gười, chờ cơn đau dứt, lại tiếp tục đi. Về đến
nhà chân đã sưng tấy lên, cô vào nhà liền cởi giày cao gót, đi chân trần. Chỗ
sưng trên chân nhói đau, lúc đó cô mới nhận ra có nhọt đã bị vỡ, lộ cả thịt bên
trong. Nhưng không cần biết, cô bắt đầu thu dọn tất cả, quét dọn nhà lần nữa.
Cô thu dọn hết một đên mới đóng gó xong tất cả đồ đạc.
Đến khi trời sáng, cô gọi một chiếc taxi đi sang nhà Trâu Tư Kỳ. Trâu Tư Kỳ còn
đang ngái ngủ dậy mở cửa, thấy cô kéo theo bao lớn bao nhỏ thì giật mình, nghe
cô nói ngắn gọn mọi chuyện xong, mới tức giận mắng Lâm Hướng Viễn. Vì vội quá
nên chỉ kịp để đồ đạc xuống, cả hai còn phải đi làm.
Đỗ Hiểu Tô thức trắng đêm, hai mắt sưng đỏ, nhìn vào
màn hình máy tính chỉ thấy những dòng chữ con số ngang dọc, cảm thấy đầu váng
mắt hoa nên đành đứng dậy mang theo ly đến phòng pha trà, định pha cho mình một
ly café thật đặc. Nào ngờ vừa đến của phòng, cô đã nghe thấy bên trong có tiếng
cười nói, là giọng của Chu Linh Nhã: “Ôi cha, không sao nhận ra được, không ngờ
lại thành ra vậy. Bình thường nhìn cô ta cũng là người tốt đó”.
Giọng khinh thường của một nữ đồng nghiệp khác vang
lên: “Đấy là bản lĩnh của người ta mà, chẳng trách bên Tân Thịnh toàn tìm cách
làm khó chúng ta, hợp tác lâu vậy, không ngờ lại chuốc họa vào thân”.
“Cô Lâm đó cũng không dễ chơi, hôm qua nghe cô ta nói
khó nghe thế, chứng ta bên cạnh còn thấy xấu hổ đỏ mặt, vậy mà Đỗ Hiểu Tô lại
không để tâm”.
“Sau đó cô ta theo ông chủ của Vỹ Thiên đi, nghe đâu
lúc đầu cô ta được vào làm là vì có người nói một tiếng với sếp bên chúng ta,
không biết cô ta có lai lịch thế nào, thật biết cách leo cao”.
Một giọng nói khác thấp hơn: “Người ta là người đẹp
ngủ trong rừng, chỉ cần chịu ngủ, tất nhiên sẽ có cách hơn chúng ta. Còn may
chồng chưa cưới của cô ta chết sớm, nếu không thì không biết có chịu nổi
không…”.
Tiếng cười của mấy người đó vang lên cách một cánh cửa
mà chẳng khác gì dao nhọn, đâm thẳng vào tai Đỗ Hiểu Tô, đến mức gân xanh bên
thái dương sắp nổ tung, thật đau đớn, nhưng trái tim còn quằn quại hơn nhiều
lần.
Tay cô run rẩy, quay lại phòng làm việc, loạng choạng
ngồi vào chỗ của mình, mở một văn bản mới, gõ vào mấy chữ “Đơn xin thôi việc”,
mắt cô đăm đăm nhìn mấy chữ đó, phải mất mấy giây sau mới định thần lại mà chăm
chú gõ bàn phím. Từng dòn chữ hiện lên màn hình, thực ra cô cũng không biết lúc
ấy mình đã gõ những gì, cuối cùng cô gửi đơn thôi việc vào hộp thư của quản lý
nhân sự.
Trong phòng vắng tanh, Ninh Duy Thành lại dẫn đồng
nghiệp đi Tân Thịnh rồi, nhưng lần này không dẫn cô đi.
Cô thầm nghĩ, thì ra cô được nhận vào làm là vì có
người giúp đỡ, nếu vậy chắc chắn là do Chấn Vinh giúp cô. Nhưng cuối cùng cô đã
phụ lòng anh, cô không thể ở lại đây, cô nhu nhược, không có tiền đồ, nhưng cô
không chịu được thấy người khác đàm tiếu về Chấn Vinh, nghi ngờ cô và Chấn
Vinh. Đúng là cô rất yếu đuối, nhưng cô không còn sức để cố gắng nữa, cô muốn
trốn tránh một thời gian, chỉ muốn tìm một mơi không có người, yên tĩnh, để nhớ
Chấn Vinh.
Cô chỉ có Thiệu Chấn Vinh, nhưng ngay cả Thiệu Chấn
Vinh cũng không còn nữa.
Đơn thôi việc của Đỗ Hiểu Tô bị từ chối, phó tổng giám
đốc gọi cô lên, mặt mày vui vẻ hòa nhã nói chuyện: “Hiểu Tô, đơn thôi việc của
cô, chúng tôi đã thảo luận rồi, cô nói sức khỏe không tốt, không thể đảm nhiệm
công việc được nữa, chúng tôi cũng rất hiểu, thế này đi, chúng tôi cho cô nghỉ
phép, cô nghỉ ngơi một thời gian rồi quay lại làm việc, thế nào?”.
Cô nhìn phó tổng giám đốc chăm chú rồi hỏi: “Vũ Thiên
là khách hàng lớn nhất của công ty, có phải giám đốc sợ sẽ ảnh hưởng đến quan
hệ của công ty và Vũ Thiên, vậy tôi thẳng thắn nói với ngài, tôi không có quan
hệ gì với Vũ Thiên cả, nếu tôi tiếp tục ở lại, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng không tốt
đến công ty thôi”.
Phó tổng giám đốc vô cùng ngạc nhiên nhìn cô một lát
rồi mỉm cười: “Hiểu Tô, cô nghĩ nhiều rồi. Hay là thế này, cô tạm thời cứ nghỉ
ngơi một thời gian, đợi tinh thần hồi phục rồi đi làm”.
Vị phó tổng giám đốc này rất quan tâm đến cô, nên cô
cũng không tiện nói thêm gì.
Việc quan trọng trước mắt là tìm nhà, bởi không thể cứ
ở nhờ nhà Trâu Tư Kỳ được. Cô chạy qua chạy lại giữa thành phố rộng lớn này, đi
theo người của công ty môi giới nhà đất xem hết căn này đến căn khác, cuối cùng
cũng tìm được một căn cho thuê gấp, một phòng khách và một phòng ngủ. Vị trí
không tốt lắm, nhà lại hướng tây và tiền thuê cũng không rẻ lắm, nhưng cũng
chẳng còn thời gian mà tính toán thêm nữa.
Trâu Tư Kỳ nghỉ phép một ngày giúp cô dọn nhà, thấy
căn nhà vừa thuê nhiều chỗ không vừa ý, cũng có ý kiến. Đỗ Hiểu Tô an ủi: “Dù
sao cũng chỉ là ở tạm, đợi nhà mới sửa xong tới lại dọn đi”.
Cô quyết định sửa nhà, tìm một công ty thiết kế giúp
đỡ, dẫn nhân viên sửa chữa đến nhà, nhưng không tài nào mở được cửa nữa.
Lúc đầu cô nghĩ rằng khóa cửa hỏng, nên đến tìm nhân
viên quản lý, người đó nói với cô: “Cô Đỗ, căn nhà này bị công ty đòi lại, hai
ngày trước đã thay khóa rồi”.
Cô ngây người sững sờ, thông tin đó như sét đá