ng quên
hàm chứa một tia ưu thương, nó xinh đẹp mà thần bí, làm người ta vướng
bận, không thể quên.
Không lâu về sau, mẹ qua đời. Từ nay về sau, nụ cười của cô liền mãi mãi chứa một tia thản nhiên ưu thương.
●︶︶●
Đi tới cửa, Hồ tiểu thư rốt cục mặt lại biến sắc. Cô ta nhìn Hứa
Đồng,giọng lạnh như băng: “Ghét nhất cái loại người nghèo luôn làm bộ
đáng thương xin tiền, luôn ở trước mắt đàn ông giả tạo tìm kiếm đồng
tình”
Hứa Đồng ánh mắt lạnh lùng, một tia sáng chợt lóe. Cô xem
Hồ tiểu thư, lạnh run nói: “Thực xin lỗi Hồ tiểu thư, cô thật sự hiểu
lầm tôi rồi, tôi không cố ý dụ dỗ chồng cô, tôi chỉ muốn cảm ơn thôi,
xin cô tin tưởng tôi” Âm lượng không lớn không nhỏ, đủ làm cho người đàn ông trong kia nghe được. Âm sắc nơm nớp lo sợ, giống như đang bị ai uy
hiếp, đang sợ hãi không thôi.
Hồ tiểu thư quay đầu nhìn về phía
phòng khách, thần sắc kinh hoàng. Lại quay đầu nhìn Hứa Đồng, oán hận
cắn răng nói: “Câm miệng cho tôi! Đi mau”
Hứa Đồng vẫn như cũ làm bộ nhát gan một bên rời khỏi cửa một bên vẫn khóc: “Thực xin lỗi Hồ
tiểu thư, thực sự xin lỗi, tôi không có dụ dỗ chồng cô, xin cô tin tưởng tôi”
Cô làm bộ dạng nghèo khổ yếu đuối bị tình nhân âm thầm hãm
hại, suy diễn vô cùng nhuần nhuyễn, phấn khích. Mặc cho ai nghe thấy
hoặc nhìn thấy một màn này đều đồng tình với cô gái kia thoạt nhìn khờ
khạo, thanh thuần, đi khiển trách cái người kia keo kiệt độc ác.
Cửa phòng đóng lại, Hứa Đồng nhìn rõ Hồ tiểu thư kia, trên trán đã chảy ra một tầng mồ hôi hột.
Cô khẽ cười, tâm tình sung sướng vô cùng.
Muốn cùng Hứa Đồng này đấu, cũng không phải là chuyện dễ dàng, chơi không tốt, sẽ bị cô sách cốt lột da.
Trông cậy vào cô một chút giàu lòng nhân ái hạ thủ lưu tình? Không có khả năng!
Này nọ thương hại gì đó, cô chưa bao giờ mang ở trên người
Sinh tồn là khôn sống mống chết, bị thương hại bất quả chẳng qua sẽ có ngày bị vất bỏ mà thôi.
Con người sống nên chọn làm người mạnh mẽ. Sự thương hại đối với kẻ yếu đuối là an ủi, nhưng đối với kẻ mạnh mẽ là một sỉ nhục.
Mà để cho đối thủ tôn trọng, cô sẽ đem đối phương cũng như mình đối xử
bình đẳng, làm sao có thể dùng sự thương hại của mình đi nhục nhã bọn
họ?
Nên, tốt nhất người nào muốn đắc tội với cô nên là người có bản lĩnh thật sự, nếu không, sẽ bị thảm bại rất khó coi. Trở lại cửa hàng, Hứa Đồng đang định đem tiền kiếm được bỏ vào tráp.
Đường Hưng Bang lại nói với cô: “Đừng bỏ vào trong, cháu cầm lấy đi, mặt khác chi tiêu một ít, ngày mai đi dạo phố, mua cho mình một ít quần áo. Nhìn cháu một thân quần áo lao động vừa bẩn lại vừa cũ. Cháu hiện tại
tốt xấu gì cũng đã tốt nghiệp đại học, nên ăn mặc trang điểm một chút,
đi ra ngoài nộp sơ yếu lí lịch, tìm một công việc trí thức gì đó, chứ
đừng cùng ta cứ mỗi ngày mắt to trừng mắt nhỏ bán ba cái đồng, sắt này”
Hứa Đồng cười hì hì, đem tiền nhét vào tráp.
“Chú Đường, cháu thật vất vả mới tốt nghiệp được, chú lại khiến cho cháu vừa nhàn rỗi một hồi đã đi tìm việc làm sao”. Cô đi đến bên người Đường
Hưng Bang, ôm lấy cánh tay ông, cười tủm tỉm làm nũng nói: “cháu với chú cùng nhau trông cửa hàng, cho chú đỡ buồn, không tốt hay sao?”
Đường Hưng Bang nhìn cô không có cách nào, lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Ông bỗng nhớ đến một sự kiện, liền vỗ vỗ bả vai Hứa Đồng chỉa chỉa điện
thoại nói: “Vừa rồi cháu đi ra ngoài, ông Kiều gọi điện thoại tìm, nhanh gọi điện thoại lại đi”. Vừa nói lại nhớ đến một việc khác, vì thế đi
theo nói: “Đồng Đồng, cháu cũng đã tốt nghiệp đại học, cũng nên có một
cái di động, như vậy mọi người tìm cháu có việc cũng tiện”
Hứa Đồng gật đầu cười: “Được, ngày mai cháu đi mua”
●︶︶●
Người mà Hứa Đồng gọi “ông Kiều”, là chủ nhiệm lớp trung học ngày xưa của mẹ
cô Hứa Yên và ba cô Chương Khang Năm. hôm nay, ông gọi điện đến tìm Hứa
Đồng, là vì muốn nói chuyện của Chương Khang Năm.
Ông nói cho Hứa Đồng, Chương Khang Năm phải về nước. Bởi vì thân thể không tốt, ông ta
muốn đem trọng tâm kinh doanh chuyển về trong nước, lá rụng về cội. Mặc
khác ông ta thực nhớ cô, muốn đem tên cô vào trong danh sách thừa kế.
Cắt đứt điện thoại, Hứa Đồng cảm thấy trong ngực một trận rầu rĩ.
Ông ta muốn trở về, cùng với cô có cái gì quan hệ? Nhớ cô? Thực buồn cười!
Năm đó ông ta cùng nữ thư kí thông đồng ở một chỗ với con gái chung cũng không nói qua một câu nhớ cô.
Nếu không phải vì ông ta, mẹ cũng
sẽ không vì buồn bực mà sinh bệnh, không đợi cô học xong trung học đã
qua đời. Nhớ lại lúc mẹ triền miên trên giường bệnh, cô đơn, bi thương,
lòng cô căm hận. Nếu như không đáp ứng mẹ cô, sẽ không cùng mấy người
kia tranh chấp, cô thật không muốn nén giận mà sống như vậy.
Nhìn đến Hứa Đồng sắc mặt tái nhợt, Đường Hưng Bang đi tới. Ông hiểu rõ vỗ
vỗ bả vai cô, an ủi nói: “Đồng Đồng, quên đi, đừng nghĩ nhiều làm gì,
bình tĩnh lại. Đừng làm cho mẹ cháu ở bên kia phải lo lắng”
Hứa Đồng miễn cưỡng phát ra một tia cười: “Chú Đường, cháu không sao.”
Đường Hưng Bang vỗ đầu cô, cười hiền từ: “Đến chỗ Tráng tử chơi một lát đi”,
vừa nói một bên đẩy cô ra ngoài