giải quyết, nàng chớ bận tâm.”
Lục Vi nhíu
mày, đôi chân cũng dừng bước, không phải vì những đau khổ trong ký ức
trỗi dậy, mà phía trước đã là một lối rẽ khác. Tiểu Hắc ở phía trước
cũng nhàn nhã ngồi xuống. Dạ Ly nhìn Lục Vi, lại liếc nhìn khuôn mặt sầu thảm của Quý Vân, chậc lưỡi: “Sao… vẫn còn lối rẽ nữa cơ à?”
Quý Vân ngập ngừng giây lát rồi rẽ thẳng vào lối bên phải, nói: “Bên này.”
Vi Vi rảo bước, chỉ thấy hoa đào hai bên đường dần héo úa. Hồi ức đã đến
giai đoạn đau khổ nhất, có lẽ… đó là giai đoạn mà cô chưa được biết…
Trong phòng, A Ấp nhìn người vợ bị thiêu cháy đến không còn hình dạng, trong
lòng vô cùng đau đớn. Anh tuyệt vọng nhìn cha mình, gào lên: “Cha đã nói với con, chỉ cần con không gặp cô ấy, cha sẽ cho cô ấy một con đường
sống. Vì sao…”
Người thủ lĩnh già lạnh lùng quay lưng, lên
tiếng: “Ngươi đã bị nhiễm tà ma của cô ta, có nói gì cũng vô dụng. Cô ta là yêu quái, hóa thân thành thê tử của ngươi, mê hoặc ngươi bao năm
nay, như vậy mà ngươi còn mong cô ta sống sót ư?”
Nước mắt lênh
láng hai bên gò má chàng trai, anh nói: “Cha, trong bụng cô ấy còn có
cốt nhục của con, cháu ruột của cha! Nếu không vì con, cha cũng không
thể vì đứa nhỏ vô tội đó mà nghĩ lại sao? Nếu như hôm đó, con đến muộn
một chút thì ngay cả thân thể của cô ấy cũng bị cha đốt sạch rồi!”
Người thủ lĩnh nhăn mặt, thở gấp, nói: “Đứa bé trong bụng cô ta là yêu
nghiệt, không phải con ngươi!! Ngươi… ngươi đã bị nó làm cho điên loạn
mà lú lẫn hết cả rồi! Người đâu, đưa nó ra giam lại cho ta!”
…
Vi Vi chậm rãi bước lên phía trước, cuối cùng cũng hiểu vì sao chấp niệm
thụ lại xuất hiện lối rẽ này. Lúc đầu, A Ấp có hai con đường để lựa
chọn. Một con đường là ký ức của anh và Thanh Linh khi còn sống; con
đường khác dẫn đến suối vàng. Rốt cuộc thì ai ngốc nghếch hơn ai đây?
Mọi người lại tiếp tục đi về phía trước, dung mạo bi thương xen lẫn căm hận của Thanh Linh xuất hiện trong ảo cảnh. Đêm tối mờ mịt, Thanh Linh nhìn theo Ấp cõng A Ẩn trên lưng chạy trốn, không tin vào mắt mình.
“Chàng… chàng… muốn đưa cô ta trốn đi sao?
Sắc mặt Ấp trở nên cau có. “Xin lỗi, tôi không thể bỏ mặc cô ấy, cô ấy là vợ tôi.”
“Không!” Thanh Linh gào thét thảm thiết như người bị tâm thần. “Thiếp mới là vợ
chàng, là người vợ mà chàng cưới hỏi đàng hoàng. Ấp, chàng quên rồi sao? Hôm đó chàng đến Miêu trại, thấy thiếp khiêu vũ trên chiếc trống lớn,
chàng nói chàng chọn thiếp. Chàng đốt lửa trại linh đình, cầu hôn thiếp, chàng nói chàng sẽ chăm sóc thiếp cả đời…
A Ấp, chàng nói cho
thiếp biết, từ trước đến nay, chàng chưa từng yêu thiếp, phải không?
