ỏi với bất luận người nào,
hắn nắm lấy bàn tay Tô Mộc Vũ vẫn còn kinh ngạc đến ngây người, mười
ngón tay giao nhau, sánh bước rời khỏi đại sảnh bữa tiệc. Phía sau,
người người đều tấm tắc khen ngợi, chủ đề đều xoay xung quanh hắn.
Tô Mộc Tình cắn chặt răng: Hừ! Dù sao
cũng chỉ là một tên nặn gốm có chút danh tiếng, tiền đồ làm sao sáng lạn được? So sánh thế nào cũng kém xa anh rễ cô ta, đường đường là tổng
giám đốc một công ty, giá trị con người nằm ở trên cao. Chị, cho dù chị
có dính chặt vào kẻ nào thì cũng không bằng đứa em gái này.
Nhìn hai bóng lưng cùng nhau rời đi,
trong đầu Tần Nghị Hằng có chút khổ sở, giống như bàn tay đang nắm chặt
bị rơi ra thứ gì đó.
“Đây không phải là em vợ Tần tổng sao?
Chẳng lẽ bọn họ thật có gian tình?” Cách đó không xa có người nhận ra
hai người liền xì xào bàn tán.
“Chuyện này ai mà chẳng biết, mà nói đến thì cũng thấy cô gái kia có chút giống vợ cũ của Tần tổng nha, không phải là…”
Sắc mặt Tô Mộc Tình cực kỳ khó coi, hung hăng trừng mắt bọn họ, lại ủy khuất bắt lấy cánh tay Tần Nghị Hằng “Anh rễ…”
Tần Nghị Hằng trợn mắt.
Đôi con ngươi đen kia như phát ra thứ ánh sáng như một lưỡi dao sắc bén, muốn bầm nát mọi người dưới thân.
Tô Mộc Tình chợt buông lỏng tay.
Tần Nghị Hằng nhìn cũng không thèm nhìn cô ta, sắc mặt xanh mét hung hăng đi ra ngoài. Mặt mũi của hắn, hôm nay đã mất hết.
Từ đại sảnh đi ra, sắc mặt Phong Kính không hề tốt chút nào.
Lái xe Tiểu Hàn thật cẩn thận mở cửa xe mời Phong Kính ngồi vào, Tô Mộc Vũ đi theo phía sau.
Xe bình ổn nổ máy chạy đi, trong đêm tối xẹt ngang như một ánh sáng lấp lánh.
Tô Mộc Vũ chần chờ một chút, cắn môi
dưới nói: “Anh cố ý… đưa tôi tới gặp bọn họ?” Lần gặp mặt này, thật sự
quá trùng hợp khiến cô không thể không hoài nghi.
“Cô cho là tôi rãnh rỗi đến nhàm chán mà sinh nông nỗi sao?” Con ngươi Phong Kính hơi hơi nheo lại, thanh âm rất thấp, trong mắt mang theo không chút vui sướng, giống như bị xúc phạm.
“Tôi…” Tô Mộc Vũ cúi đầu, đầu ngón tay
bấu chặt “Thật xin lỗi…”. Đồ đần, quan hệ của hắn và mày chỉ là một cuộc giao dịch đơn giản mà thôi, Phong Kính là người như vậy, làm sao có thể cả ngày rãnh rỗi mà vì mình bày mưu tính kế chứ?
Cô biết vừa rồi mình đã khiến hắn tức giận, Tô Mộc Vũ thật cẩn thận nhìn một bên mặt Phong Kính.
Đang suy nghĩ xem mình nên giải thích
như thế nào, Phong Kính đột nhiên cười một chút, sau đó ngón tay thon
dài dùng sức nâng mặt của cô hướng về phía mình, trong đêm đen, mắt của
hắn sắc bén như viên đá quý “Nói cho tôi biết… nếu chồng cũ hiện tại
đứng ở trước mặt cô, cho cô một lần quay đầu lại tái hôn, cô đồng ý
không?”
Tô Mộc Vũ sửng sốt.
Một cảnh tượng, khoảng thời gian từ hồi
còn trẻ cho đến yêu nhau rồi đi đến hôn nhân, sự tổn thương như một dấu
vết khắc sâu vào trong lòng cô, khắc sâu vào sinh mệnh cô. Tần Nghị Hằng có thể sau khi ly hôn liền nhau chóng quên hết chuyện cũ, qua lại với
nữ nhân mới, bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng còn cô thì sao?
Vứt bỏ năm năm qua lại, thật giống như
cầm con dao khoét bớt đi một phần thân thể của mình, cắt hết, từng mảnh
từng mảnh rời khỏi, để cảm giác đau đến tận xương thay thế cho một loại
cảm xúc đau đến tâm hồn. Nắm tay nắm chặt, mơ hồ phát run. Cô thống hận
bản thân mình như vậy, thống hận bản thân khi nhìn thấy bọn họ mặn nồng
mà kích động.
Thấy cô không đáp, đầu ngón tay Phong
Kính lại tăng thêm lực, hắn cười lạnh nói: “Sao thế? Hối hận? Vội vã
muốn chạy về cùng chồng cũ mặn nồng sao?” Thanh âm ba phần là nghiền
ngẫm, bảy phần là âm trầm.
“Không…” Tô Mộc Vũ bỗng dưng sốt ruột
phản bác. Mất thần vừa rồi của cô căn bản không phải là hối hận. Nếu cô
còn dứt bỏ không được thì lúc trước cũng sẽ không giận dữ đòi ly hôn.
Nhưng Phong Kính hoàn toàn không có nghe ra ý tứ giải thích của cô. Hắn buông tay ra, nhắm mắt lại, nói: “Đến quán bar”
Nam nhân quay mặt đi, gương mặt đã tràn
ngập khoảng cách vô cảm, khí chất vô hình lãnh đạm kia khiến cho người
ta muốn thối lui. Cổ tay áo ánh ra chút ánh sáng hào quang làm chói ánh
mắt Tô Mộc Vũ.
Kế tiếp, không ai nói thêm câu gì, không khí giằng co căng thẳng.
Cô đã vài lần muốn mở miệng thế nhưng
đều không biết sẽ nói gì, giải thích nguyên nhân vì sao cô chần chờ à?
Như thế thì càng giống như muốn giấu diếm. Tô Mộc Vũ cắn cắn môi, cúi
đầu trầm mặc.
Cô lần đầu tiên cảm thấy giữa cô cùng người nam nhân này có một khoảng cách rất lớn, giống như cách cả thế giới.
Lúc Phong Kính đưa Tô Mộc Vũ đến quán
bar, Tiền Phong cùng Phương Thiệu Hoa đều cả kinh trợn mắt há hốc mồm.
Người này không phải Phong Kính, người này không phải Phong Kính, chết
tiệt! Người này chính là Phong Kính!
Bọn họ kinh ngạc không phải là không có
lý do. Hai người bọn họ cũng không phải hạng người chung tình, không hề
có bạn gái cố định, mà Phong Kính, vẫn là lần đầu tiên thấy hắn mang bạn gái đến đây.
Tiền Phong ưỡn ngực, đôi mắt hoa đào
cong cong chạy tới ôm lấy bả vai Tô Mộc Vũ, sợ hãi than: “Ơ, bảo bối! Em so với lúc anh gặp liền xinh đẹp hơn, thật là tài trang điểm thật thần
kỳ. Phong
