Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322391

Bình chọn: 7.5.00/10/239 lượt.

ó thể dễ dàng chết được chứ!”

Nói xong, Lục Vi cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm, ngước mắt nhìn, Tiểu Long ngốc nghếch đã đứng trước mặt.

“Nam Huyền?”

Tiểu Long ngốc nghếch cúi đầu, đứng im một chỗ, rất lâu sau mới khẽ nói: “Xin lỗi!”

Lục Vi lặng người trong giây lát, lúc này mới hiểu những điều Nam Huyền

muốn nói. Anh ta nói: “Là tôi không tốt, không thể bảo vệ cho cô, nếu

ngay từ đầu tôi chịu nói hết với cô chuyện của Quý Vân, có lẽ…”

“Không cần nói nữa!” Vi Vi lắc đầu, ngắt lời Tiểu Long ngốc nghếch. “Nam

Huyền, nếu để tôi lựa chọn một lần nữa, tôi nhất định sẽ lựa chọn không

tiếp tục truy vấn chuyện này. Hai anh đều đúng, người sai chính là tôi.”

Thở dài một cái, Lục Vi bất giác ngước nhìn Quý Vân ở đằng xa, nói với

giọng trầm ngâm, day dứt: “Mỗi một kiếp người, mỗi một cuộc đời đều có

bao nhiêu vui vẻ, hạnh phúc cũng có biết bao đau khổ, hối hận, hà tất

phải nhớ hết làm gì? Nhưng tôi không hiểu, tại sao anh ấy lại muốn đi

theo tôi, làm người bảo vệ tôi, thậm chí không quản hiểm nguy đến nơi

này tìm tôi…

Mặc dù kiếp đó, tôi bị thiêu sống, có rất nhiều

chuyện không cam tâm, nhưng tôi nghĩ, suy cho cùng, cũng là vì tôi đã

lừa anh ấy, mắc nợ anh ấy, gánh chịu kết cục đó cũng là trả món nợ ân

tình cho anh ấy và Thanh Linh. Nhưng…” Vi Vi cúi đầu, lòng trĩu nặng như bị vô số thứ vây hãm, đè nén khiến cô không sao thở nổi.

“Nam Huyền, anh nói xem, vì sao anh ấy lại luôn như vậy, khiến tôi mãi mãi mắc nợ anh ấy, phụ lòng anh ấy?”

Nam Huyền không nói, chỉ lặng lẽ nắm bàn tay Lục Vi. Vi Vi nheo mắt mỉm

cười, một giọt nước mắt suýt rơi xuống tay anh ta. “Nếu như không biết

những điều này, nếu cứ sống một cuộc sống bình thường, cứ ngốc nghếch,

ảo tưởng về một thứ tình cảm xa vời, có lẽ sẽ tốt hơn.”

Lục Vi

vừa nói xong, mọi người đột nhiên nghe thấy từ trong lớp sương mờ truyền đến tiếng mèo kêu thảm thiết, tiếp đó là tiếng chuông “leng keng” vang

lên. Lục Vi đứng bật dậy, đưa mắt nhìn bốn phía, cùng lúc đó, Quý Vân

cũng tiến lại gần bên cô.

“Là tiếng gì vậy? Có phải Dạ đại họa quay về không?”

“Meo!!!” Lại một tiếng mèo kêu nữa vang lên, Lục Vi còn chưa kịp kiểm tra xem

tiếng kêu cất lên từ phía nào đã trông thấy Tiểu Hắc ngoe nguẩy cái

đuôi, lăn lộn trên mặt đất, vừa lăn lộn vừa giơ móng vuốt như muốn tháo

chiếc vòng lục lạc đang đeo trên cổ. Đằng sau nó có một bóng người đang

cong lưng, cúi gập.

“Là Dạ Ly!!”