Ngay từ khi kết hôn với thiếp đã là một sai lầm, chàng nhận nhầm thiếp
là cô ấy, phải không?”
Khóe môi A Ấp giật giật, không nói một lời. Anh ôm A Ẩn, bước vội qua mặt Thanh Linh, khẽ nói: “Xin lỗi!”
Người đi, đêm tối dần. Thanh Linh ngã nhào, hết khóc lại cười, tay cô ta bốc
từng nắm bùn đất dưới chân. “Ta hận, ta hận các ngươi… A Ẩn, nếu ngươi
không xuất hiện, ta đã có hạnh phúc… A Ẩn, ta muốn ngươi mãi mãi không
thể siêu sinh!”
…
Cảnh tượng một lần nữa lại thay đổi,
cuối cùng dừng lại ở hồ nước, nơi mà A Ẩn và Ấp lần đầu tiên gặp gỡ.
Trời trong mây vắng, mặt hồ phẳng lặng, không một gợn sóng, Ấp ôm A Ẩn
đã bị hủy hoại nhan sắc đến bên hồ, lớn tiếng kêu: “A Y, ngươi mau ra
đây! Ta biết ngươi đang ở đó, mau ra đây!!”
Thoáng chốc, mặt
nước trong vắt trở nên u tối, trong sóng nước dập dềnh, một đôi mắt xanh biếc nổi lên. A Ấp đặt A Ẩn ở ven bờ, đau khổ nói: “Ngươi có thể cứu cô ấy được không? Chỉ cần cô ấy không chết, ngươi muốn gì ta cũng đáp
ứng…”
Ánh mắt trong hồ nước chăm chú nhìn Ấp, tựa như đang suy
nghĩ về những lời anh ta vừa nói. Đến khi Ấp cho rằng nó đã bị những lời nói của mình làm cho cảm động thì con cá sấu đột nhiên nổi hẳn lên mặt
nước, bơi tới, cắn phập một miếng vào giữa gáy A Ẩn. Trong khoảnh khắc,
cô gái đau đớn giãy giụa rồi tắt thở.
Ấp trợn mắt, kinh hãi kêu lên: “Vì sao? Không phải tự tay ngươi đã nuôi dưỡng cô ấy sao?”
A Y liếc xéo Ấp, sắc mặt hờ hững. “Ta thà chưa từng nuôi dưỡng một đứa
con gái ngu xuẩn như thế. Nếu sống mà đau khổ như vậy, chỉ bằng chết
nhanh cho thoải mái!” Nói xong A Y vẫy đuôi, từ từ lặn sâu xuống đáy hồ. Trước khi mất tích, nó còn nói: “Truyền thuyết đồn rằng, có một nữ thần có thể cứu người chết sống lại, tên cô ta là Lạc.”
Dạ Ly thấy
thế thì trong lòng kinh ngạc, lúc này mới hiểu được mối cơ duyên giữa
Quý Vân và chị mình. Mọi người lại đi thẳng lên phía trước, cảnh tượng
đã rời đến tẩm cung của Dạ Lạc. Dạ Lạc cười tếu. “Ngươi quả thực rất lợi hại, quả nhiên Bách Diệp là do ngươi câu mất. Ngươi bất chấp nguy hiểm
đến tìm ta, chính là vì cô nương này sao?”
Ấp cắn răng, nói: “Cô ấy là vợ tôi, nghe nói Lạc đại nhân có thể cứu người chết sống lại, tôi mới vượt ngàn dặm xa xôi đến đây.”
Dạ Lạc nghe thấy vậy, nhìn chằm chằm thi thể A Ẩn một lát rồi lắc đầu.
“Bùa ngải này rất lợi hại, đừng nói là chết đi sống lại mà ba hồn chín
vía của cô ấy đã phân tán gần hết rồi. Vợ ngươi rốt cuộc đã gây ra tội
ác gì mà