đều ướt hết. Cái gọi là kí túc xá học sinh thật ra chỉ là một
căn phòng khá lớn. Giữa phòng là một tấm gỗ, trên đầu tấm gỗ có ngọn đèn vàng
mờ mờ. Thầy Tôn ngại ngần nói: “Chúng tôi có máy phát điện…”, lời chưa dứt, đèn
đã vụt tắt.
Bọn trẻ
bật cười, thầy Tôn đứng trong bóng tối đang ảo não, nhưng vẫn mắng yêu: “Còn
cười”.
Mấy đứa
trẻ lại cười ầm lên, thầy Tôn nói: “Năm ngoái mua một cái máy phát điện cũ,
chẳng may bị hỏng, trên đảo lại không có người sửa…”.
Lôi Vũ
Tranh bật máy lửa lên, tìm được đèn pin trong ba lô, thầy Tôn cũng tìm được
nến, nói: “Tôi xuống bếp đun nước, bạn trẻ cũng chưa tắm, ướt thế này dễ cảm
lạnh”.
Lôi Vũ
Tranh hỏi: “Máy phát điện ở đâu? Tôi đi xem thử”. Đỗ Hiểu Tô hình như cảm thấy
lạ nên đưa mắt nhìn anh, anh không nói gì nữa.
Thầy
Tôn dẫn anh đến chỗ máy phát điện. Lôi Vũ Tranh cởi áo khoác, rồi xắn tay áo,
kiểm tra kỹ lưỡng: “Hỏng cũng không nặng lắm”.
Vì thầy
Tôn phải đi đun nước, nên Đỗ Hiểu Tô cầm đèn pin soi giúp Lôi Tranh Vũ sửa máy
phát. Nhiều năm rồi anh không đụng đến máy phát điện, lần trước chỉ là ở trong
phòng thí nghiệm của trường. Cũng may anh vẫn chưa quên nguyên lý cơ bản, dây
điện cũng không phức tạp lắm. Vì góc độ chiếu sáng của đèn pin có hạn, đứng xa
một chút sợ rằng không đủ sáng, vậy nên Đỗ Hiểu Tô cúi xuống bên cạnh anh, hai
người gần như chạm đầu vào nhau, phải như vậy anh mới nhìn thấy rõ các linh
kiện bên trong. Khoảng cách gần, hơi thở của cô nhẹ nhàng thoảng bên tai, khiến
vành tai anh tự nhiên nóng bừng lên. Hơi thở còn có hương thơm nhàn nhạt, không
phải là nước hoa. Anh nghi ngờ đây là ảo giác, bởi mùi dầu đốt rất nồng, lẽ ra
không còn ngửi thấy gì khác mới đúng.
Vật lộn
nửa giờ đồng hồ, tay dính đầy dầu, máy phát điện cuối cùng cũng làm việc trở
lại, đèn trong phòng bật sáng, bọn trẻ reo lên sung sướng.
Vào
trong nhà, bọn trẻ tranh nhau nói: “Chú Tiểu Thiệu giỏi thật!”.
“Chú
Tiểu Thiệu là bác sĩ!”
“Biết
chữa bệnh còn biết sửa máy phát điện!”
“Lớn
lên cháu cũng muốn giống chú Tiểu Thiệu !”
Cô cũng
quay lại mỉm cười, ánh đèn vàng vọt chiếu lên khuôn mặt, hai má hơi ửng hồng:
“Tôi đi lấy nước cho anh rửa tay”.
Không
đợi anh nói gì thêm, cô đã đi ra bếp rồi.
Thầy
Tôn đun một nồi nước lớn, cô múc một gáo, pha thành nước ấm cho anh rửa tay,
sau đó giúp thầy Tôn gọi bọn trẻ đi tắm. Mấy đứa trẻ đều là con cái ngư dân
quanh vùng, tập trung trên đảo này học, vì khoảng cách giữa các đảo khá lớn nên
có nhiều học sinh một tháng chỉ có thể về nhà có một lần. Từ việc học hành đến
sinh hoạt ăn uống đều do thầy Tôn lo liệu. Cũng may mắn bọn trẻ rất ngoan, tự
mình lấy chậu, chia nước, xếp hàng đi tắm.
