ế còn mưa to hơn hôm trước. Đỗ Hiểu Tô dậy khá sớm,
phát hiện Lôi Tranh Vũ đã dậy từ lâu. Cô đến nhà bếp, thấy thầy Tôn đã nhóm
lửa, thế là cô hào hứng chạy vào giúp nấu bữa sáng. Radio đang phát bản tin dự
báo thời tiết, bão đang di chuyển về phía nam, cũng may tâm bão cách đảo rất
xa, nên ở đây chỉ chịu chút ảnh hưởng của gió.
Bọn trẻ
đánh răng rửa mặt dưới mái hiên, bữa sáng là cháo và cá chiên bột, dù Đỗ Hiểu
Tô chiên cá bị cháy nhưng bọn trẻ vẫn ăn rất vui vẻ, thầy Tôn ăn món cá chiên
bột bị khét cũng cười ha ha. Đỗ Hiểu Tô ngại ngùng, gỡ bỏ phần cháy bên ngoài
ra: “Chỉ ăn cá thôi. Chiên cháy rồi ăn vào không tốt cho sức khỏe”.
Ăn xong
bữa sáng, cô lấy dụng cụ học tập và sách tham khảo ra, bọn trẻ nhìn thấy thì
reo hò mừng vui như được nghỉ Tết.
Mưa
càng lúc càng to, gió mỗi lúc một mạnh, thầy Tôn sợ bão sẽ di chuyển đến gần,
liền lấy búa, đinh và gỗ bất chấp mưa gió ra ngoài để gia cố lại cửa sổ kí túc
xá trường. Lôi Vũ Tranh vốn đang giúp thầy Tôn nhưng nhìn thấy Đỗ Hiểu Tô cúi
người ôm tấm gỗ thì bước qua đẩy cô ra: “Đây không phải việc của phụ nữ”.
Anh ôm
lấy gỗ ra ngoài, nhìn thầy Tôn ở ngoài vừa hứng mưa vừa đóng đinh, mất nửa ngày
mới làm xong.
Cả hai
người đều phải dầm mưa, quần áo ướt dính sát vào người, gió vừa thổi qua liền
thấy lạnh thấu xương. Đỗ Hiểu Tô không biết nhóm bếp, nên việc đó vẫn là do
thầy Tôn làm. Cô vụng về lung túng mãi mới nấu được một nồi canh gừng, thầy Tôn
không nói gì, còn Lôi Vũ Tranh chau mày uống hết. Cô rất hiếm khi xuống bếp,
nên nhìn anh vẻ áy náy nói: “Canh gừng cay không?”.
Canh
gừng đương nhiên phải cay. Có điều còn kinh khủng hơn cả món cá cháy buổi sáng.
Nấu cơm
trưa cô lại càng vụng về, anh thật sự chịu không được liền nói: “Đưa tạp dề
đây, cô ra ngoài đi”.
Cô lặng
người, cảm giác như vừa nhớ đến điều gì đó, nhưng cô không nói năng gì, lặng lẽ
cởi tạp dề đưa cho anh.
Thầy
Tôn đang nhóm bếp, còn Đỗ Hiểu Tô đứng bên cạnh giúp mấy việc vặt, đưa đĩa đưa
bát. Kết quả Lôi Vũ Tranh nấu được bốn món, cả bốn món đều là cá, bọn trẻ ăn
hết sạch trơn, còn nói chú Tiểu Thiệu nấu cơm ngon quá, chỉ có cá cũng làm được
ngon vậy.
Đỗ Hiểu
Tô cũng vui vẻ chêm lời: “Chú Tiểu Thiệu tài giỏi nhất, nấu cơm rất ngon, ngon
hơn chị nấu nhiều”.
Một cô
bé cười: “Chị Hiểu Tô không biết nấu cơm à?”
