Tư
Kỳ nói: “Cái gì cũng tốt chỉ có điều đồ trong nhà hơi nam tính, ngày mai đổi
rèm cửa khác và thay thảm nữa là xong”.
Đỗ Hiểu
Tô mệt mỏi: “không quan tâm nữa, chờ sửa sang xong nhà là tớ dọn đi”.
Trâu Tư
Kỳ cẩn thận dò hỏi: “Có cần tìm công ty thiết
kế không?”.
Đỗ Hiểu
Tô cười: “Tớ nhờ mấy đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế vẽ thử, nhìn qua cũng
chẳng bằng tự mình thiếtkế”.
“Quên
mất cậu làm nghề này.”
“Thật
ra cũng khác nhau mà, bài trí trong nhà và thiết kế kết cấu nhà là hai chuyện
khác nhau”, giọng của Đỗ
Hiểu Tô rất bình tĩnh, “Hơn nữa tớ đã bàn với
Chấn Vinh rồi, trước đây bọn tớ đã bàn xong nên trang trí thế nào”.
Cô nói
vô cùng thản nhiên, Trâu Tư Kỳ lại không dám chen vào, Đỗ Hiểu Tô bật cười:
“Xem như dọn xong rồi, tối nay muốn ăn gì, bắt cậu làm khổ sai một ngày, tớ mời
cơm”.
“Được
lắm”, Trâu Tư Kỳ cố ý thả lỏng, “Tớ đói rồi, không ăn không được”.
Đỗ Hiểu
Tô đá hộp giấy trên sàn vào góc tường, đồng ý: “Được! Ăn bò bíp tết, tớ cũng
đói rồi, chúng ta tìm cái gì ngon ngon ăn”.
Tối đó
hai người ăn xong lại quay về dọn dẹp tiếp, đến nửa đêm mới xong.
Trâu Tư
Kỳ xuống tiệm tạp hóa bên dưới mua cổ vịt, Đỗ Hiểu Tô mua mấy lon bia, hai
người vừa nhai cổ vịt vừa uống bia, mỗi người một lon, cuối cùng cũng ngà ngà
say.
Trâu Tư
Kỳ nói: “Hiểu Tô, cậu phải sống tốt, nếu không bọn tớ nhìn thấy cũng không
thoải mái”.
Đỗ Hiểu
Tô cười hì hì, giúp cô bạn mở lon bia: “Cậu yên tâm tớ vẫn đang sống tốt đấy
thôi”, cô ngẩng đầu, trong phòng chỉ bật một chiếc đèn treo tường, ánh sáng mờ
mờ phản chiếu trong đôi mắt cô, “Tư Kỳ, cậu không cần khuyên tớ, tớ không buồn
thật mà, tớ rất khỏe, đợi một thời gian nữa nhà mới sửa sang xong, tớ mời cậu
đi ăn, ở nhà mới, tớ và Chấn Vinh...vẫn định sẽ mời cậu ăn một bữa...” giọng cô
nhỏ dần, “Tư Kỳ, cậu đừng khuyên tớ, tớ chịu không được, cậu đừng nói gì cả.
Cậu phải để tớ thích ứng dần dần, có thể cả đời này cũng không thế nữa, nhưng cho
dù là gạt tớ...cũng đừng nhắc đến nữa...cứ cho là...cho là tớ tự lừa dối mình
cũng được...tớ thật sự...cứ như vậy...”.
Giọng cô nhỏ dần, sau cùng im bặt. Trâu Tư Kỳ không
dám nói gì, chỉ sợ vừa mở miệng chính mình lại khóc trước.
Có vẻ Đỗ Hiểu Tô đã trở lại cuộc sống bình thường, cô
đi làm rất đúng giờ. Thỉnh thoảng Trâu Tư Kỳ rảnh rỗi thường cùng cô đi gặp bác
sĩ tâm lý. Bố mẹ Đỗ Hiểu Tô muốn đón con gái về nhà, nhưng cô không đồng ý,
kiên quyết đòi ở lại Thượng Hải. Mẹ cô chẳng còn cách nào đành để cô ở lại và
nhờ Trâu Tư Kỳ chăm sóc, cho nên thi thoảng Trâu Tư Kỳ lại hẹn Đỗ Hiểu Tô đi
ăn, hoặc là Tư Kỳ đến thăm, sau rồi hai người đến siêu thị gần đó mua thức ăn,
tự nấu một bữa.
