không? Anh có thể bất chấp cảm nhận của Trác Siêu Nhiên không? Anh có thể coi thường
sự phản đối của người trong gia đình không?
Anh không thể. Một
tuần trước, ở nhà của anh, anh đã làm được đến bước đó, rồi vẫn lựa chọn từ bỏ. bởi vì cô là chị dâu của anh, cho dù sau này như thế nào, đây
đều là sự thật không thể thay đổi được, vợ của bạn tuyệt đối không được
mạo phạm, huống chi đó lại là của anh em song sinh.
Cô sớm đã biết, anh xem ra có vẻ ngông cuồng, bất cần, nhưng cũng có giới hạn nhất định, có nhân cách riêng của mình.
“Xin lỗi…” Cô khe khẽ mở miệng, “Bây giờ em hoàn lương rồi, không muốn quay lại nghề cũ nữa.”
Anh bật cười, khoe hàm răng đều tăm tắp, xem ra đang rất vui vẻ. “Em nghĩ
quá nhiều rồi, hôm nay anh rất mệt, không muốn dịch vụ trọn gói…”
“Vậy anh muốn gì?”
Anh túm lấy tay cô, hững hờ đùa nghịch những ngón tay mềm mại thon dài của cô. “Em biết massage không?”
Dựa vào kinh nghiệm mới chỉ trải qua một lần của cô, massage dường như là
dùng các ngón tay ấn, bóp, vuốt ve bừa trên người, chắc không khó như
chơi piano. Nhưng, cô khẽ khàng liếc mắt về phía cơ thể anh, không thể
không nhớ tới cảm giác khi chạm vào da thịt anh, vô cùng êm dịu, đàn
hồi…
“Không biết!” Cô kiên định lắc đầu.
“Được
rồi…” Cô vừa mới len lén thở phào, nghĩ rằng đã thoát được vận đen, ai
ngờ anh lại tiếp tục ném ra một câu khiến cô tức nổ đom đóm mắt: “Vậy em hãy giúp anh tắm rửa nhé!”
“Tắm… rửa?” Sóng nước xoay vòng lan
tỏa trước mắt, cảnh tượng hai người họ quấn quýt bên nhau trong bòn nước bỗng nhiên lại hiện lên, trong chốc lát, Mộc Mộc cảm thấy máu nóng ngùn ngùn bốc lên đỉnh đầu.
“Đừng nói là em không biết.”
“Em,” Cô nuốt nước bọt, hỏi với giọng điệu táo bạo: “Có phải là nếu tối nay,
bất cứ việc gì em cũng nghe theo anh, sau này anh sẽ không tới tìm em
nữa?”
“Tại sao lại hỏi như vậy?” Bàn tay anh đang nắm lấy tay cô
bóp chặt, ánh mắt mãnh liệt chăm chú nhìn cô, “Em không muốn anh đến tìm em nữa?”
“Vâng.” Cô không hề né tránh, cứ trực tiếp đón nhận ánh mắt anh. “Chuyện đã qua… em muốn quên hết, sau này bắt đầu lại cuộc
sống mới.”
Bàn tay anh càng bóp mạnh hơn, tới nỗi các khớp ngón tay cô đau nhói, bất cứ lúc nào cũng có thể gãy được.
Cô không giãy giụa, tiếp tục nói: “Mấy ngày hôm nay, em đã suy nghĩ rất
nghiêm túc. Anh là người đàn ông đầu tiên của em, em nghĩ rằng mình rất
yêu anh, tự cho phép bản thân mình si mê chờ đợi anh xuất hiện một lần
nữa. Thực ra, người em yêu hoàn toàn không phải là anh, mà là người đàn
ông do em tự tưởng tượng ra. Trong trại giam, em gửi gắm toàn bộ hy vọng lên anh, mơ tưởng rằng anh sẽ yêu em, bảo vệ em, giúp em sau này không
bao giờ phải chịu đánh đập… Bây giờ em mới biết, những thứ đó đều là một kiểu gửi gắm tâm lý, là do em đang lừa mình dối người.”
Anh càng lúc càng siết mạnh các ngón tay của cô, nhưng cô không cảm thấy đau
nữa, bởi vì có một nơi còn đau hơn cả các ngón tay.
Trước đây,
khi chưa hiểu gì về anh, cô quả thực đã coi anh như một nơi để gửi gắm
tâm lý, nhưng một tháng sống chung vừa qua, một người đàn ông luôn luôn
miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo, thi thoảng chọc tức cô, trêu trọc cô, nhưng vẫn lặng lẽ chờ đợi cô, đã chiếm trọn tình yêu của cô rồi.
Anh có thể không hoàn mỹ giống như trong giấc mơ của cô, nhưng lại đáng
yêu, chân thật, bằng xương bằng thịt hơn nhiều so với hình ảnh trong
giấc mơ của cô.
Cô hiểu rất rõ, tình cảm của Trác Siêu Việt dành
cho cô vẫn như lúc ban đầu, thời gian này, anh cũng đang đấu tranh tư
tưởng, cũng đang do dự.
Chỉ tiếc là, giữa họ không chỉ ngăn cách
bởi Trác Siêu Nhiên, mà còn có quá khứ không thể xóa bỏ của cô, gia thế
của anh, bố mẹ anh. Biết trước một tình cảm không có kết quả, cô không
muốn thấy anh tiếp tục đấu tranh tư tưởng một cách vô vị giữa tình yêu
và tình thân, cũng không muốn anh phải bỏ ra quá nhiều, cho dù chỉ là
thương hại và đồng cảm.
Bởi vì bỏ ra càng nhiều, thứ muốn có được lại càng nhiều…
Cô điều chỉnh lại nhịp thở, kìm nén nỗi đau, mỉm cười hỏi lại: “Anh tức
giận rồi ư? Anh nghĩ rằng em đang lừa gạt anh? Lẽ nào anh cũng không
phải là đang lừa mình dối người hay sao?”
“…”
“Đừng nói
rằng anh thích em, nếu anh thật lòng thích em, tại sao không thể nói rõ
với anh trai anh? Tại sao cứ một mực khuyên em rằng: “Anh ấy phù hợp với em hơn anh!” Cứ đẩy em về phía anh ấy?... Thực ra, anh thực sự không
yêu em, anh làm cho em những điều đó, đều là bởi vì anh cảm thấy thương
hại em?”
Cô hiểu rõ những câu nói của mình làm tổn thương người
khác thế nào, cô nghĩ rằng anh sẽ phẫn nộ, thậm chí có thể bóp nát bàn
tay cô thành những mảnh vụn, nhưng anh lại không làm vậy, ngược lại, anh buông tay ra, ngữ điệu còn bình thường hơn cả lúc bình thường: “Em thật sự nghĩ như vậy?”
“Em nghĩ sai rồi ư? Một cô gái không thê nói
được như em, vì tiền có thể bán mình, ngay cả tên của em, anh cũng không biết, anh thích em ở điểm gì chứ? Hay là bởi vì buổi tối hôm đó…”
“Em!”
Anh cuối cùng đã bị cô chọc tức đến nỗi không thể kiềm chế được nữa, bàn
tay đỡ lấy sau gáy cô, dùng mi