không hiểu đối phương tại sao lại xuất hiện ở nơi này, chỉ có điều nàng tỉnh chừng nửa khắc đồng hồ, mà cô nương kia vẫn còn hôn mê.
Tình Dương lại cẩn thận đánh giá nàng, âm thầm kinh hãi, trên trán đối phương có một vết thương đang chảy máu.
“Cô nương, cô nương? Ngươi tỉnh, cô nương?” Thử hô vài tiếng, đối phương như trước vẫn không nhúc nhích.
Nhìn đối phương không có chút phản ứng nào, Tình Dương cười
khổ. Lúc này nàng bị trói gô nhét vào trong miếu đổ nát, ngoại trừ trong miệng không bị nhét vải, nếu không hình ảnh người bị hại thì nàng mười
phần còn giống hơn. Cố gắng cong lên hai chân, Tình Dương cố gắng cọ
sát, dùng cái mông lết trên mặt đất, nàng lết được một lúc mồ hôi chảy
ra nhỏ xuống đất, cái mông cũng đau vô cùng, thật vất vả mới đến bên
người cô nương đang hôn mê kia.
“Đừng. . . . . . A. . . . . .” Nàng tỉnh.
Tình Dương trong lòng muốn hét ầm lên. Nàng lết tới nơi, đối
phương lại tỉnh? Có lầm hay không? Lão thiên không nên để nàng như vậy
chứ?
Nữ tử nằm trên mặt đất rên rỉ vài tiếng, từ từ mở mắt ra,
trong mắt còn một mảnh hỗn độn, nàng thấy Tình Dương ngu ngơ một hồi
lâu, con mắt bỗng nhiên mở to, bối rối nhìn quanh.
“Nơi này là chỗ nào? Cô là ai? Ta…ta tại sao lại ở chỗ này?”
Tình Dương trấn an cười “Cô nương, ngươi đừng sợ, tỉnh táo
lại đã.” Nàng xem đối phương sợ hãi chính mình, lại bổ sung: “Ngươi xem
ta và ngươi cùng bị trói, có thể đem ngươi tới nơi này sao?” Trên thực
tế, đối với sự xuất hiện của nàng, nàng cũng là tìm không được đầu mối.
Nữ tử cảnh giác đánh giá nàng “Cô… cô tên là gì? Tại sao phải trong này?”
“Ta gọi là Chương Giai Tình Dương, ta bị người xấu trói đến
nơi này, còn ngươi? Tại sao lại xuất hiện lúc này?” Bởi vì thật sự không hiểu, miếu này thoạt nhìn hoang phế đã lâu, không có dấu vết người ở,
trừ phi. . . . . . cô nương này gặp xui xẻo thấy lúc nàng bị trói, đám
hắc y nhân kia liền bắt luôn nàng?
“Ta. . . . . .” Lắc lắc ý nghĩ trong đầu, nữ tử cố gắng nhớ
lại chuyện trước lúc hôn mê “Ta nhớ được. . . . . . Ta nghĩ đi tới vách
núi, sau đó. . . . . .” Nghi hoặc ngước mắt nhìn Tình Dương “Ta nhìn
thấy rất nhiều hắc y nhân, còn có một nữ tử bị gánh trên vai. Sau đó,
sau đó. . . . . .” Sau đó ? Vì cái gì ta nghĩ không ra?
Tình Dương không nói gì chớp mắt. Mình đã đoán đúng.
“Ngươi tên là gì? Tại sao lại muốn đến vách núi?”
Nhếch miệng, nữ tử bởi vì trên trán co rút miệng vết thương
đau đớn mà nhíu mày “Ta gọi là Hoàng Cương Trân, ta là. . . . . .” Nàng
có chút chần chờ, mới lại nói: “Ta là đến vách núi đó tìm đồ.”
Biết đối phương không muốn nói thật, Tình Dương cũng không
miễn cưỡng nàng. Chỉ là nghe được tên của nàng, như thế nào có chút quen tai? Cố gắng hồi tưởng, nhưng vẫn không có ấn tượng, bụng ngược lại kêu ùng ục .
Da mặt ửng hồng, xấu hổ cúi đầu. Nàng bị trói không có ăn sáng, sớm đói bụng.
Hoàng Cương Trân thấy nàng thần sắc xấu hổ, mỉm cười, “Thành thật nói cho ngươi biết, ta cũng đói bụng.”
Tình Dương ngẩng đầu, cùng nàng nhìn nhau cười. Hai người một câu, lại một câu trò chuyện, chỉ là càng trò chuyện miệng càng khô, dần dần cũng không nói nữa, cố gắng duy trì thể lực.
Lúc này, Hoàng Cương Trân đột nhiên thở dài “Nếu có lon cola uống thì tốt biết bao.”
Tình Dương đồng ý gật đầu, rồi sau đó dừng lại, bỗng nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn nàng.
Hoàng Cương Trân cười cười “Đừng để ý lời nói của ta.” Trong
thầm le lưỡi, thiếu chút nữa đã quên thời đại này căn bản không có cola.
Tình Dương vừa mừng vừa sợ nhìn nàng, thần sắc do dự bất định. Có khả năng sao? Thật sự có khả năng sao?
“Ngươi, ngươi vừa mới nói là cola sao?” Ôm trong ngực một tia kỳ vọng, nàng hỏi.
Cái này làm Hoàng Cương Trân biểu lộ thay đổi, kinh ngạc nhìn nàng ”Cô, cô biết cola?” Nàng sẽ không phải cũng. . . . . .
Cái này có thể khẳng định! “Cô từ thế kỷ hai mươi mốt tới sao?” Tình Dương gọn gàng dứt khoát truy vấn.
“Cô cũng là?” Hoàng Cương Trân vui mừng hô. Nếu không phải
hai tay bị trói, nàng sẽ phải xông đi lên ôm lấy đối phương lớn tiếng
thét lên.
“Đúng! Ta lần đầu tiên gặp được người giống như ta. Ông trời. . . . . . Không nghĩ tới lúc này ta còn có thể gặp được người cùng thế
giới.” Tình Dương đỏ mắt. Chưa từng nghĩ tới sẽ có người cũng như nàng.
“Oa! Thật tốt quá! Rốt cục có người giống ta.” Hoàng Cương
Trân khóc lớn tiếng. Không hiểu vì sao đi tới thời đại này, thời gian
này ta cũng điên rồi!
“Ô ô. . . . . . May mà có cô. . . . . . Ta sẽ nhanh chóng
biến thành người điên mất, ta rất sợ. . . . . . Ô ô. . . . . . Ta muốn
về nhà, cô biết trở về như thế nào không?” Hai mắt đẫm lệ nhìn Tình
Dương.
Tình Dương trong lòng kích động không thua gì nàng, nhìn đôi mắt nàng ướt át, cổ họng đột nhiên cứng lại, im lặng, nhẹ nhàng lắc đầu “Không
biết.” Nếu biết rõ, nàng sẽ không cần phải ở thời đại này sinh sống tám
năm.
“Cô tới đã bao lâu?” Nàng cũng như mình sao?
Hoàng Cương Trân khổ sở cúi đầu, thanh âm nho nhỏ trả lời “Hai tháng.”
Hai tháng? Tình Dương nhăn mày, đánh giá toàn bộ nàng “Ngươi mới hai tháng? Ta tới tám năm rồi!”
Tám năm
