đống, lộc phúc đầy nhà, vợ chồng trăm năm hạnh phúc
viên mãn, cho nên ma giới luôn chọn loài hồ ly làm đội ngũ đón dâu, đối
với tân nương, nó còn là niềm vinh dự bất ngờ. Oa, trong truyền thuyết
chỉ có duy nhất một lần đội hồ ly tiến hành rước dâu, nhưng đã là từ hơn một ngàn năm trước rồi, đó là lúc Hồ Vương đại nhân kết hôn. Khuyên
Khuyên cũng mơ ước có một ngày được đội hồ ly rước về…”
Trong
đầu Lục Vi xuất hiện vô vàn những dấu chấm hỏi, cô chăm chú nhìn đội ngũ rước dâu kia, lắp bắp nói: “Đợi chút, các ngươi vừa nói là nghênh đón
cái gì? Tôi không hiểu lắm…”
Văn Trinh không đợi Lục Vi nói hết
câu, mỉm cười, khom người, lịch sự nói: “Có gì đợi khi trở về rồi nói.
Bây giờ, mời phu nhân lên kiệu!”
Lục Vi bị hai tiếng “phu nhân”
làm cho nổi da gà. Marilyn Monroe treo trên tường kia ơi, mau nói cho
tôi biết, đây chỉ là một giấc mơ, nhất định chỉ là một giấc mơ mà thôi!
Nếu không thì sao có thể nhập được vai diễn cổ trang huyền diệu như thế
chứ!
Lại còn rước dâu bằng kiệu… Cái kiệu này ở đâu ra vậy?!
Nghĩ đến đây, Lục Vi bất giác ngẩng đầu, đang muốn mở miệng bỗng thấy
cảnh tượng trước mắt, lời nói dâng lên đến cổ họng lại nghèn nghẹn nuốt
vội xuống. Giữa không trung, một cỗ xe ngọc bích lấp lánh ánh vàng, ngay cả chuỗi ngọc trên ghế ngồi cũng tỏa ra ánh hào quang ngũ sắc. Cỗ xe
được một chú xích điểu[1'> sặc sỡ kéo đi, mỗi lần nó vỗ cánh lại có muôn
ngàn ánh hào quang lấp lánh tỏa ra, như những ngôi sao trên trời cao rơi xuống. Xích điểu lặng lẽ, chăm chú nhìn Lục Vi, dường như đang đợi cô
lên kiệu.
[1'> Chim hồng.
Vi Vi không còn can đảm để nuốt nước miếng, thầm nghĩ có lẽ cỗ xe bí đỏ của công chúa Lọ Lem cũng thua
xa cỗ xe này. Thêm vào đó, chỉ cần lát nữa xích điểu vươn cánh bay lên
trời cao, khoe sắc cùng những áng mây ngũ sắc kia thì có khác nào phượng hoàng trong truyền thuyết? Đối mặt với tình cảnh này, Lục Vi cảm thấy
chỉ có hai trường hợp có thể xảy ra:
Một là: Cô đã xuyên không.
Hai là: Giờ là năm 2012, cả thế giới đều đã xuyên không.
“Oa, oa, tuyệt quá, tuyệt quá! Cỗ xe phượng hoàng ngũ sắc!” Vi Vi đang vật
lộn trong cơn mê loạn, con chuột Khuyên Khuyên đã không chút do dự mà
nhảy lên “kiệu rước”, sau khi ngồi xuống chiếc ghế vừa rộng rãi vừa
thoải mái, tự do lăn lộn mấy vòng lại kích động kêu lên: “Vi Vi, còn chờ gì nữa, mau lên đây đi!”
Lục Vi lặng lẽ, đáp án có lẽ đã rõ ràng cả rồi, thế giới đã xuyên không thật rồi.
“Cái kia…” Lục Vi vẫn còn ra sức giãy giụa trước khi bước vào cõi chết. “Có
thể bảo nó đi chậm một chút được không, tôi sợ độ cao.”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách đội rước hồ ly_ _ _ _ _
Nằm ngoài dự liệu của Lục Vi, lên xe không được bao lâu, cô đã bị mùi hương trong cỗ xe phượng hoàng ngũ sắc xộc vào mũi khiến cho mệt mỏi, từ từ
ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, đập vào mắt cô là một trần nhà trắng như
tuyết, rèm cửa sổ bằng nhung vừa dày vừa nặng, che kín một khoảng tường, chiếc giường công chúa hình tròn rộng lớn cùng một chiếc bàn trang điểm theo kiểu châu Âu tinh xảo, đẹp mắt. Rất tốt, xem ra mình đã hoàn toàn
xuyên không rồi.
Vi Vi vừa uể oải ngồi dậy, liền nghe thấy từ
phòng bên truyền đến những tiếng động rất khẽ. Một lát sau, cô thấy một
cô gái mặc chiếc váy bồng màu hồng nhạt uyển chuyển bước vào. Lục Vi
chớp chớp mắt, sau khi xác định chắc chắn mình không hoa mắt, mới cất
tiếng gọi: “Nhạc Linh?!”
Hôm nay cô thực sự đã phải nhận quá
nhiều sự kích động. Sau khi rời núi Bất Thanh, những người bạn trong thế giới đó đều đột nhiên biến mất, nhưng giờ chỉ qua một đêm, mọi người
lại đột nhiên xuất hiện, rốt cuộc việc này là sao?
“Tại sao cô lại ở đây? Khuyên Khuyên đâu?”
Nhạc Linh chỉ tay ra chiếc bàn gỗ hình tròn ngoài phòng khách, Khuyên Khuyên đang nằm giữa một đống đồ ăn vặt, tay trái ôm chiếc bánh ngọt dâu tay,
tay phải nắm một nắm khoai tay sấy, mãn nguyện thưởng thức. Hừm… Cách
đây vài tiếng, ai đã nói nhất định sẽ giảm béo đây?
Đôi mắt đen
láy của ông chú già đáng khinh hấp háy, nâng vạt váy rồi xoay tròn một
vòng, nũng nịu nói: “Đây là chiếc váy mà tôi mới làm, Vi Vi thấy có đẹp
không?”
“Rất đẹp…” Lục Vi ôm ngực thở dài, đối với sở thích oái
oăm này của Nhạc Linh, Lục Vi đã dần thấy quen, không còn ngỡ ngàng đến
nổi da gà như ban đầu nữa. Có điều, việc quan trọng nhất lúc này là:
“Chúng ta đang ở đâu đây? Rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Nghe thấy vậy, Nhạc Linh im lặng một lát, đến khi cơn kích động của Lục Vi
qua đi rồi mới nói: “Nơi này chính là tẩm cung của Lạc đại nhân, vì đại
nhân nói tôi khá thân thiết với cô nên để tôi tiếp đãi cô.”
Nghe xong những lời này, Lục Vi lặng lẽ cúi đầu, troong lòng càng lúc càng
hoài nghi, chậm rãi nói: “Vậy sao?” Nhạc Linh chẳng phải vẫn là thuộc hạ của Dạ Ly ư? Tại sao bây giờ lại ở trong tẩm cung của Dạ Lạc? Còn đảm
đương nhiệm vụ tiếp đãi mình nữa? Hơn nữa, nghĩ kĩ lại, Nhạc Linh thực
sự cũng có điểm rất đáng nghi…
Lúc trước, ông ta đã bí mật đưa
cho cô chiếc túi gấm, không ngờ chiếc túi gấm đó lại là chiếc chìa khóa
hữu hiệu trong thời khắc quan trọng nhất, và