong trí nhớ của cô,
một cõi lòng tan nát đau đớn, một loại khuất nhục mặc sức chà đạp lòng tự ái
của cô. Đột nhiên nghĩ tới lúc trước Đinh Hạo Hiên ghé thăm cô, không nhịn được
mà lớn tiếng chất vấn: “Anh cũng không phải là muốn bỏ tôi rồi sao, bây giờ lại
quay về xem như không có gì, muốn nhặt lại tôi ư?”
Vốn là giận dỗi lên án, nhưng lời từ miệng phát ra cảm giác lại giống như một
người vợ giận chồng.
Ngày mùa thu, mưa phùn dày đặc, nhẹ nhàng rơi trên cây ngô đồng khô héo, trên
chiếc lá có một giọt lặng lẽ trượt xuống, lượn múa vài vòng trên không, lặng
yên đáp xuống vai Kiều Tâm Du. (đoạn tả hay)
Lá cây ngô đồng đầy đất, chất thành đống, thật giống
một tấm thảm đầy màu sắc.
“Tôi bỏ hay không, chưa đến lượt cô quyết định đâu!” Nhâm Mục Diệu tóm lấy Kiều
Tâm Du, áp sát cô vào thân cây ngô đồng, để cô không cách nào tránh khỏi tầm
mắt hắn, cách tra vấn như vậy không tệ, “Hơn nữa. . . . . .” Hắn cúi đầu chậm rãi nhích tới gần vành tai của
cô, trong hơi thở nóng hổi xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt. Đáy mắt nhanh thoáng qua một tia bí hiểm, khóe miệng
giương lên nụ cười tà mị, “Cô cũng đừng tự coi trọng mình quá, trong mắt tôi cô
còn không bằng thứ bỏ đi. Đồ bỏ đi còn có thể được dùng lại, tôi sẽ giày vò cô,
chà đạp cô, đến ngay cả cơ hội cô được thu về cũng không có.”
“Anh không phải là người!” Kiều Tâm Du phẫn nộ nói, nước mắt dần dần ngưng
đọng, tạo thành hạt băng.
“Tôi sẽ không để cô thất vọng, để cô xem một chút cái gì là hành động ‘không
phải là người'“
Bàn tay thô ráp kéo áo khoác trên người cô, đưa tay vào trong, thăm dò gò bồng
đầy đặn mềm mại mê người. . . . . . Kiều
Tâm Du ra sức giãy giụa, nhưng dù sao sức lực nam nữ chênh lệch quá lớn, dù cô
có dùng hết sức của chín trâu hai hổ, đối với hắn mà nói cũng chỉ là gãi ngứa
mà thôi.
“Đừng. . . . . .” Ban ngày ban mặt, làm loại chuyện này, kiểu
người truyền thống bảo thủ như Kiều Tâm Du làm sao có thể chấp nhận, “Được rồi,
tôi đáp ứng anh, nhưng không ở nơi này có được hay không?”
Thỏa hiệp, Kiều Tâm Du vẫn là thỏa hiệp
Cô chỉ có thể hận mình, không thể kiên quyết phản kháng.
Thật ra thì cô có thể lựa chọn đánh cuộc tính mạng của mình mà đối kháng cùng
với hắn, nhưng đánh cuộc này đối với cô mà nói là quá lớn. Không phải cô sợ
chết, mà là, sợ mình cứ như vậy ra đi, sẽ không phải với mẹ, người mẹ đã ngậm
đắng nuốt cay, cô phải vì mẹ đang ở thiên đường mà cố gắng sống sót.
Nhâm Mục Diệu gầm nhẹ một tiếng, đè nén dục hỏa bùng cháy trong lòng.Hắn không
ngờ mình lại có cảm giác đối với thân thể Kiều Tâm Du. Đi Las Vegas nửa tháng,
tại thành phố phồn hoa này hắn lại không muốn vui chơi, trong đầu toàn là hình
ảnh của Kiều Tâm Du, kỳ tích chính là, một Nhâm Mục Diệu thay đàn bà như thay
áo, lần này lại liên tiếp trong vòng nửa tháng không thay phụ nữ.
Dục vọng kìm nén nửa tháng, lần này hoàn toàn cần được phóng thích.
‘Mày muốn cô ấy, mày muốn cô ấy. . . . .
.’
Một giọng nói không ngừng quanh quẩn trong đầu Nhâm Mục Diệu.
Hiện giờ ai cũng không thể ngăn cản hắn.
“Đừng, xin anh đừng như
vậy. . . . . .” Trong mắt Kiều Tâm Du ngập nước.Giọng nói
vỡ vụn từ trong cổ họng thốt ra, mang theo thê lương tuyệt vọng.
“Không được làm sao?” Vẻ mặt hung ác của Nhâm Mục Diệu làm người ta không rét
mà run, ánh mắt u ám, giống như độc châm phóng vào người cô, khiến cô không thể
động đậy, “Ở cạnh thằng khác thì cô sung sướng đến thế, vậy mà bây giờ lại
không cho tôi chạm vào?”
Hắn thô bạo lột bỏ tất cả chướng ngại trên người cô, hai con mắt đầy lửa dục
vọng, hiện ra trong không khí lạnh lẽo. Làn mưa bụi lạnh vô cùng, từng hạt mưa
nhẹ đậu trên đỉnh hoa đỏ hồng mềm mại, vì mưa lạnh kích thích, nhanh chóng đỏ
lên, trở nên dựng đứng, thật giống như một đóa hoa anh đào óng ánh, đang đợi
người ngắt lấy.
“Cô thật đẹp, càng ngày tôi càng không thể buông tha được cô rồi.” Ngón tay
thon dài, ve vuốt nụ hoa, mang theo mùi vị trừng phạt, mặc sức mà mân mê. . . . . . Nghiêng dán vào vành tai của cô, u mị nói: “Tôi sẽ
chiều cô. . . . . .”
Nước mắt tràn ngập, rơi xuống. . . . .
.
Gương mặt thanh lệ bị nước mắt thấm ướt, nước mưa rơi trên mặt, không phân biệt
rõ giọt nào là mưa, giọt nào là nước mắt?
Trong không khí ẩm ướt từng cơn lạnh lẽo, khiến cơ thể Kiều Tâm Du co rút, da
thịt trắng muốt trơn mềm, mỏng manh dính toàn nước mưa lẫn bùn đất, nhưng không
vẩn đục mà tựa như đóa sen, thuần khiết yên lặng, tinh tế mà nhẹ nhàng. . . . . .(không biết cái đoạn này tả có đúng không nhỉ, 2 a chị đó làm việc dưới mưa à)
Nhâm Mục Diệu cảm giác ngọn lửa trong cơ thể gần sắp phun trào rồi, cần cô
nhanh chóng tới hạ nhiệt, hắn ôm cô thật chặt, chống tay trên cây ngô đồng, cởi
quần của mình, lửa nóng đã sớm chờ phóng thích.
Đôi môi mỏng mang theo nhiệt độ lạnh băng, đầu óc dường như mất đi lý trí, hắn
cuồng loạn mà hôn chiếc cổ của cô, lưng cô, vai cô mịn màng tinh tế mang theo
cái