Đỗ Hiểu
Tô quỳ xuống, tươi cười nói với cô bé: “Chị Hiểu Tô còn có rất nhiều việc không
biết làm, cho nên các em phải học cho tốt, đợi các em học đến đại học, thạc sĩ,
tiến sĩ thì sẽ biết nhiều thứ hơn chị Hiểu Tô, tài giỏi hơn chị Hiểu Tô, đến
lúc đó đến lượt các em dạy chị”.
Thầy
Tôn nhân đó nói: “Được rồi, phải vào học thôi, các em vào phòng học đi”.
Bọn trẻ
vào học, nhà bếp trong chốc lát yên tĩnh hẳn. Đỗ Hiểu Tô dọn dẹp bát đũa rồi
ngâm trong bồn nước. Nước trong chum hết rồi, thầy Tôn thấy vậy liền mang chậu
ra ngoài hứng. Mưa rất to, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi ào ào và tiếng mưa rì
rào, cây cỏ sau núi bị gió đổ rạp về một bên. Bên cạnh bếp có một chiếc thùng
gỗ, bên trên đậy một cái chậu nhựa, trong thùng là tôm. Tôm vừa được gửi đến
hôm qua, thầy Tôn định nấu bữa tối cho mọi người, cô mở ra xem thử, ai ngờ tôm
đã để đây một ngày mà vẫn còn sống, nhảy lung tung, có một con tôm nhảy cả ra
ngoài. Cô định bắt lại, con tôm đã cong người nhảy bật đi, nhảy thẳng đến góc
tường, cô đuổi theo rồi đột nhiên có một bóng đen nhảy ra, vụt qua chân cô, Đỗ
Hiểu Tô giật bắn người, sau đó nhìn kỹ thì ra là một con mèo, nhảy đến chụp lấy
con tôm. Không ngờ tôm có mũi nhọn, có lẽ mèo con chụp phải liền kêu lên một
tiếng “meo” rồi nhảy trở ra, nghiêng cái đầu nhỏ xíu chăm chăm nhìn con tôm.
Một lúc sau, mèo con cẩn thận tiến lại gần, vươn móng vuốt ra thử chọc con tôm,
tôm cố sức nhảy bật lên, mũi nhọn đâm trúng vào mũi mèo con, dọa nó kêu lên,
chạy đến nép vào chân Đỗ Hiểu Tô, run lên bần bật.
Đỗ Hiểu
Tô ôm mèo con lên, đó là một con mèo lông đen trắng xen kẽ, ngoan ngoãn cuộn
tròn trong tay cô, giống quả cầu lông, kêu “meo meo”. Cô chọc mèo con: “Meo
Meo, mày tên gì? Mày gầy thế này, hay là gọi mày Xương Sườn đi”. Mèo con có đôi
mắt to tròn lóng lánh nước, tựa như biết nói.
Mèo con
đưa lưỡi hồng hồng, liếm ngón tay cô, cô lập tức bật cười: “Chấn Vinh anh xem,
đáng yêu quá!”.
Anh
không nói gì, có lẽ cô thật sự xem anh là Thiệu Chấn Vinh, trên hòn đảo này.
Có lẽ
là vì quá yêu nên cô mới chìm đắm như vậy, tự gạt mình gạt người.
Bên
ngoài, trời mưa như trút nước, tiếng mưa dội vào tay, có cả tiếng bọn trẻ đang
đọc bài, đọc theo giọng không chuẩn lắm của thầy Tôn: “Suối trên núi Vũ Di chảy
vòng quanh núi chuyển hướng chín lần, vì vậy gọi là núi Cửu Khúc. Nước suối rất
trong, có thể nhìn thấy cát đá dưới lòng suối…”, âm thanh hòa lẫn trong mưa,
nghe mơ hồ mà xa xôi. Đỗ Hiểu Tô nhìn mây mù bị gió thổi cuộn thành từng vòng,
giống một dải lụa trắng, cuộn đến đâu ướt đến đó. Cô không khỏi lo lắng: “Ngày
mai không về được thì sao?”.
Mưa to
thế này, chỉ sợ không có thuyền.
Cô đột
nhiên cười với anh: “Nếu không về được, chúng