ế mới nhất của
năm, cô ta từng nhìn thấy trên tạp chí. Bộ này biết bao cô gái mong muốn có được nha.
Tô Mộc Vũ không để ý, chỉ cười cười gật đầu nói: “Giả”
Kiều Na hừ một tiếng, thầm suy đoán.
Khi đi học, Kiều Na nhìn chằm chằm vào
Tô Mộc Vũ, híp mắt đoán xem cô rốt cuộc có lai lịch như thế nào. Tô Mộc
Vũ đến đây chỉ vào ngày mà danh tiếng đã truyền đi rất xa, người nào
cũng biết một mỹ nữ mới đến trung tâm đào tạo nghệ nhân gốm sứ, thậm chí còn có người thuê trẻ con đến vờ hỏi thăm tình hình của cô.
Cô ta thật không tin Tô Mộc Vũ có lai
lịch đơn giản. Một người bình thường đến không đáng nói, chuyên môn lại
không có mà tay chân thì vụng về lúng túng, thế nhưng có thể nửa đường
được vào nơi đây học tập, thật không phải là chuyện cười à?
Một cô gái trẻ bên cạnh đẩy đẩy cánh tay cô ta nói: “Kiều Na, cậu biết chưa? Hôm trước mình nhìn thấy cô ta…” Cô gái hướng về phía Tô Mộc Vũ bĩu môi “… được một chiếc xe đắt tiền rước
đi, ít nhất cũng mấy trăm vạn đó. Ôi chao!”
Kiều Na cười lạnh một tiếng… thì ra là thế!
Sau khi tan học, tốp năm tốp ba trong
lớp tụm lại một chỗ thảo luận xem nên đi đâu ăn cái gì, hoặc là bàn
chuyện đi dạo phố. Không ai muốn đến bắt chuyện với Tô Mộc Vũ, bọn họ
căn bản là bài xích cô. Nam sinh vốn dĩ cũng không có coi thường cô
nhưng vì ngại đội ngũ nữ sinh trong lớp nên vẫn là không đến bắt chuyện.
Tô Mộc Vũ cất bút viết vào giỏ, khẽ thở dài. Tối nay sợ rằng lại phải thức khuya, mấy thứ này, cô căn bản đều nghe không hiểu.
Kiều na chắn trước người cô, nói: “Tô
Mộc Vũ, làm sao cô vào được lớp bọn tôi? Mỗi ngày cái người đi xe hơi
sang trọng đến đưa rước cô là ai?” Sinh viên còn chưa về xung quanh đều
vểnh tai, hứng thú vây xem.
Tô Mộc Vũ hơi nhíu mi, nói: “Chuyện này
có liên quan gì đến cô sao?” Cô không thích thái độ hách dịch của cô ta
cùng với những ánh mắt xem thường xung quanh.
Kiều Na nhíu mi, nói lớn: “Quan hệ? Tôi
cũng không muốn bị người khác nói trung tâm đào tạo nghệ nhân nổi tiếng
này có một gái bao”
Bạn học xung quanh đều vây lại, rất hứng thú nghị luận to nhỏ.
“Cô tại sao không chịu nói chuyện? Chột
dạ sao?” Kiều Na cay nghiệt cười lạnh nói, trong mắt đã tràn ngập khinh
thường “Vẫn là do quan hệ mà vào đây, là một nam nhân có tiền cùng chức
cao vọng trọng sao?”
Tô Mộc Vũ đứng lên, bình tĩnh nhìn cô ta hỏi: “Cô thật muốn biết? Vậy tại sao không đi hỏi viện trưởng?”
Nói xong, cầm lấy cặp đi ra khỏi phòng học.
Kiều Na ở phía sau giận đến vẻ mặt xanh
tím, luôn có người theo đuổi như cô ta mà lạ bị sỉ nhục như vậy, cô ta
phẫn hận cắn răng: “Tô Mộc Vũ, cô có bản lĩnh thì đấu với tôi. Nếu cô có thể làm ra tác phẩm xuất sắc hơn tôi, tôi lập tức rời khỏi trung tâm!”
Cô ta dám nói như vậy đương nhiên là có
nắm chắc. Cô ta biết tác phẩm của mình có lẽ không phải là thứ tuyệt
nhất nhưng nếu đem ra so với Tô Mộc Vũ thì khẳng định bỏ xa.
Tô Mộc Vũ cũng không để ý gì tới, lập
tức đi ra cổng trường. Ngược lại khiến Kiều Na tưởng tượng mình là một
đấu thủ bị bỏ rơi trên võ đài, đơn thân độc tấu, tức giận đến nổi trận
lôi đình.
Tô Mộc Vũ nghe phía sau có người xì xào bàn tán.
“Cậu xem, trên người cô ta là quần áo và giày hiệu Dior mới nhất đấy! Nói không chừng thật sự là có người bao nuôi”
“Khuôn mặt cô ta xem ra cũng chỉ có chút nhan sắc, ai mà muốn chứ?”
“Tôi đoán không chừng thì người bao nuôi cô ta chắc là một ông già năm sáu chục tuổi, bụng phệ, xấu xí”
“Không phải chuyện này trên báo vẫn xảy ra nhan nhản sao?”
Tô Mộc Vũ nghe xong chỉ thản nhiên cười cười, những lời này cô sẽ không để ở trong lòng, bọn họ muốn nói liền nói thôi.
Một chiếc Porsche màu lam dừng cổng, bên trong xe một nam nhân anh tuấn trẻ tuổi bước ra, ánh mặt trời sáng
lạng, đôi mắt đào hoa chợt lóe, hướng tới cổng trường phất tay.
Nữ sinh trước cổng lập tức hồng hai má, người nam nhân này rất đẹp trai, hơn nữa… Chiếc xe kia rất loá mắt nha!
Ngay cả Kiều Na cũng nhịn không được mà nhìn sang, trên mặt tuy rằng còn duy trì vẻ mặt cao ngạo nhưng ánh mắt lại liếc tới.
Nhìn thấy nam nhân anh tuấn kia hướng
mình đi tới, Kiều Na quả thực kiêu hãnh cực kỳ, nâng cằm lên, đón nhận
những ánh mắt hâm mộ xung quanh. Danh tiếng của cô ta vốn không nhỏ,
thường xuyên có nam sinh tỏ tình, thế nhưng cô ta vẫn rất khinh thường.
Mà hôm nay, người này cũng đủ để cô ta bỏ xuống dáng vẻ cao ngạo của
mình.
Nam nhân kia thế nhưng lại nghiêng người xuyên qua cô ta, ôm lấy bả vai Tô Mộc Vũ. Trong nháy mắt, biểu tình
trên mặt Kiều Na quả thực hết sức rực rỡ, thậm chí xung quanh còn có
người che miệng cười khẽ.
Đôi mắt hoa đào của Tiền Phong nhay
nháy, nhỏ giọng bên tai Tô Mộc Vũ nói: “Bảo bối, anh giúp em một kiếp
nạn, làm sao báo đáp anh đây nha?” Hiển nhiên, hắn cũng nghe thấy những
nghị luận lúc nãy.
Tô Mộc Vũ hơi nhíu mi, cô không có thói
quen đứng gần với nam nhân như vậy, còn có xưng hô ái muội. Mặc dù là
bạn của Phong Kính, cô cũng chỉ gặp hắn có một lần không phải sao?
Tiền Phong biết nữ nhân trước mặt này
không giống với những cô gái bình thường khác, vươn tay vô tội