Dạ đại họa không thể

gắng gượng bước đến trước mọi người, vừa kêu được một tiếng liền ngã

quỵ. Khi Lục Vi chạy đến mới phát hiện toàn thân anh ta phủ kín vết mèo

cào, trên ngực còn có một vết thương rất nghiêm trọng, máu vẫn ồ ạt chảy thấm ướt chiếc áo rách. Quý Vân thấy thế, vội vàng cởi áo, vừa băng bó

cho anh ta vừa hỏi: “Thương Hy đâu?”

Dạ đại họa nở nụ cười quỷ

dị, vết thương trên ngực chợt đau nhói nên nụ cười của anh ta nhanh

chóng biến mất, thay vào đó là cái nhăn mày đau đớn và một giọng nói

khàn khàn cất lên: “Thành phố tù nhân là do anh ta và Tương Thành tạo

ra, bây giờ người bạn chí cốt của anh ta đã chết, anh ta tự nhiên cũng

không thể sống tiếp được nữa. Lúc này, có lẽ anh ta đã bị Thiên Tố trùng ăn sạch, chỉ còn chừa lại cái xác không hồn mà thôi.”

Dứt lời,

Dạ đại họa đau đớn ngã xuống đất, với tay Lục Vi, nắm thật chặt, thở hổn hển, nói: “Tôi đã dùng lục lạc để khống chế Tiểu Hắc, chỉ cần… chỉ cần

cô ra lệnh, nó sẽ lập tức nghe lời, dẫn đường cho mấy người… Ai da, tôi

bị trọng thương, sợ không đi nổi…”

Lục Vi quen biết Dạ đại họa

đã lâu, những trò giả điên giả dại, không biết xấu hổ, cười đùa cợt nhả

của anh ta, cô đã quá quen thuộc… Anh ta lúc nào cũng sôi động, không

bao giờ chịu khuất phục, nhưng cô chưa bao giờ thấy anh ta có bộ dạng

đau đớn, tiều tụy như thế này. Trong giây lát, ruột gan Vi Vi trở nên

rối bời, nước mắt tuôn trào như suối chảy.

“Anh không được nói

bừa, mấy vết thương nhỏ như thế sao có thể không đi được chứ! Anh nghỉ

ngơi một lúc đi, mọi người băng bó vết thương cho anh xong rồi sẽ về. Dạ đại họa, anh đừng làm tôi sợ, hình totem của chúng ta vẫn chưa hóa giải được, anh không thể chết…”

Dạ Ly nằm trên mặt đất, sắc mặt tái mét, không còn sức lực để mỉm cười, thều thào nói: “Vi Vi, tôi chỉ có một yêu cầu.”

“Anh không thể xảy ra chuyện gì được.”

“Cô có thể hôn tôi một cái không?”

Dạ Ly nói xong, Quý Vân vẫn luôn im lặng, lúc này không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, “hừ” lạnh một tiếng, ôm ngực nói: “Anh thực sự xem tôi và Nam Huyền đã chết rồi sao?”

Tiểu Long ngốc nghếch cũng lạnh lùng quay sang: “Dạ Ly, đừng diễn trò nữa!”

Vi Vi: “…”

Lục Vi rốt cuộc đã hiểu ra, đang muốn đứng lên nhưng bàn tay của ai kia lại nắm chặt, đến chết cũng không rời ra. Dạ Ly vừa lăn lộn vừa ư ử nũng

nịu: “Vi Vi, tôi thực sự bị thương mà! Hu hu, cô xem, vết thương rất

nặng đó! Lẽ nào… lẽ nào cô đối xử với tôi ấm áp một lần, ôm tôi một lúc

không được sao?”

Sau khi im lặng hồi lâu, trong rừng cây khô

chợt truyền đến một tiếng kêu thảm thiết đến chói tai. Cổ nhân đã nói

“Thiên tác nghiệt, do khả vi. Tự tác nghiệt, bất khả hoạt[1'>.”


pacman, rainbows, and roller s