muốn bật cười.
Tên tiểu tử này càng ngày càng tà ác, cố ý không mặc áo mang hình xăm ra để dọa người.
Đường tráng giơ lên cánh tay, rất lưu loát khoác lên trên người Hứa Đồng, tà
tà nhìn Chương Thực Đồng một phen cao thấp đánh giá xong chuyển lại Hứa
Đồng bĩu môi, lười biếng nói: “Nha đầu, em càng ngày càng tốn thời gian, dài dòng lâu như vậy, không mệt sao? Trực tiếp bắt đầu không phải là
xong rồi?”
Đường Tráng lại trừng hướng Chương Thực Đồng, lại nhìn ra phía cửa rồi đột nhiên trở nên không kiên nhẫn: “Tao muốn nói đứa
mất dạy nào. Sáng sớm ăn no xong không biết làm gì, lại đi phá giấc ngủ
của người khác?” Đưa tay hướng Hứa Đồng lay, thúc dục nói: “Anh nói em
mau làm đi, nếu nói không xong, để anh động tay, là cô ta tàn đấy”
Đường Tráng nói xong, Hứa Đồng phốc xuy một tiếng cười đi ra. Tên này làm cho hắn đóng vai người tốt thì phí khí lực, nhưng nếu diễn vai ác nhân, căn bản không cần hóa trang, oanh trời oanh đất, trừng ai nấy run.
Chương Thực Đồng bị Đường Tráng dọa, cả người run rẩy, vươn tay chỉ vào Đường Tráng kêu to: “Anh ... Anh ... anh là lưu manh!!!” Lại chỉ hướng Hứa Đồng
nghiến răng nghiến lợi nói: “Hứa Đồng! Cô thật giỏi! Tôi thật sự là kinh bỉ cô! Trước kia cô không học giỏi, không ngờ được hiện tại so với
trước kia càng trở nên xấu xa! Thật không biết mẹ cô dạy cô thế nào!”
Cô ta đang thao thao bất tuyệt, còn chưa có ý định dừng lại, Hứa Đồng đã lưu loát thẳng tay quăng cho cô ta một cái bạt tai.
Một tiếng “ba” kêu vang, bén nhọn chói tai
Hứa Đồng, xuất tay, lòng bàn tay có chút hơi hơi đau. Vừa rồi bàn tay kia,
bởi vì mang theo tức giận mà khi đánh ra thêm vài phần khí lực.
Chương Thực Đồng che má, kinh ngạc nhìn Hứa Đồng, vẻ mặt không thể tin.
Cô ta rõ ràng tính ngăn cổ họng phun lệ khóc om sòm, lại bị ánh mắt Hứa Đồng làm cho kinh sợ, muốn động mà không dám.
Hứa Đồng trừng mắt, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm, thanh âm vừa chậm vừa
nặng nề: “Còn dám nói mẹ tôi một chữ, xem tôi như thế nào trừng trị cô!
Tôi sẽ cho cô biết cái gì gọi là chân chính lưu manh!”
Chương Thực Đồng đỏ hồng mắt, vẻ mặt oán giận nhìn Hứa Đồng, lại nhìn Đường Tráng
đứng cạnh, môi run run, nước mắt tràn mi mà ra, giống như bị oan, một
bên khóc một bên dậm chân kêu to: “Hứa Đồng, cô không phải ỷ vào có chỗ
dựa sao? Cô chờ đấy cho tôi, tôi sẽ không quên đâu, nhớ kĩ cô thiếu tôi
một cái tát, chúng ta chờ xem!”
Hứa Đồng cười lạnh xem nàng,
thanh sắc bất động, Đường Tráng cũng không thể nhìn được nữa tiến lên
hai bước. Chương Thực Đồng sợ tới mức mặt đầy nước mắt nước mũi hét chói tai, sợ Đường Tráng thực sẽ lại đánh chính mình, lập tức quay đầu chạy
ra khỏi sân.
Nhìn bộ dạng cô ta chạy trối chết, Hứa Đồng không khỏi cười ha ha.
“Tráng tử, anh xem anh đem Thực Đồng cô nương dọa chết rồi! Ha ha ha!”. Cô khoái chí trêu ghẹo nói.
Đường Tráng quay đầu lại xem cô, nói: “Cảm ơn, anh không phải là hù dọa. Anh
thật sự chịu không nổi chỉ muốn đi chặt luôn hai tay cô ta!”
Hứa
Đồng có chút bất ngờ. Đường Tráng luôn tự xưng không bao giờ đánh con
gái, Chương Thực Đồng thiếu chút nữa buộc Đường Tráng phá vỡ chính
nguyên tắc mình đặt ra, quả thực là có bản lĩnh a.
Nhìn phía cửa, Hứa Đồng cười khuẩy nói: “Tráng tử, anh nói xem cô ta có ý tứ gì, là buổi sáng nhàn rỗi đi?”
Đường Tráng vỗ vỗ vai cô, âm trầm nói: “Nha đầu, về sau cô ta có đến càn
quấy, em cứ đánh gẫy răng cô ta, không cần do dự, anh cho em chỗ dựa!”
Hứa Đồng dùng sức gật đầu một cái, cười tươi, trên mặt tràn ngập ấm áp.
●︶︶●
Ăn sáng xong, Hứa Đồng hỏi Đường Tráng: “em đi tìm Dương Dương chơi, anh có đi không?”
Đường Tráng nhún vai bàng quang: “Không đi! đừng có nói chuyện cô ta trước mặt anh, anh đã cho cô ta bay! tìm cô ta? quên đi!”
Hứa Đồng nhìn không được khinh bỉ nói: “Được, muốn giả bộ liền cứ giả bộ
đi. Với anh có thể buông người ta sao? Cũng được, quên đi, anh chính
mình tự biết. Bất quá, đồng chí Đường Tráng, em nghĩ em hẳn là chân
thành nhắc nhở anh một câu, đầu năm nay, người ta mốt yêu sét đánh, nếu
không sợ quá muộn, vẫn là hãy thu lại cái vẻ mặt ấy đi.”
Đường
Tráng thập phần không bình tĩnh ném một chiếc dép trên chân về phía Hứa
Đồng. Hứa Đồng nhanh nhẹn tránh được, một đường sung sướng xuất môn.
●︶︶●
Hai năm trước Hứa Đồng thông qua Đường Tráng biết Dương Dương. Hai người
tính cách hợp nhau, từ đó về sau trở thành bạn tốt. Dương Dương làm việc ở một sân Gôn quý tộc, Hứa Đồng thường xuyên qua đây tìm cô tán gẫu.
Vào sân bóng, trải qua mấy đường, cuối cùng Hứa Đồng cũng tìm được Dương Dương
Dương Dương đang bồi ở bên một đám khách. Thoáng nhìn thấy Hứa Đồng, cô liền
nhẹ nhàng kêu một người bạn làm cùng thay vị trí, lặng lẽ đi ra.
Hứa Đồng lôi kéo tay Dương Dương nói: “Ta tối hôm qua chơi mạt chược thắng
lão Đường Tráng nhiều tiền, ngươi mau làm bộ đau bụng về sớm một chút,
hai ta cùng nhau đập phá!” Dương Dương lại tỏ bộ mặt khó xử: “Đồng Đồng, chỉ sợ không được. Hôm nay có vài vị đại gia đến đây tiêu khiển, đều là hàng siêu cấp, rất khó hầu hạ, ta chỉ sợ không về sớm đ