Hôm nay hai người tìm được trên mạng cách chế biến một
vài món ăn, nên ở nhà nấu thử, vừa ăn Trâu Tư Kỳ vừa hỏi Đỗ Hiểu Tô: “Sao dạo
này cậu toàn phải tăng ca vậy? Bình thường thấy cậu rảnh rồi hơn tớ, bây giờ
lại thành ra tớ rảnh hơn cậu”.
Đỗ Hiểu Tô rầu rĩ: “Tớ không biết, dạo này bên Tân
Thịnh có một phó tổng giám đốc mới, nghe nói đi du học Mỹ về, làm quản lý
nghiệp vụ. Không biết có phải do không hài lòng với bọn tớ hay không mà lúc nào
cũng soi mói, bọn tớ sửa thế nào cũng không vừa lòng. Tất cả đồng nghiệp trong
bộ phận thiết kế đều phải tăng ca một tuần, đưa ra phương án cuối cùng vẫn bị
bác bỏ, giám đốc Ninh sắp buồn quá hóa điên đến nơi”.
“Giám đốc Ninh của cậu chẳng phải nổi tiếng tài giỏi
đẹp trai sao? Chẳng lẽ giám đốc bên Tân Thịnh thấy anh ấy đẹp trai nên ghen tị,
rồi làm liên lụy đến các cậu sao?”
“Làm ơn đi, người ta bên đó là nữ, làm sao ghen tị với
giám đốc Ninh đẹp trai được?”
“Vậy thì là oán hận tình trường tích tụ lâu ngày?”,
Trâu Tư Kỳ hào hứng, “Nào nào, chúng ta cùng phân tích một chút!”
Đỗ Hiểu Tô ngẩn người rồi nói: “Cũng có thể lắm, trông
vị phó giám đốc Tưởng kia giống như đến gây sự hơn… vả lại tuổi tác không lớn,
cũng rất đẹp, đứng cạnh giám đốc Ninh xứng đôi lắm…”.
“Họ Tưởng?”, Trâu Tư Kỳ thuận miệng hỏi lại. “Tên
gì?”.
“Tưởng…”, Đỗ Hiểu Tô cố nhớ, cùng cùng cũng nhớ ra,
“Tưởng Phồn Lục! Cái tên cũng khó đọc”.
Trâu Tư Kỳ kinh ngạc hít một hơi thật sâu: “Đỗ Hiểu
Tô, cậu có hồ đồ không vậy, Tưởng Phồn Lục mà cậu cũng không biết?”.
Đỗ Hiểu Tô ngơ ngác, đăm đăm nhìn cô bạn thân.
Trâu Tư Kỳ suýt nữa nhảy dựng lên: “Đó là vợ của Lâm
Hướng Viễn, Tưởng Phồn Lục, câu sao lại hồ đồ như vậy! Ngay cả tên tình địch mà
cậu cũng không nhớ, đúng là quá hồ đồ! Năm đó chẳng phải vì cô ta mà Lâm Hướng
Viễn bỏ rơi cậu sao, sao cậu lại không biết?”
Đỗ Hiểu Tô vẫn sững sờ, một lát mới nói: “Tớ cứ tưởng
là họ Giang…”. Trâu Tư Kỳ thấy cô vẫn mơ hồ, đôi mắt lại không có thần nên
chẳng nỡ nói tiếp, liền đổi đề tài: “Được rồi, chuyện quá khứ chúng ta không
nói nữa”.
Đỗ Hiểu Tô dần hiểu ra, tại sao bên Tân Thịnh lại gây
khó khăn như vậy, tại sao mỗi lần đi họp, vị phó tổng giám đốc họ Tưởng kia lại
ăn nói sắc bén như vậy, tại sao cô gái xinh đẹp đó cứ tìm cách phản đối cô. Thì
ra không phải là ảo giác, mà vì đối phương là Tưởng Phồn Lục, là vợ của Lâm
Hướng Viễn, cô ta đa