nhận rằng
con tê giác cái thành tinh béo mập này có gu thời trang vô cùng thời
thượng.
Tùng Dung nhìn Lục Vi chớp chớp mắt, xoay tròn một vòng, nói: “Có đẹp không? Mấy hôm trước tôi mới lùng được đấy.”
Lục Vi sờ cằm, thành thực đáp: “Rất hợp với cô…” vẻ ngoài biến hóa thật
khôn lường. Đương nhiên, Vi Vi không dám nói ra mấy từ phía sau. Chẳng
phải chuyến đi này là để điều tra chân tướng về bóng ma kia sao? Hà cớ
gì Tùng Dung phải hóa trang tỉ mỉ như vậy, cô ta tưởng đến đây đi du
lịch chắc?
Nghĩ vậy, Lục Vi chần chừ một lát rồi mới nói: “Tùng Dung, cô đoán xem… ở đây thực sự có thứ đó không?”
“Đương nhiên.” Tùng Dung cẩn thận xoa kem dưỡng ẩm lên người, lơ đễnh nói
tiếp: “Ở đâu mà chẳng có người chết chứ? Chỉ có điều ở đây có vẻ khốc
liệt hơn mà thôi.”
Hai người đang nói chuyện bỗng nghe thấy một
tiếng động lớn từ bên ngoài vọng vào, nghe giống nhe có cái gì đó vừa bị đập nát, giữa những âm thanh đó còn có tiếng thét kinh hãi của một cô
gái. Lục Vi mở cửa nhìn ra liền thấy Dạ Ly đang đứng ngoài hành lang, do dự nhíu mày.
“Tương Ảnh ở sát vách bên này.” Dạ Ly vừa dứt lời, Lục Vi mới nhớ tới lời tuyên bố “muốn tới núi Bất Thanh điều tra” của
nữ minh tinh Tương Ảnh kia. Chẳng trách cả khu tứ hợp viện này đã được
bao trọn, hóa ra là đài truyền hình không muốn có người quấy rầy nữ minh tinh này. Nói như thế, quả nhiên Dạ đại họa có mục đích gì đó?
Thấy Vi Vi chau mày căng thẳng, Dạ Ly buông tay, làm ra vẻ vô tội, nói:
“Đừng hỏi tôi, tôi không biết gì đâu, tôi thấy náo nhiệt thì chạy ra xem thôi.”
“Ra ngoài, ra ngoài! Cút hết ra ngoài cho tôi!” Trong
phòng lại truyền đến một trận ồn ào mới, hồi lâu sau, một mỹ nhân đeo
kính có vẻ bối rối, khó xử bước ra ngoài, theo sau đó là tiếng đóng cửa
rất lớn. Ba người đứng ngoài hành lang ngơ ngác nhìn nhau.
Mỹ nhân nhìn thấy Dạ Ly thì nhanh chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười, gật đầu chào: “Dạ tiên sinh!”
Dạ Ly nhếch môi cười, giới thiệu với Vi Vi: “Đây là người đại diện của
Tương Ảnh tiểu thư, Văn Trinh. Văn tiểu thư, vị này là trợ lý của tôi,
Lục Vi.”
Văn Trinh không mở lời, nhìn Vi Vi, cúi đầu chào lại.
Lục Vi cũng chỉ đáp lễ cho phải phép, nhưng bàn tay phải đã đưa ra sau
lưng Dạ Ly, véo mạnh một cái.
Vi Vi: “Tôi trở thành trợ lý của anh từ khi nào vậy?”
Dạ Ly: “Ha ha a…” (Đau đau!)
Văn Trinh nói: “Thật ngại, để các vị chê cười rồi. Với sự sắp xếp của công
ty lần này, Tương Ảnh… có chút không đồng tình. Bình thường, cô ấy rất
hòa nhã, nhưng có lẽ là do cô ấy chưa thích nghi được với hoàn cảnh ở
nơi này, sau khi đến đây, tính tình của Tương Ảnh không được ổn định cho lắm.”
Vi Vi mơ hồ hiểu ra mọi chuyện, xem ra vị đại minh tinh
này vốn không tin vào chuyện ma quỷ, muốn đích thân đến núi Bất Thanh
điều tra, nhưng xem ra ở đây không thú vị như trong dự đoán, hẳn là theo sự sắp xếp của công ty nên nhất cử nhất động của cô ta bị cưỡng chế gắt gao. Câu nói: “Bình thường Tương Ảnh rất hòa nhã” của Văn Trinh kia
thực chất chỉ là giấu đầu hở đuôi mà thôi.
Dạ Ly nói: “Không
sao, vậy chúng tôi không làm phiền Tương Ảnh tiểu thư nữa. Đúng rồi,
người ở đài truyền hình đã đến cả rồi sao?”
“Vẫn chưa tới, theo lịch trình là sáng sớm mai sẽ lên núi, sau đó chúng ta bắt đầu điều tra.”
“Được rồi.”
Đêm đầu tiên.
Vì câu nói của Dạ Ly nên Vi Vi dự định buổi tối sẽ không ngủ vội, nhưng
vừa ngả đầu xuống gối cô đã mơ màng thiếp đi. Chỉ trong chốc lát, Lục Vi đã chìm đắm vào giấc mơ. Đây là một cơn ác mộng khiến người ta cảm thấy hoang mang…
Mặt hồ xanh biếc yên tĩnh không một gợn sóng, dường như cô đang bị ai đó ôm siết ngang lưng, toàn thân đau điếng như có
trăm ngàn mũi kim châm. Cô không nhìn rõ khuôn mặt của chàng trai kia
nhưng trong cơn mơ hồ có thể cảm nhận được sâu sắc tất cả sự thân thiết, dịu dàng toát ra từ con người anh ta, tựa hồ họ đã sớm quen biết, gắn
bó với nhau từ ngàn năm nay. Nơi này là cánh rừng ngút ngàn trải rộng
đến vô cùng, hồ nước xanh thẳm tĩnh mịch… Dường như cô đã từng đi qua
đây cả trăm ngàn lần. Cô cố gắng nhớ lại nhưng không thể nhớ nổi điều
gì.
Chàng trai lay gọi cô: “Nàng đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Vi Vi muốn mở miệng nhưng không sao thốt nên lời. Chàng trai đó lại ôm
chặt lấy cô, nhìn ra mặt hồ, gọi lớn: “A Y, ngươi mau ra đây! Ta biết
ngươi đang ở đây, ra đây mau!”
A Y…
Lục Vi trầm ngâm suy nghĩ, chắc chắn cô đã đến đây và nghe thấy cái tên này rồi. Đang nghĩ
ngợi ngẩn ngơ, mặt hồ vừa rồi còn xanh biếc bỗng nhiên trở nên u ám,
nước hồ nhuộm một màu đen sậm, bọt sóng nhấp nhô tựa hồ có một con quái
vật nào đó đang từ dưới đáy hồ nổi lên.
Thoắt một cái, nước hồ
ầm ầm cuộn xoáy, vỗ vào bờ, một đôi mắt xanh biếc nổi trên mặt hồ. Vi Vi nhớ ra, trong giấc mơ trước đây, cô đã lạc tới hồ nước này, còn nhìn
thấy một thiếu nữ xinh đẹp và con cá sấu tên gọi A Y đang chuyện trò,
hợp tấu. Ánh mắt sắc bén, xanh biếc kia là của nó sao?
Chàng trai nói: “Ngươi có thể cứu cô ấy, đúng không?”
“Nàng ấy bây giờ…” Chàng trai dừng lại một lát, cúi đầu nhìn cô gái mình đầy
thương tích đang nằm trong lòng mình, t