Teya Salat
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214980

Bình chọn: 9.5.00/10/1498 lượt.

kiếp sống người nghệ sĩ violin, ngược lại làm soạn nhạc và nhạc trưởng. Anh thề sẽ viết ra bản nhạc hay nhất cho người mình yêu thương chân thành, nhưng chưa từng nghĩ rằng tình yêu của bọn họ lại không trải qua được sự thử thách của thời gian như bản nhạc dưới ngòi bút của anh. Nhiều năm sau, người nghệ sĩ violin này kết thúc sinh mệnh của mình với thân phận nghệ sĩ violin vĩ đại, chỉ có bản nhạc "Ký ức Nineveh" là mãi mãi lưu truyền.

Solomon từng nói, tất cả sự vật mới lạ chẳng qua là vì đã bị lãng quên đi. Hôm nay, ba mươi bảy năm sau, trên bờ biển hòn đảo vịnh Thái Lan lại trình diễn một câu chuyện xưa giống hệt như vậy. Có điều nơi này không hề tràn đầy nét nghệ thuật năm xưa giống với Venice, phong cảnh cũng không lãng mạn tươi đẹp như vậy. Trước khi tay trùm bất động sản đổ bộ lên hải đảo, các du khách đã bị tiếng cậu trai trẻ lái Lamborghini cà thẻ tín dụng thu hút đến Đảo Koh Samui. Lúc này một chiếc ca nô giống như hỏa tiễn xẹt qua mặt biển xanh thẳm, vạch ra một sợi chỉ trắng giữa biển khơi. Cổ áo sơ mi màu hồng của Cậu trai trẻ lái ca nô hứng đầy gió bay phấp phới như một lá cờ. Khi thân ca nô nghiêng đi tạo nên bọt sóng dâng cao thì cả đám thanh niên trên ca nô gào to lên "Woo hoo"

Nói theo lời cậu trai trẻ - Con út của chủ tịch tập đoàn Thịnh Hạ - tên là Hạ Thừa Dật - Nơi này là nơi cậu thích mời tất cả bạn bè từ khắp nơi trên thế giới về đây mở đủ kiểu party tụ họp nhất. Đối diện chiếc ca nô lao đi vùn vụt của cậu là bờ cát vàng dài miên man, trên bờ cát là các cô em nhảy múa quay cuồng trong mưa Champagne, tất cả đều sang trọng như là "Paris hoa lệ". Đám nam nữ phương Tây nằm trên khăn tắm, đeo mắt kính, để mặc cho da phơi thành màu đồng. Một người cha để bộ ria mép theo kiểu Morgan đang chăm sóc cho đứa con trai ba tuổi của mình. Cậu nhóc múp míp có một mái tóc xoăn màu vàng kim, gối lên cánh tay nằm phơi nắng trên khăn tắm. Toàn thân mũm mỉm, cái mông như hai quả đào mật, non đến mức gần như bấm ra nước. Nếu như đeo cho cậu một đôi cánh và mặc bộ đồ kiểu Văn Hóa Phục Hưng thì cậu thật sự giống hệt như thiên sứ nhỏ dưới ngòi bút của họa sĩ. Gần như tất cả các cô gái đi qua cũng sẽ không dời mắt nổi, cứ liên tục chụp hình cậu nhóc.

Đây là hình ảnh đẹp mắt nhất mà Bùi Thi cảm thấy sau khi đến đây. Nhưng cô không muốn vui vẻ hòa đồng đến chơi đùa với cậu nhóc này, cho nên chỉ lẳng lặng đứng một bên, ôm một trái dừa mới được hái xuống, nhìn cậu nhóc đang vô tình phô diễn vẻ đáng yêu của mình trước mắt mọi người. Một lát sau cậu nhóc đứng lên khỏi khăn tắm, lảo đảo chạy ra bờ biển ngồi xuống nghịch cát. Đáng tiếc ngón tay cậu quá nhỏ, còn chưa bắt được cát thì cát đã trôi hết qua kẽ tay rồi. Đương lúc này, có một giọng nữ mang khẩu âm Trung Quốc vang lên: "Oh my god, you are so cute!" (Ôi chúa ơi, nhóc đáng yêu quá!). Sau đó một cánh tay mảnh khảnh nắm một nhúm cát, đưa đến trước mặt cậu bé.

Bùi Thi mất hứng nhìn cô gái này một cái theo bản năng, nhưng vừa nhìn đã ngây ra tại chỗ. Cô gái này cũng lơ đãng ngẩng đầu nhìn cô, và cũng đứng ngây ra đó.

Tại sao Hàn Duyệt Duyệt ở chỗ này? Trong lúc kinh ngạc, Bùi Thi và cô ta nhìn nhau trân trân thật lâu, lờ mờ cảm thấy tình huống không ổn chút nào. Cô chuyển sự chú ý đến bốn phía, cuối cùng thấy được bóng lưng một người đàn ông đứng trong đám người cách đó không xa. Ở trong đám người mặc trang phục party đủ loại kiểu dáng, người đàn ông kia mặc một chiếc quần dài rộng thùng thình và một chiếc áo thun có nón, đeo cặp kính râm che đi khuôn mặt. Trang phục của anh có thể nói là bình thường không có gì nổi trội, nhưng anh luôn là tâm điểm khiến người ta chú ý đầu tiên. Vóc dáng cao như nam người mẫu muốn người ta ngó lơ cũng là điều rất khó.

Lúc này Bùi Thi mới hoàn toàn ngây ra như một tượng gỗ. Tại sao ngay cả Hạ Thừa Tư cũng ở đây? Không phải Hạ Thừa Dật đã nói anh hai của cậu ta không đi sao?

Hàn Duyệt Duyệt nhanh chóng phát hiện ra chi tiết này, cô ta đứng lên vỗ cát rơi khỏi lòng bàn tay. Cô ta vốn định nhìn Bùi Thi với cái nhìn lạnh lùng như Bùi Thi đối với mình, nhưng khóe môi cô ta vẫn không thể che giấu được một chút độ cong. Cô ta khoác chiếc áo choàng tắm màu trắng, che hờ bộ bikini hai mảnh màu vàng chanh bên trong. Da của cô ta trắng nõn nà, dù phơi cả ngày dưới ánh nắng nóng rát cũng vẫn trắng hơn mấy cô gái Châu Á bình thường khác rất nhiều. Cô ta biết trong mắt Bùi Thi mình rất xinh đẹp, nếu không ban đầu Bùi Thi cũng sẽ không chọn trúng cô ta trong một đám người nổi bật. Cho nên khi ý thức được mình dùng vẻ xinh đẹp này cướp được người đối phương coi trọng, thì có một loại khoái cảm vì đã trả được thù chiếm lấy tâm trạng của cô ta. Có điều là tuy hành động kiêu ngạo nhưng ánh mắt cũng không tự tin. Cô ta căng thẳng giống như một con rối được lên dây cót, đã chuẩn bị xong đánh trả đối phương với bất cứ phương pháp nào.

Tuy nhiên, Bùi Thi chẳng nói gì, thậm chí cả mày cũng không cau lại, chỉ quay đi uống nước dừa.

Hàn Duyệt Duyệt không thể tin được nhìn theo bóng lưng của cô. Thật ra thì đây chính là phản ứng nên có của Bùi Thi k