Thầy
Tôn nhường phòng cho họ, còn mình ngủ chung với học sinh, nụ cười vẫn ngại ngần
như thế: “Dầu tăng giá rồi, máy phát điện chỉ dùng được một lúc thôi, đi ngủ
sớm đi”.
Lôi Vũ
Tranh cũng hơi khó xử, cũng may thầy Tôn cũng thấy ngại, đặt hai bình nước nóng
xuống đất, gãi gãi đầu rồi nhanh chóng rời đi.
Anh
khóa cửa, mở ba lô lấy túi ngủ và mền ra: “Cô ngủ trên giường đi!”
Cô nhìn
chiếc giường đơn, thầy Tôn đã thu dọn sẵn, chăn gối rất sạch sẽ, cô nói: “Tôi
ngủ dưới đất”. Tuy đây là trên núi nhưng vẫn là ngoài đảo, hơn nữa trời đang
mưa, mặt đất rất ẩm ướt.
Anh
nói: “Không sao, khi còn leo núi tôi vẫn thường ngủ lều”, anh đưa cho cô túi
ngủ còn lại, “Cô cần không? Tối sẽ rất lạnh đấy”.
Rửa mặt
rửa tay xong, anh liền chui vào túi ngủ. Tiếng mưa ào ào, căn phòng chẳng khác
nào một con thuyền, còn nghe được cả tiếng sóng biển phía xa xa, lúc này trong
phòng chỉ có một ngọn đèn nhỏ. Dù sao cũng lặn lội cả ngày trời, nên cơn mệt
mỏi nhanh chóng ập đến. Cô quay người, trong chốc lát đã nghe thấy hơi thở đều
đặn.
Không
lâu sau, tim đèn trong đèn lập lòe nhỏ dần rồi tắt.
Có lẽ
chút dầu thắp ít ỏi đã hết.
Không
biết vì sao anh không ngủ được, có lẽ vì tiếng mưa gió và sóng biển bên ngoài,
cũng có thể vì lạ nhà, cũng có thể vì chẳng có lý do gì, anh chỉ muốn hút một
điếu thuốc.
Trong
phòng tối đen như mực, bên ngoài trời cũng tối tăm, giữa trời đất chỉ còn sót
lại tiếng gió mưa. Tiếng thở của cô nhẹ nhàng, nhưng giữa chừng âm thanh hỗn
độn đó vẫn có thể nghe thấy giống như một con mèo, hay con vật nhỏ nào đó, đang
hít thở thật nhẹ, ngủ rất say. Đêm yên tĩnh, dù bên ngoài mưa gió dữ dội thế
nào, không khí trong phòng lại ngưng đọng như hổ phách.
Cuối
cùng anh ngồi dậy, tìm trong ba lô bao thuốc lá, tiếng bật lửa khẽ kêu, ngọn
lửa bùng lên. Khi châm điếu thuốc cũng đồng thời phá tan không gian trầm lặng
này. Ánh lửa lay động tạo chút ánh sáng nhạt nhòa nhưng cơ hồ lại soi rõ cô
đang say ngủ, mái tóc đen xõa trên gối, vương lên gương mặt nghiêng nghiêng như
vầng trăng giữa biển khơi, trắng đến khó tin.
Anh tắt
bật lửa, lặng lẽ ngồi hút thuốc. Trong bóng tối không thể nhìn thấy điếu thuốc,
nhưng khói thuốc ngập vào phổi lại mang theo vị đắng nhẹ dịu. Bên ngoài là
tiếng mưa rơi rào rào, đảo giữa biển tạo thành một con thuyền nhỏ, dập dềnh
giữa sóng lớn.
Ngày
thứ hai mưa dai dẳng, đã th