mắt tan vỡ, như có một chất lỏng gì đó không cho phép chợt lăn ra, chỉ có thể nhìn chằm chằm phía cửa lớn.
Đám người Diêu thị, Ngu Nguyệt Quyên, Diêu Thanh Thanh giật mình nhìn nam nhân kia một thân chật vật, quần áo bẩn nhìn không ra màu sắc, trên đầu cũng tơi tả, nhìn như bị ai mai phục đánh lén, làm sao còn bộ dáng như hồi sáng xuất môn, ba nữ nhân thấy lo lắng trong lòng.
"Đại ca?"
"Nguyệt Trác?"
"Biểu ca?"
Diêu thị cùng đám người Ngu Nguyệt Quyên lo lắng kêu một tiếng, thấy hắn đứng ở cửa, quay lưng về phía các nàng, không hiểu hắn làm sao, nhưng hơi thở bi ai khiến các nàng cực lo lắng. Chỉ có Diêm Ly Trần thờ ơ lạnh nhạt, không nói gì.
Tất cả mọi việc phát sinh chỉ trong một phút thời gian ngắn ngủi, vừa vặn người ở trong phòng sinh đưa bé con ra, một bà đỡ cao hứng mở cửa, đang muốn tuyên bố chuyện tốt, lại bị nam nhân đứng ở cửa dọa sợ. May mắn bà đỡ cũng nhận ra tướng quân đại nhân, không nghĩ nhiều, cao hứng nói: “Chúc mừng tướng quân, phu nhân sinh một tiểu tử mập mạp, mẹ con bình an.”
Ngu Nguyệt Trác choáng váng, nhìn có chút đờ đẫn, trong mắt có chút hồng hồng.
Đại khái vì Ngu Nguyệt Trác hiếm khi có biểu hiện như thế, người ở ngoài phòng chờ cũng có chút phản ứng chậm, đến khi Dung Nhan mang bé con ôm đến trước cửa, mọi người mới có phản ứng, không khỏi cao hứng kêu lên.
Diêm Ly Trần là người đầu tiên tiến lên xem bé con, hắn ỷ vào mình võ nghệ cao cường, tốc độ nhanh, đến trước mặt Dung Nhan, nhìn bé con lộ ra gương mặt đỏ ửng, sau đó bình tĩnh nói: “Thì ra tiểu tử thối có bộ dáng này, vừa nhìn là biết con ngươi.”
Một câu cuối cùng khiến cho mọi người đều ngẩn người.
Mọi người tiếp tục: = khẩu = vì sao bọn họ cảm thấy vị thần tiên này dường như càng ngày càng mất khí chất thần tiên?
Ngu Nguyệt Trác bình thản nhìn hắn một cái, bình thản nói một tiếng: "Cút!"
Tuy rằng khi sinh đau muốn chết, nhưng khi sinh xong, A Manh lại cảm thấy thân thể đầy khí lực, thậm chí không có điểm nào uể oải, ngược lại tinh thần cực tốt, mở to mắt chuẩn bị nhìn đứa nhỏ nàng vất vả mang thai.
“Đứa nhỏ đâu?” A Manh hỏi một người đang rửa sạch thân thể cho nàng.
“Bẩm phu nhân, Nhan cô nương ôm tiểu chủ tử cho tướng quân nhìn rồi ạ.”
A Manh nghe xong, kinh ngạc: “Tướng quân đã trở lại?” Nàng vừa sinh hạ đứa nhỏ xong có chút kiệt sức cho nên không nghe tiếng bà đỡ chúc mừng tướng quân.
Nha hoàn không trả lời bởi một thân ảnh vừa vào cửa đã là đáp án.
A Manh nhìn nam tử mang theo hàn ý đi tới, đem nha hoàn kia đẩy ra, đi đến chỗ nàng. Phòng sinh còn đầy mùi máu me, không tốt, mà nàng lúc này lại đang chật vật, mồ hôi ẩm ướt trên mặt, quần áo cũng có mùi máu, thật sự không dễ ngửi, cũng có thể coi đây là lúc nàng chật vật nhất. Nhưng không biết thế nào, khi nhìn thấy ánh mắt nam nhân kia, lại khiến cho nàng không thể cảm thấy cố kỵ bản thân mình.
Vì sao nhìn hắn có vẻ … bi thương?
"Chàng... Làm sao vậy?"
Cuối cùng lại thành một câu mềm mại mà ân cần thăm hỏi. A Manh dựa vào đầu giường, hạ thân vẫn mang theo đau đớn bị xé rách, khiến nàng không dám tùy tiện lộn xộn, chỉ có thể dùng hai mắt đánh giá nam nhân này, trong lòng không khỏi có chút buồn cười, nàng sinh chật vật, nhưng tướng quân vốn đang cần ở quân doanh xử lý công vụ, tại sao cũng chật vật như vậy? Không phải có kẻ nào dám phục kích hắn chứ?
Ngu Nguyệt Trác bước đến trước mặt nàng, hai mắt gắt gao nhìn thân thể nàng, ánh mắt như muốn khắc sâu hình ảnh của nàng vào đáy lòng, cuối cùng hai mắt dừng ở gương mặt tái nhợt nhưng đầy sức sống của nàng. Nàng ngồi ở đó, mỉm cười, tóc tai bù xù, khuôn mặt tái nhợt, mái tóc dài đen mượt bết vào khuôn mặt búp bê của nàng, khiến cho người ta cảm thấy nàng càng thêm nhỏ bé yếu ớt, dâng lên một loại cảm giác rung động khó tả dù sự thật nàng không đẹp nhưng ở trong lòng hắn hình ảnh sống động và xinh đẹp nhất, một ý nghĩ "Nàng còn ở đây, không có rời hắn mà đi" hiện lên trong đầu làm cho đáy lòng hắn thoải mái và ấm áp.
Bỗng dưng, hắn không nhìn ánh mắt của hạ nhân ở đây, xoay người ôm nàng vào lòng, thậm chí quên mất lực đạo của mình sẽ ảnh hưởng đến thân thể mảnh khảnh của nàng, sẽ làm nàng bị thương.
Cảm giác hơi đau, nhưng A Manh thấy nam nhân này thật khác, chỉ là bộ dáng này của hắn làm nàng nghi ngờ, cho nên nhất thời không hé răng, cắn răng chịu đựng. Bên ngoài là thanh âm tươi cười chào đón đứa nhỏ, bên trong lại cực kỳ im lặng, nhìn hình ảnh bọn họ ôm nhau, dù có chút không hợp quy củ, nhưng nghĩ đến nam nhân vừa rồi thái độ khác thường, mọi người đều thức thời không hé răng, đều vây quanh bé con.
“…Ta nghĩ nàng… đã xảy ra chuyện.” Thanh âm hắn vang lên, mang chút giọng mũi, “Thị vệ nói, nàng sinh non, chảy nhiều máu, rất nguy hiểm…”
Tuy chỉ ngắn ngủi mấy chữ, nhưng lại nói hết suy nghĩ của hắn. A Manh sửng sốt, suy nghĩ, chẳng lẽ, hắn sợ mình sinh non sẽ nguy hiểm nên mới vội vàng trở về, nên mới chật vật như vậy? Có điều, với bản lĩnh của hắn, sẽ không biến thành như vậy chứ…
Nghĩ thế, trong lòng A Manh cảm động, giơ tay ôm hắn, thậm chí tràn ngập tình mẫu tử vỗ vỗ vai hắn, cười nói: “