Hãy Nhớ Anh Yêu Em

Hãy Nhớ Anh Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323243

Bình chọn: 9.5.00/10/324 lượt.

i còn tưởng nghi vấn này sẽ vĩnh viễn không

chiếm được đáp án, không nghĩ tới một tháng sau, cô ấy lại xuất hiện,

hơn nữa còn lấy dũng khí tiến vào nhà, cha Viên cũng quá khách khí,

không cần đặc biệt đưa học muội của con trai ra ngoài như thế chứ . . . . . Chậm, đợi chút, cái đó không phải cha Viên, là con trai bác ấy.

Hắn ra quân? ! Thế nhưng, thế nhưng lại không có nói cho cô biết? !

"Viên Hi Hành đã về rồi?" Ương Tê nói xong “Ừ” một tiếng, " Trước kia cậu ấy

nghỉ sẽ nói cho chúng ta biết, thế nào lần này không nói tiếng nào đã

về? Thật kỳ quái."

Không sai, thật kỳ quái .

Hơn nữa Viên

Hi Hành không giống như là ở tiễn khách, mà định cùng ra ngoài đi bộ,

hướng kia là, công viên nhỏ - là địa điểm tâm sự tốt nhất.

Bọn họ, bọn họ. . . . . . Bọn họ càng đi càng xa !

"Ương Tê, thật xin lỗi, chị đi đi." Ương Nại vốn muốn đi bưu điện lại đẩy cho Ương Tê, "Em đột nhiên nhớ có chuyện, sau khi về nhà đấm lưng chuộc tội cho chị."

Ương Nại đưa đồ cho Ương Tê, rẽ sang con hẻm, trong lòng suy nghĩ muốn đến công viên nhỏ. . . . . .

Chạy trốn muốn chết muốn sống, rốt cuộc trong ba phút đã đến, ngắm nhìn bốn

phía, trừ con nít không có người khác, rất tốt, cô chạy đi nơi khác,

lặng lẽ núp ở vùng cây phía sau.

Nếu cô đoán đúng, cô có thể nghe lén bọn họ đang nói cái gì, nếu bọn họ đi bộ hoặc qua cầu bên kia, cô

liền lui ra ngoài công viên, sau đó làm bộ đang trở về phố Mỹ Lệ, quấy

rầy một chút cũng tốt.

Đầu nhỏ suy nghĩ, rốt cuộc, sau khi đuổi không hết mấy con muỗi, lính nam bộ Viên Hi Hành và học muội của hắn cũng xuất hiện.

Ương Nại trong lòng nhớ tới: xích đu, xích đu, xích đu. . . . . .

Cũng không biết cô hiểu rõ tập tính hắn, hay niệm lực phát huy tác dụng, Viên Hi Hành mang theo học muội đi tới xích đu.

Vì để tránh bại lộ hành tung, Ương Nại đem thân thể ép tới thấp hơn.

"Có chuyện gì, hiện tại có thể nói rồi." Là thanh âm Viên Hi Hành.

"Em. . . . . . Chỉ muốn thấy Viên học trưởng thôi."

"Ý em là…, " thanh âm Viên Hi Hành có chút hài hước, "đây là chuyện quan trọng?"

"Đối với em mà nói, điều này rất quan trọng."

"Cho nên anh mới nói, ý nghĩ của chúng ta không giống nhau." Viên Hi Hành

nhìn đứa bé trượt cầu tuột trong công viên, "Anh sẽ cố gắng không ảnh

hưởng tới em, em cũng không cần cố gắng thay đổi anh, quan hệ của chúng

ta chính là đàn anh và đàn em, trước kia là thế, về sau cũng vậy."

"Nhưng là. . . . . ."

"Không có nhưng nhị gì hết."

Ương Nại có cảm giác kì lạ, Viên Hi Hành. . . . . . giống như không bình tĩnh? Lại còn cắt ngang lời người ta đang nói.

Biết hắn lâu như vậy, chưa bao giờ biết hắn có mặt này, xem ra, cô chỉ biết

hắn lâu nhưng không hiểu sâu, nếu không phải hôm nay trốn chỗ này nhìn

lén, cô sẽ cho rằng Viên Hi Hành là loại tiêu chuẩn tốt, không nghĩ tới

hắn cũng nói chuyện không khách khí, thật ly kỳ.

"Lại Nhu, em không phải là mẫu người anh thích, chúng ta không cần lãng phí thời gian."

Xoạt! Tốt, tốt. . . . . . rất thẳng thắn.

Viên Hi Hành nói chuyện với cô luôn nói ba phần, giữ bảy phần, đoán một chút là chuyện thường như cơm bữa, Ương Nại không rõ lắm hắn tại sao phải

làm như vậy, hắn cũng không nói rõ, ngôn ngữ giữa hai người luôn mập mờ

tới mơ hồ, dần dà, cũng thành trạng thái mã mã hổ hổ khai thông, nhưng

lời nói thẳng vừa rồi có điểm kinh động.

Ương Nại nhướng mi, người này thật sự là Viên Hi Hành sao?

"Viên học trưởng, em có tự tin, so với người khác thích anh hơn."

Hừ, loại tự tin này ta cũng có a, Ương Nại nghĩ. Tự tin của ta còn mạnh hơn cô đấy. . . . . . Ưm hừm, con muỗi thối, tránh ra, không cần vòng quanh ta, thật đáng ghét. . . . . .

"Tình yêu không phải để tranh giành, không thể như vậy "

"Em kém cô ấy chỗ nào?"

"Nơi nào à?" sắc mặt Viên Hi Hành rốt cuộc cũng dễ nhìn, "Thời gian tiến vào chiếm giữ trong lòng anh, con người của anh rất hoài niệm ."

"Viên học trưởng. . . . . ."

"Lại Nhu, chuyện này chúng ta đã thảo luận qua, mặc dù qua mấy năm, nhưng ý

nghĩ của anh vẫn giống như trước, nếu anh có thể thích em, đã sớm thích

em rồi, đến bây giờ anh coi em là đàn em, vậy thì đại biểu giữa chúng ta một chút cũng không thể."

"Em biết so với thanh mai trúc mã của

anh, bốn năm chúng ta quen biết không coi vào đâu, nhưng cô ấy không

tiếp nhận anh không phải sao?" Lại Nhu rất nỗ lực nói ra ý nghĩ trong

lòng, " Nếu như vậy, Viên học trưởng, anh tại sao không cho em một cơ

hội? Có lẽ em mới là người thích hợp nhất!"

Cái gì, cái gì? So

với thanh mai trúc mã của anh. . . . . . Ai, cánh tay. . . . . . Có một

con muỗi đậu trên cánh tay cô, Ương Nại trợn to mắt, nhưng không hề

đánh, không thể làm gì khác hơn là cắn răng nhìn con muỗi ngược đãi tay

của mình, sớm biết ngồi chồm hổm không nên chọn nơi quá kín, muỗi cũng

nhiều. . . . . . Ương Nại trốn tới trốn lui mấy con muỗi, một mặt lại cảm thấy mình hồ đồ,

làm sao lại đứng ở nơi nửa cái cây cũng không có, cô hôm nay mặc áo

không có tay, trở về nhất định sẽ bị sưng, còn có thể đau. . . . . .

"Ương Nại." Thanh âm bật cười từ bên cạnh truyền ra, "Em còn phải ngồi chồm hổm ở chỗ này


Polaroid