ngay cả chết rồi vẫn mãi mãi không thể siêu sinh?”
Ấp chao đảo. “Cái gì? Mãi mãi không thể siêu sinh? Lẽ nào không có cách nào cứu cô ấy sao?”
“Thật ra thì cũng có.” Dạ Lạc xoa cằm, nói: “Chỉ cần lấy một đồ vật khi còn
sống cô ấy vẫn thường dùng, triệu hồi những linh hồn vụn vặt còn rơi vãi nhập thể, trải qua mười kiếp sinh tử, đợi đến khi hồn phách khôi phục
hoàn toàn sẽ có thể đầu thai chuyển kiếp như người bình thường. Có điều… người bình thường khi đầu thai chuyển thế đều phải có người bảo vệ đi
cùng, chăm sóc thể xác không được để ác ma, tiểu quỷ xâm chiếm. Hồn
phách cô ấy không được đầy đủ, vậy nên phải tìm một người bảo vệ toàn
tâm toàn ý với cô ấy, nếu không sợ là khó qua khỏi mười kiếp sinh tử
luân hồi.”
“Tôi tình nguyện!”
Dạ Lạc hơi giật mình, chăm chú nhìn chàng trai trước mặt, nói: “Ngươi cũng biết, người bảo hộ
không giống với người thường. Ngươi không chỉ phải chịu đựng vô vàn đau
khổ mỗi lần đầu thai chuyển kiếp, mà tất cả những ký ức đau khổ của kiếp trước sẽ mãi đi theo ngươi.”
“Tôi biết, tôi đồng ý!”
“… Được, vậy ngươi hãy đáp ứng ta hai chuyện. Một, đợi đến khi hồn phách
của cô ấy tập hợp đủ rồi, ngươi phải giao hồn phách của ngươi cho ta;
hai, ta muốn ngươi và cô ấy trong suốt mười kiếp sinh tử không được phép qua lại với nhau, ngươi có làm được không?”
“Được!”
…
Hình ảnh dừng lại trên khuôn mặt của Ấp, chấp niệm kết thúc, hồi ức cũng kết thúc. Lục Vi chết lặng, không sao nhấc nổi chân. Rất lâu sao đó mới
nghe thấy bên tai vang lên một giọng nói nhẹ nhàng: “Đi thôi!”
Cuối đường, tỉnh mộng!
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách đau thương_ _ _ _ _
Ra khỏi rừng cây chấp niệm, bốn người quả thực đã rời khỏi thành phố tù
nhân. Tiểu Hắc ngoe nguẩy cái đuôi, chạy đi mất. Vi Vi ngạc nhiên hỏi:
“Ra khỏi thành phố tù nhân rồi, chúng ta phải làm gì bây giờ?”
Dạ Ly quay sang nhìn Quý Vân rồi kéo Tiểu Long ngốc nghếch cùng bước lên
phía trước. Nam Huyền và Dạ đại họa bước đến bên hồ, sắc mặt trầm lắng.
“Dạ Ly, anh muốn họ có khoảng thời gian riêng tư ở bên nhau để vĩnh biệt
sao?” Khẽ thở dài một tiếng, Nam Huyền tiếp tục nói. “Tôi nghe nói chấp
niệm thụ… là lấy chấp niệm chỉ đường tìm lối ra, nhưng nếu thực sự muốn
thoát khỏi thì chấp niệm phải tiêu tán, như vậy cửa ra mới có thể xuất
hiện. Như vậy, Quý Vân phải chết thì tất cả hồi ức và chấp niệm này mới
có thể cùng anh ta biến mất, đúng không?”
Dạ Ly nhếch môi, nói:
“Cậu cho rằng Quý Vân không biết điều này sao? Cho dù là vậy đi chăng
nữa thì anh ta cũng không thể sống tiếp được.”
Nam Huyền nhíu
mày, nghe Dạ Ly rủ rỉ nói: “Tiểu Long ngốc nghếch, cậu có biết thế nào
là người bảo vệ không? Là cả đời chăm sóc cho người đó một cách chu
toàn, như chăm sóc chính mình vậy. Người bảo vệ phần lớn là người thân
hoặc người yêu từ kiếp trước của mình, cả đời họ ẩn nấp ở một nơi gần
đó, lặng lẽ theo dõi, lặng lẽ chăm sóc, không để đối phương biết. Quý
Vân làm như vậy… coi như đã phá vỡ quy tắc của trò chơi.”
Nam Huyền nghe thấy vậy thì trầm ngâm, nói: “Lạc đã từng cảnh cáo Quý Vân không được phép gặp gỡ Lục Vi.”
Dạ Ly gật đầu. “Người bảo vệ không thể để đối phương biết thân phận của mình, thế nhưng… thật đáng tiếc, Quý Vân vẫn phạm luật…”
Trời xanh mây trắng, gió thổi hoa rơi. Lục Vi thấy Dạ Ly và Nam Huyền đột
nhiên rời đi trước, cảm thấy có gì đó bất thường. Cô chăm chú nhìn Quý
Vân, líu lưỡi nói: “A Vân…”
Quý Vân nở nụ cười ấm áp. Lục Vi
quen biết anh lâu như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười một cách thanh thản, vui vẻ như vậy, trong lòng bỗng cảm thấy bất an.
Anh cất giọng êm ái, dịu dàng: “Cô nói cô không phải A Ẩn, cô là Lục Vi. Nhưng tôi không phải Quý Vân, mà là Ấp. Con người khi bị thương đều tìm thuốc trị thương, mong sao lành bệnh, nhưng không biết rằng không có ký ức cũng là một loại hạnh phúc, có thể vui vẻ làm một người khác… Cô có
thể chôn vùi những chuyện trước kia vào quá khứ, coi đó như một vở kịch, một giấc mộng thoáng qua, nhưng tôi không thể làm vậy. Cũng tốt, mọi
thứ kết thúc rồi!”
Lục Vi vô thức bước lùi lại, mặc dù đã sớm biết kết cục đau thương này nhưng vẫn hoài nghi hỏi lại: “Ý anh là gì?”
Quý Vân khẽ vuốt má Lục Vi, dịu dàng cười, nói: “Chẳng phải cô hỏi tôi vì
sao muốn làm người bảo vệ của cô sao? Vì tôi muốn trả nợ. Nếu không gặp
tôi, không phải tôi nhận nhầm người, có lẽ cô ấy đã có một cuộc sống vui vẻ. Cô ấy lương thiện, dịu dàng là vậy, không đáng phải chịu kết cục bi thương đến thế. Tôi không thể để cô ấy trở thành cô hồn dã quỷ được.”
Quý Vân nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ của Lục Vi, tựa hồ thấy lại người con
gái của ngàn năm trước. Anh thở dài, nói: “Bây giờ như thế này cũng tốt. Những gì tôi nợ cô, phụ cô, đều đã trả xong. Vi Vi, hãy tiếp tục sống
thật tốt…”
Nước mắt Lục Vi đong đầy, tựa muôn ngàn hạt trân
châu, từng giọt từng giọt không ngừng rơi xuống, nhưng bàn tay Quý Vân
đang ve vuốt hai má cô đã mất dần cảm giác. Vi Vi kinh hãi, muốn giữ
chặt anh nhưng khi giơ tay chạm vào người anh, chỉ nhìn thấy trống rỗng, mờ ảo. Cô nhìn anh mỉm cười, nụ cườ