Disneyland 1972 Love the old s
Gặp Phải Tôi, Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi, Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327080

Bình chọn: 9.00/10/708 lượt.

như đúc.

Ôn Nhung không thèm đế ý đến câu châm chọc dịu dàng này của hắn, thay giày ở cửa xong, Lâm Tuyển đã đi tới phía sau cô, áo khoác ngoài cũng

đã mặc vào, nhìn có vẻ như định tiễn cô.

Ôn Nhung khoát khoát tay, khách khí nói: “Anh không cần tiễn tôi đâu.”

Lâm Tuyển mở cửa, quay đầu lại, bóng đêm cùng với bóng đèn chiếu lên

khuôn mặt anh ta xẹt qua một đường ranh giới kỳ dị, nửa mặt bị chìm

trong bóng tối mơ hồ không thấy rõ, nửa mặt lộ ra dưới ánh sáng được phủ lên một tầng sáng mềm mại, khiến người ta nhìn mà ngứa ngáy, tròng mắt

hoa đào của Lâm Tuyển nhàn nhạt ánh lên, khẽ mỉm cười: “Cô giáo Ôn, tôi

không phải đi tiễn cô.”

Chỉ có hai chữ có thể hình dung tâm trạng lúc này của Ôn Nhung, mất mặt.

Ôn Nhung đi vài bước, đột nhiên dừng lại: “Lâm Tuyển.”

Lâm Tuyển nghe vậy quay đầu lại, không nói lời nào chỉ nhìn cô.

“Chú à.” Ôn Nhung đắn đo, hiếm khi nghiêm túc nói, “Chúng ta không có khả năng.”

Vẻ mặt Lâm Tuyển vẫn như cũ, nghe cô nói tiếp.

“Tuổi tác chúng ta không thích hợp, cá tính không thích hợp, thân

phận cũng không thích hợp, còn có lúc trước tôi cũng đã nói qua, tôi

không làm mẹ kế người khác. Quan trọng nhất…” Ôn Nhung dừng một chút,

nói, “Tôi đã có người trong lòng, tôi sẽ không lấy người mà tôi không

thích.”

Rốt cục thoải mái mà thở ra một hơi, lời chói tai phải nói ngay từ

đầu, cô cũng không có hứng thú dây dưa không rõ với một ông chú.

Lâm Tuyển yên lặng nghe cô nói hết lời, cũng không có động tác gì,

chỉ có gió khẽ thổi tung mái tóc ngắn của anh ta, sắc mặt anh ta bình

tĩnh, Ôn Nhung có chút không chắc chắn, trái tim gắng gượng bình tĩnh

lại bắt đầu lo sợ bất an.

Cuối cùng, Lâm Tuyển tùy ý cười cười: “Nói xong rồi?”

“Ừ.”

“Cô giáo Ôn thích là thầy giáo họ Tần đó, hay là…” Lâm Tuyển nghiêng nửa mặt qua, mập mờ không rõ nói, “Con trai nhà họ Phó?”

Ôn Nhung sửng sốt, trong lòng trống đại đánh loạn, vội nói: “Chuyện này không liên quan đến anh.”

Lâm Tuyển cũng không nói gì nữa, đi tới cửa, có xe đã dừng ở bên ngoài, tài xế đang chờ.

“Lên xe đi.”

Ôn Nhung không hài lòng với thái độ của anh ta: “Anh nghe rõ tôi nói gì sao?”

“Cô giáo Ôn.” Lâm Tuyển giúp cô mở cửa xe, vẻ mặt thân sĩ, nụ cười lại xa cách, “Đừng nghĩ nhiều quá.”

Ôn Nhung tự nhận là mình đã nói đủ rõ ràng, là một người đàn ông

thành thục, Lâm Tuyển chắc sẽ biết khó mà lui, nếu về sau anh ta vẫn

tiếp tục làm phiền cô thì là chính anh ta không có nhân phẩm, dây dưa

loạn xạ, chọc người ghét, đến lúc đó có không khách khí với anh ta cũng

đừng trách cô trở mặt vô tình.

