long lanh nước mắt.
Cô chưa bao giờ biết bắp đùi của mình
lại mẫn cảm như thế. Cảm giác bị hắn nắm trong tay khiến cô vừa giận vừa xấu hổ. Tô Mộc Vũ muốn tránh khỏi hắn nhưng hai tay lại bị giữ chặt
trên đỉnh đầu, mà hai chân lại càng vô lực. Tư thế như thế, khiến cô
không khỏi nóng trong người, hai má đỏ rực.
Ánh mắt của hắn càng ngày càng sâu, bàn tay to ôm lấy cô, ném ở trên giường lớn.
Tô Mộc Vũ biết kế tiếp chờ đợi mình là
cái gì, nhưng hai mắt không tự giác nắm chặt lại, toàn thân khẩn trương. Cô nghe thấy thanh âm quần áo rơi trên mặt đất, cô cảm giác độ ấm nóng
bỏng của bàn tay hắn, cô ngửa thấy mùi vị càng lúc càng nồng trên người
nam nhân.
Quần áo hoàn toàn rơi lả tả, khi hắn
tiến vào bên trong cơ thể cô, mười đầu ngón chân đều phát run. Lần trước uống rượu nên căn bản cô không hề nhớ chút gì, thế nhưng lần này, toàn
bộ đều khắc vào trong đầu.
Hắn cho cô cảm giác thật mãnh liệt, giống như là hoàn toàn bao phủ lấy cô.
Thanh âm của hắn trầm thấp nhẹ giọng nói ở bên tai cô: “Thả lỏng”
Âm thanh tuy trầm thấp nhưng lại trong
trẻo, khiến toàn thân cô bỗng dưng run lên, nhưng mà ngay sau đó, hắn
mạnh mẽ nắm chặt bờ eo cô, đẩy mạnh thân người vào.
Trong tích tắc đấy, hắn đột nhiên cắn
vành tai của cô nói: “Tôi muốn cô nhớ kỹ, cô hiện tại là nữ nhân của
tôi, trước khi chấm dứt giao dịch, nhất định phải trung thành với tôi”
“A…” Đột nhiên bị đâm vào sâu bên trong, Tô Mộc Vũ rên rỉ lên một tiếng.
” Có nghe thấy không?” Thanh âm kia, theo động tác của hắn như sấm, từ thân thể của hắn lướt qua thần trí đáng thương của cô.
” Nghe… nghe rồi…” Tô Mộc Vũ dùng sức
lắc đầu, căn bản không biết mình nói cái gì, toàn thân đều nóng lên,
toàn thân đều sôi trào, chỉ biết nếu mình không nói sẽ phải bị đối xử
đáng sợ hơn nữa.
Hắn dừng lại, cắn vành tai của cô, lại ra lệnh: “Lặp lại một lần”
Tô Mộc Vũ không có chỗ nào tựa vào, chỉ
có thể nắm chặt cánh tay của hắn. Thanh âm bị động tác đưa vào rút ra
của hắn đánh gãy: “Tôi là… nữ nhân của anh… Trước khi… chấm dứt giao
dịch… tôi phải… trung thành…”
Thanh âm, tượng trưng cho lời nói hoàn
toàn bị thuần phục, giống như lời thề thuần phục cả đời của con mồi đối
với thợ săn, trực tiếp xé rách trái tim vốn dĩ đã phong bế của cô, dùng
một dấu vết khắc sâu vào trong lòng của cô.
Cô rốt cuộc biết, nụ hôn mê người vừa rồi căn bản không tính, hiện tại mới là trừng phạt chân chính.
Khóe miệng nam nhân rốt cục cũng xuất
hiện độ cong duy nhất trong tối nay, thắt lưng của hắn vốn dĩ đang ra
vào nhanh chóng mạnh bạo rốt cục cũng thả chậm tốc độ, nâng mặt của cô
lên, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm đi những giọt nước mắt: “Bé ngoan, đừng
khóc, anh sẽ khiến em thật vui sướng”
Khoé mắt hắn xẹt qua một tia tà mị, đánh dấu từng đợt vũ bão đánh về phía Tô Mộc Vũ khiến cô không chút lực đỡ lại.
“Đừng… thật đáng sợ…” Tô Mộc Vũ muốn
điên rồi, trong miệng không ngừng phun ra những tiếng thét chói tai vô ý thức, giống một con thuyền nhỏ bất lực bị những gợn sóng khổng lồ đánh
cho lúc chìm lúc nổi mà hắn chính là biển cả bao la.
Hắn muốn linh hồn của cô nhớ cho thật kỹ thân thể hắn.
Hành động ra vào của hắn khiến cô sung
sướng đến mãnh liệt, cũng giống như độc dược rót vào cơ thể cô, làm cho
cô khủng hoảng đến phát điên, khiến cô lạc lối… si mê…
Trước khi ngất đi, cô loáng thoáng nghe được lời nói mơ hồ của hắn.
“Tôi không muốn bị phản bội, bất kể là thân thể hay tâm hồn. Trước khi chấm dứt giao dịch, nhớ kỹ bổn phận của cô”
Từ đêm hôm trước đến nay đã qua một tuần.
Tô Mộc Vũ đến giờ vẫn còn nhớ rõ cơn kích tình mãnh liệt đến đáng sợ đêm đó, còn có lệnh cấm của hắn.
Cô đương nhiên sẽ không ngốc nghếch nghĩ rằng hắn là ghen tị. Đùa sao? Ngay từ đầu cả hai đều đã biết rõ đây chỉ là giao dịch, một bên ra tiền, một bên bỏ thân thể, không một chút gì
dính dáng đến chuyện tình cảm.
Giải thích duy nhất chính là hắn có tham muốn giữ lấy. Chỉ cần bất cứ thứ gì được đính nhãn tên hắn, hắn liền
không dễ dàng thay đổi phép tắt, giống như thuộc hạ của chủ nhân cũng
chỉ là người ở.
Làm sao quên được lời hắn nói: Nhớ kỹ bổn phận của cô.
Tô Mộc Vũ cúi đầu cười khổ: Mày nhớ chưa? Tô Mộc Vũ, giữ cho tốt bổn phận của mày đi.
Xe dừng lại.
Tô Mộc Vũ mang theo giấy báo nhập học
tiến vào trung tâm đào tạo nghệ nhân gốm sứ nổi tiếng nhất nước. Hàng
năm nơi đây chỉ nhận mười mấy sinh viên trong cả nước, do chính giáo sư
nổi tiếng giới nghệ thuật gốm sứ giảng dạy, cơ hội như vậy… nhà giàu
cũng rất khó mua được.
Cơ hội này cô rất quý trọng, nhưng có
một số việc không phải cứ cố gắng là có thể. Năm năm không làm gì, Tô
Mộc Vũ đã không còn nhớ nhiều về các kiến thức căn bản. Mà đem so sánh
với các kiến thức chuyên môn thì còn thảm hoạ hơn không chịu nổi. Sau
khi kiểm tra, giáo sư nhíu mày nhìn cô.
Tô Mộc Vũ xấu hổ bóp chặt nắm tay.
Cô bắt đầu điên cuồng học tập, gần như
xem sách vở là bát cơm, đọc đến phát no. Có thể 24 tuổi đã sớm qua tuổi
học hỏi, cho dù có cố gắng bao nhiêu thì cũng không bằng người mười tám
mười chín tuổi.
Cô cảm thấy có chút mệt mỏi, ch