ó cũng bị bịt lại, chỉ có thể phát ra những tiếng ô ô vô nghĩa. Đây chính là điều mà người ta vẫn thường nói: “Gặp lại kẻ thù đỏ mặt tía tai”, mỗi lần nhìn thấy Khuyên Khuyên dài lưỡi lắm điều,
biểu cảm của Vi Vi cũng trở nên rất tệ.
Cô “hừ” một tiếng quỷ
dị, cười lạnh, nói: “Cả nhà tôi đều đến núi Bất Thanh nên tôi đành đưa
nó đến gửi ở cửa hàng thú cưng một thời gian.”
Nghe thấy những
lời này, Khuyên Khuyên càng giãy giụa, khóe mắt tựa hồ nhỏ vài giọt nước mắt hối hận, chỉ tiếc là… đã quá muộn. Nhạc Linh thấy ánh mắt Vi Vi vô
cùng sắc bén, cả cơ thể toát ra một luồng khí nặng nề thì bất giác run
rẩy, thầm nghĩ, cũng may Vi Vi không tức giận chuyện mình ngụy trang
thành Lolita lừa cô ấy, bằng không… Nói không chừng kết cục của mình so
với con chuột bạch nhỏ bé kia còn bi thảm hơn nhiều.
Nhạc Linh ngầm hiểu, vuốt cằm, nói: “Ồ, gửi nuôi à? Không có bất cứ yêu cầu đặc biệt gì chứ?”
Vi Vi nghe thấy vậy thì cười vang hai tiếng khiến mọi người ở đó đều nổi
da gà. Cô vỗ vỗ vào vai Nhạc Linh, nói: “Bạn thân, cô hiểu mà!” Chỉ cần
làm sao cho con chuột láo xược này từ nay về sau không dám nói này nói
nọ nữa thì cô biến nó thành câm thành điếc cũng không sao cả!
Nhạc Linh hiểu ý, vui vẻ cười, nói: “Vi Vi, cô yên tâm, khi nào cô trở về…
tôi bảo đảm cô sẽ mãn nguyện!” Khuyên Khuyên nghe thấy những lời nói này thì không giãy giụa nữa, gục đầu vào lồng, ngất lịm.
Khi Lục Vi đã hoàn thành công việc gửi nuôi thú cưng, Dạ đại họa cuối cùng cũng
ung dung, khoan thai xuất hiện. Họ bắt đầu lên xe, phóng tới núi Bất
Thanh. Khi đoàn người tới núi Bất Thanh, mặt trời đã lặn, ánh hoàng hôn đỏ rực tắt dần phía đường chân trời.
Dạ Ly vừa đỗ xe ở một thị trấn nhỏ dưới chân núi liền trông thấy một bà cụ chạy đến, tươi cười hỏi: “Các vị là khách du lịch phải không? Đang muốn tìm chỗ nghỉ ngơi hả? Hai ngày nay, nhà trọ ở đây đều kín người, không
thể tìm được nơi trọ khác đâu! Ở nhà của tôi đi, nhà tôi cách đây chỉ
một đoạn đường ngắn thôi!”
Vi Vi xuống xe, phóng tầm mắt ra xa.
Phía sau thị trấn nhỏ bé này là núi tuyết trắng xóa, ở nơi này nhìn
xuống, những ngôi nhà thấp bé nằm san sát nhau, dựa vào chân núi. Có
điều, so với những nơi khác thì những ngôi nhà ở thị trấn nhỏ này còn
giữ lại được ít nhiều dư vị cổ kính, không có quá nhiều nhà cao tầng, đa số đều là những tứ hợp viện, trước cổng vẫn treo đầy đèn lồng và dán
câu đối đỏ.
Lục Vi vẫn chưa hồi phục tinh thần sau chuyến đi dài mệt mỏi. Dạ Ly đã từ chối khéo bà cụ đó, anh ta chỉ tay về phía tây,
nói: “Trước khi đến đây, tôi đã liên hệ được một chỗ nghỉ ngơi khá tốt.
