XtGem Forum catalog
Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327082

Bình chọn: 9.5.00/10/708 lượt.

thể hiện một cách rõ ràng, cô tin rằng anh sẽ hiểu.

“Mộc Mộc.” Trác Siêu Nhiên đương nhiên hiểu rất rõ, vì vậy anh không chút do dự, giặt phăng kim luồn trên tay mình, nhổm người dậy muốn chạy đuổi

theo. Bởi vì không nhìn thấy đường, bàn chân anh giẫm vào mảnh thủy tinh vỡ trên nền nhà, chiếc tất màu trắng trong chốc lát đã nhuốm đỏ.

“Anh! Trác Siêu Việt chạy tới đỡ anh, nhìn chiếc tất trắng đã bị nhuốm thành màu đỏ, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy rất đau đớn.

Anh không cần phải áy náy, suy cho cùng, anh chưa hề can thiệp vào tình cảm của họ, anh đã từng không chỉ một lần khuyên cô nên trân trọng người ở

bên mình, đó là vì người phụ nữ ngốc nghếch kia không biết trân trọng,

là do cô ấy đã lựa chọn rũ bỏ… nhưng anh sao có thể không áy náy được,

xét đến cùng sự quyết liệt của cô ấy cũng là bởi vì anh.

“Siêu Việt, giày của anh đâu? Em giúp anh mang giày lại đây.” Trác Siêu Nhiên vội vàng nói.

“ Em sẽ đuổi theo giúp anh!”

Anh không có sự lựa chọn, người nằm trên giường kia là Trác Siêu Nhiên, anh trai song sinh có chung huyết thống với anh!

Từ nhỏ tới lớn, bất cứ chuyện gì, Trác Siêu Nhiên đều gánh vác thay cho

anh, ngay cả việc phạm lỗi bị đánh, Trác Siêu Nhiên cũng ngay lập tức

lao tới chịu đòn thay. Cuối cùng, họ lau vết thương cho nhau, Trác Siêu

Nhiên sẽ cười mà nói rằng: “Ai bảo chúng ta cùng chung huyết thống!”

Đúng vậy, ai bảo họ cùng chung huyết thống!

Trác Siêu Việt không có sự lựa chọn nào khác, giúp anh trai đuổi theo Mộc

Mộc ra tới tận ngoài cổng bệnh viện. Ánh mắt anh tìm kiếm trong dòng

người lộn xộn, không biết là bởi vì anh đã rèn luyện được thị lực hơn

người trong quân đội, hay vì bóng dáng nhỏ bé của cô rất dễ nhận ra

trong đám đông, thoáng một cái anh đã nhìn thấy Mộc Mộc đang ngồi trên

băng ghết dài ở bến xe buýt. Cô ngồi đó với sắc mặt không chút biểu cảm, cơn gió thổi tung mái tóc dài của cô.

Thấy anh đến trước băng ghế dài, ngồi xuống, Mộc Mộc vội vàng đưa tay lên lau mặt, “Siêu Nhiên… Anh ấy không sao chứ?”

“Anh ấy vốn định đuổi theo em, nhưng chân lại bị thương bởi mảnh thủy tinh

vỡ, chảy rất nhiều máu, bác sĩ đang băng bó vết thương cho anh ấy.”

“Cái gì?” Mộc Mộc đứng lên, chạy được hai bước về phía bệnh viện, lại dừng lại, “Cô sẽ chăm sóc cho anh ấy, đúng không?”

“Thật sự không muốn cho anh ấy cơ hội nữa ư?” Anh nói: “Em biết không, khi em vừa đi ra, anh ấy đã nói rất rõ với mẹ anh rằng: Anh ấy không muốn

người khác can thiệp vào cuộc sống riêng tư của mình, anh ấy đã ba mươi

tuổi rồi, hiểu rõ bản thân mình muốn thứ gì, điều gì mới phù hợp với anh ấy. Anh ấy sẽ quyết định cho bản thân mình, sẽ gánh vác mọi hậu quả…”

“Anh ấy đã thật sự nói như vậy sao?” Mộc Mộc thở dài một tiếng, Trác Siêu

Nhiên là người đàn ông tốt nhất mà cô từng gặp, tốt đến mức hoàn thiện

không chút tì vết. Nếu như không phải gặp Trác Siêu Việt từ trước cô

nhất định sẽ yêu anh.

“Ừm, thực ra, nếu em không nói mình đã ngồi tù, đã từng giết người, mẹ anh chắc sẽ tôn trọng quyết định của anh ấy.”

“Em không nói, mẹ anh sẽ không có cách nào biết được hay sao? Sớm muộn gì

thì bà cũng biết. Hơn nữa, kết thúc như vậy chẳng phải rất tốt ư? Ngay

cả hai chữ “chia tay” em cũng không cần phải nói nữa.”

Trác Siêu

Việt lắc đầu, “ Em quá không hiểu anh trai anh rồi. Em nói rõ với anh ấy rằng, em không thích anh ấy, anh ấy tuyệt đối sẽ không cưỡng ép em.

Nhưng nếu em từ bỏ vì những nguyên nhân khác… anh ấy nhất định sẽ giúp

em loại trừ mọi khó khăn…”

“Vậy anh thử nói xem em phải làm như thế nào? Nói cho anh ấy biết rằng em không yêu anh ấy, người mà em yêu chính là anh?”

Anh cười một cách đau khổ, “Xin lỗi, anh ấy là anh trai của anh.”

“Em hiểu.” Giữa tình thân và tình yêu, anh đã lựa chọn tình thân, đây là

một lựa chọn không thể chê trách, cô cần phải tôn trọng, cần phải thông

cảm.

Một chiếc xe buýt dừng lại trước mặt cô, cô nhìn anh lần cuối. “Mấy ngày qua, cảm ơn anh đã chăm sóc cho em, những việc anh

làm vì em, em sẽ mãi không quên.”

Nói xong, cô đi thẳng lên xe buýt, không quay đầu lại.

Vừa ngồi trên xe buýt, chuông điện thoại di động của cô vang lên, nhìn thấy số điện thoại của Trác Siêu Nhiên, cô do dự một chút, mở ra nghe, cố ý

nói với vẻ thoải mái nhẹ nhõm: “Chân anh thế nào rồi? Sao lại không cẩn

thận thế?”

“Bác sĩ đã bôi thuốc cho anh, đã ổn rồi.” Giọng của

anh có chút gấp gáp: “Mộc Mộc, em hãy cho anh một chút thời gian, anh

đảm bảo những chuyện giống như hôm nay sẽ không xảy ra nữa.”

“Siêu Nhiên, em đã nghĩ kĩ rồi, em không phù hợp với anh, đừng lãng phí tình cảm vì em nữa.

“Mộc Mộc…”

“Chúng ta chia tay thôi.”

Đầu dây điện thoại bên kia chỉ còn lại tiếng hít thở rối loạn, hơi thở nặng trình trịch đó dường như đang cố gắng đè nén một cảm giác nhói đau. Cô

thực sự không thể tiếp tục nghe những âm thanh đó nữa, dùng toàn bộ sức

lực gấp điện thoại lại.

Những giọt nước mắt nóng hổi lập tức rơi

xuống, cô ôm mặt, quay sang phía bên cạnh không có người ngồi, bật khóc

nức nở. Đây là lần đầu tiên, cô khóc thành tiếng, vì Trác Siêu Nhiên,

một người đã dành cả trái ti