Ôn Nhung cũng không từ chối, lên xe xong, tài xế lập tức lái xe đưa

cô đi. Từ trong kính chiếu hậu cô có thể thấy Lâm Tuyển vẫn đứng ở cửa,

một lúc nữa mới đi vào. Lúc này, phía trước xe hình như có người đi tới, tài xế lập tức bật đèn, người nọ thấy ánh sáng theo bản năng che kín

mắt. Nhưng Ôn Nhung vẫn chộp được trong chớp mắt, đây là một cô gái xinh đẹp.

Con đường tương đối hẹp, xe dừng lại chờ cô gái kia đi qua.

Ôn Nhung thấy cô ta cúi đầu vội vã bước qua, sau đó đi tiếp về phía

trước…tới trước cửa nhà họ Lâm thì dừng lại, sau đó, tiến vào!

Ôn Nhung trợn mắt há mồm.

Không biết là lần thứ mấy trong tối hôm nay, Ôn Nhung không biết làm sao để hình dung tâm trạng phức tạp của mình.

Mất mặt, còn cực kỳ bẽ mặt nữa!

Tự mình đa tình một lần còn chưa tính, lại còn liên tiếp hai ba lần!

Ôn Nhung bóp trán, khó trách Lâm Tuyển bảo cô đừng nghĩ nhiều quá, thói đời thật là bi thương.

__________________________________

Ôn Nhung rốt cuộc cũng không thoát khỏi vận mệnh dạy thêm cho Lâm Tử

Hào tại nhà, Lâm Tuyển giống như hoàn toàn quên sạch mấy lời của cô, vẫn muốn Ôn Nhung đúng giờ tới dạy. Ôn Nhung không chịu, anh ta lại cáo

trạng lên cha Ôn cấp trên, mọi người nói xem còn có ai chơi cái trò mách lẻo này nữa không cơ chứ, nhưng mà cái trò này lại hữu hiệu thật sự,

cha Ôn dâm uy chưa đủ nhưng ma công lại nhất lưu, Ôn Nhung cân nhắc liên tục, cảm thấy vẫn là đi nhìn Lâm Tử Hào vẽ tranh, còn bị hành hạ ít hơn một chút. Ôn Nhung cò kè mặc cả với Lâm cầm thú xong, quyết định một

tuần

ba buổi thành một tuần một buổi, nhưng Ôn Nhung vẫn cảm thấy một buổi này như là cực hình vậy.

Cũng may sau mấy chuyện xui xẻo, cũng có một chuyện đáng giá để vui vẻ trấn an trái tim bi thương của cô.

Chị em kết nghĩa Đoạn Như Bích của Ôn Nhung cuối cùng cũng hoàn thành chương trình học trở về nước, Ôn Nhung hiếm khi kích động, vừa nhận

điện thoại vừa giúp xách hành lý, ân cần vô cùng làm cho Đoạn Như Bích

thụ sủng nhược kinh, cái đầu còn chưa quen với giờ giấc sai lệch lại

càng thêm choáng váng.

Đợi hai ngày sau Như Bích cô nương bồi dưỡng tinh thần đầy đủ rồi,

hai người mới tử tế ngồi xuống, sau đó Ôn Nhung cuối cùng cũng có cơ hội đem mấy chuyện không thể tưởng tượng nổi đã gặp phái mấy ngày qua nói

cho cô bạn một phen, cám thán cuộc sống không có chiến hữu bi thương đến thế nào.

Đoạn tiểu thư nghe xong, trầm tư trong chốc lát, dứt khoát tổng kết

một cách lưu loát: “Nói cách khác bây giờ bà bị một ông chú cầm thú quấn lấy, cha bà còn hy vọng bà