Tiểu Vi Vi, chúng ta đến đó, có lẽ họ cũng bắt đầu dọn cơm rồi đấy!” Nói xong, Dạ đại họa liền thân mật ôm vai Lục Vi, bước về phía trước.
Vi Vi dựa vào người Dạ Ly bước đi, càng lúc càng cảm thấy có chút nghi
ngờ. Bốn người họ cùng lên núi Bất Thanh mà Dạ Ly chỉ đặc biệt quan tâm
tới Lục Vi, như thể đó là một “đặc ân”, thực sự khiến cô cảm thấy vô
cùng hoang mang. Với tính cách không bao giờ làm những việc bất lợi của
Dạ Ly, anh ta hao tâm tốn sức dụ cô lên núi, không biết là có mưu mô quỷ kế gì đây…
Lục Vi thầm nghĩ rồi khẽ nhướng hai hàng lông mày, trừng mắt nói: “Dạ đốn mạt, không phải anh lại có âm mưu đen tối gì đấy chứ?”
Dạ Ly ho khan một tiếng, khom lưng ghé sát vào tai Lục Vi, nói khẽ: “Buổi tối đừng ngủ, nhớ xem kịch vui.”
Lục Vi nghe vậy thì không yên lòng, quay lại nhìn tên “thú cưng” ngốc
nghếch và Tùng Dung đang tràn đầy hứng khởi ở phía sau, im lặng không
nói.
Lúc đến tứ hợp viện mà Dạ đại họa vừa nói, quả nhiên trước
cổng đã có người đứng đón. Để thuận tiện cho đài truyền hình ghi hình,
đưa tin nên cả tòa nhà đã được bao trọn. Tứ hợp viện này vừa được xây,
nhìn còn rất mới, tổng cộng có ba tầng. Trong sân trồng rất nhiều cỏ cây hoa lá, giữa sân đặt một bộ bàn ghế bằng gỗ liễu, bên trên là một ấm
trà và một tờ báo mở ngỏ, mọi đồ vật ở đây đều hết sức đơn giản mà tinh
tế.
Ông chủ của tứ hợp viện này là một người rất tháo vát và
giỏi giang, tuổi ngoại tứ tuần, tên là Vương Khôn. Sau khi giúp mọi
người bố trí, sắp xếp phòng nghỉ xong xuôi, ông liền vào bếp dọn cơm
chiều. Vì sức lan truyền rộng rãi của bộ phim Kế hoạch mai mối, nên
nhiều ngày nay, du khách đến tham quan núi Bất Thanh đã tăng lên một
cách khác thường. Việc thuê nhà cũng trở nên khó khăn hơn nên bốn người
họ chỉ thuê được hai phòng: Tùng Dung và Vi Vi ở một phòng, Dạ đại họa
và Tiểu Long ngốc nghếch ở một phòng.
Lục Vi cứ tưởng Nam Huyền
sẽ không chịu rời khỏi mình, nhưng không ngờ sau khi nghe sắp xếp xong,
Tiểu Long ngốc nghếch không nói không rằng, đi thẳng vào phòng mình, từ
đầu đến cuối không thèm liếc mắt nhìn cô một cái. Không biết mình đã làm sai điều gì, Lục Vi luôn cảm thấy gần đây Nam Huyền có gì đó kỳ lạ,
nhưng rốt cuộc kỳ lạ ở chỗ nào thì cô không thể nói rõ.
Lục Vi
vừa sửa soạn hành lý vừa suy nghĩ miên man. Tùng Dung bước ra từ toilet, miệng còn lẩm nhẩm hát. Thoắt cái cô ta đã khoác thêm một chiếc áo trấn thủ màu trắng bên ngoài chiếc váy liền màu đỏ đô, phải công