Hiền Thê Xui Xẻo

Hiền Thê Xui Xẻo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211692

Bình chọn: 8.5.00/10/1169 lượt.

Không sao, chàng cũng biết thân thể ta tốt, mới hai canh giờ đã sinh xong, bà đỡ nói, rất ít người có thể được như vậy ~~ chàng xem, ta rất lợi hại phải không?” Nói xong, dường như còn có chút kiêu ngạo.

Ở trong trường hợp này, nghe sản phụ nói hai ba câu, lại nhìn nàng hoạt bát như vậy, khiến trong lòng hắn thật vui vẻ.

Về phần thị vệ nói nhầm, tuy là hắn mất hứng, hiện tại hắn không thể trừng phạt thị vệ kia một chút, nhưng sẽ không dễ dàng buông tha đâu.

“Phải, rất lợi hại!” Ngu Nguyệt Trác cúi đầu cười, sau đó hôn lên mặt nàng một cái.

“Ai nha, mặt ta bẩn mà!” A Manh né tránh, trong lòng cảm thấy tướng quân thật vĩ đại, bản thân mình còn thấy bộ dáng mình thật bẩn, vội đẩy hắn ra, gọi người đến thu thập cho mình.

Nàng vừa sinh xong, nha hoàn chưa kịp lau rửa người, nam nhân này liền vào, may mắn là đã sinh đứa nhỏ xong, nếu không, nam nhân này cứ thế xông vào, hạ nhân nhìn hắn như thế nào? Từ xưa đến này, nam nhân nào có thể tiến vào phòng sinh chứ, mà A Manh cảm thấy nam nhân này không phải là người có thể tuân theo quy củ, nếu hôm nay hắn ở đây lúc nàng sinh, tuyệt đối sẽ bị nhiều người chê cười. Nàng nên thấy may mắn vì hôm nay hắn có việc đi ra ngoài không nhỉ? =.=

Ngu Nguyệt Trác đứng một bên chăm chú nhìn nàng mỉm cười, ánh mắt ôn nhu, ai nhìn cũng phải đỏ mặt. Bất quá, nếu như bình thường chắc chắn sẽ khiến cho bao người động tâm, chỉ có điều, ở hiện tại, với hình tượng này, thật làm cho người ta không dậy nổi cảm giác gì a.

“Chàng làm sao có thể biến thành như vậy? Chẳng lẽ lại bị người đuổi giết?” A Manh tò mò hỏi.

Ngu Nguyệt Trác dừng một chút, sau đó thập phần thành thực nhìn nàng, bình tĩnh nói: “Đúng vậy, hôm nay gặp một vài nhân sĩ võ lâm nhàn rỗi không có việc gì làm đến chọc ta, ta vội trở về với nàng, cho nên…” Chỉ nói một nửa để người còn tự nghĩ.

A Manh vốn còn chút nghi ngờ, nhưng nhìn bộ dáng tướng quân thành khẩn, nàng một chữ cũng tin.

“Vất vả cho phu quân, nhanh tự mình tắm rửa sạch sẽ, chàng xem, chàng làm quần áo ta dơ rồi!” A Manh phụ họa một tiếng, vội đẩy hắn đi tắm rửa, hơn nữa nói rõ, không sạch sẽ thì đừng có mà vào, cũng không cho chạm vào con.

Ngu Nguyệt Trác nhìn quần áo trên người nàng, quả thực bị mình làm dơ, chỉ có thể sờ sờ mũi, ngoan ngoãn đi xuống. Đến bên ngoài, chỉ nhìn thấy ở đại sảnh, Diêu thị đang ôm bé con cười đến không ngậm miệng lại, vài cô nương vây quanh đang nghển cổ nhìn, vẻ mặt ngạc nhiên. Chỉ có Diêm Ly Trần là không thú vị ngồi một bên uống trà, tuy là cử chỉ tao nhã nhưng nhìn thế nào lại có phần giống như trâu uống nước, lạc đà uống nước…

Chẳng lẽ hắn là lạc đà đầu thai thành? Người ở đây không khỏi thầm nghĩ.

“Nương, Dung cô nương, Nguyệt Quyên, Diêu biểu muội.” Ngu Nguyệt Trác đi ra, ôn hòa chào hỏi.

Nhìn thấy, Ngu Nguyệt Quyên cùng Diêu Thanh Thanh vội hành lễ, Dung Nhan chỉ gật đầu, lại đến phòng sinh, nơi đó còn cần nàng hỗ trợ. Thấy thế, Diêm Ly Trần lập tức buông chén trà muốn đi qua, lại bị Dung Nhan trừng mắt một cái, liền quay lại. Thấy vậy, Ngu Nguyệt Trác âm thầm thu hồi ám khí, trong lòng vừa lòng với sự thức thời của hắn, nếu thằng nhãi này dám làm chuyện không nên thân, hắn không ngại ra tay, thay trời hành đạo.

Ngu Nguyệt Quyên cao hứng kêu lên: “Ca, mau đến xem cháu ~~”

Ngu Nguyệt Trác mỉm cười tiến lên, định tới nhìn con đang được mẫu thân ôm trong ngực. Lúc này, bé con đang nằm im lặng trong lòng Diêu thị táp miệng, trên người bọc tã lót, chỉ lộ ra gương mặt đỏ ửng, mắt còn chưa mở. Mà gương mặt kia còn không to bằng bàn tay hắn, nhỏ bé như vậy khiến hắn sợ chạm vào sẽ làm hư bé con mất.

Ngu Nguyệt Trác đang muốn cẩn thận nhìn xem bé con giống ai, lại bị Diêu thị phát hiện ra toàn thân hắn lấm bẩn, nên bị đuổi xuống tắm rửa, mà lúc này, bà vú cũng chạy lại ôm bé con đi, Ngu Nguyệt Trác chỉ có thể bất đắc dĩ đi sửa soạn lại bản thân.

Đến khi Ngu Nguyệt Trác tự sửa soạn xong, liền khẩn cấp đi tìm sản phụ cùng bé con nhà hắn. Bởi sản phụ cần nghỉ ngơi, bé con cũng mới được sinh, không nên đi ra ngoài tránh bị trúng gió, cho nên Diêu thị cũng không quấy rầy nhiều, chỉ nhìn A Manh một chút, dặn dò một chút, rồi đều rời đi cả.

Khi Ngu Nguyệt Trác đến, trong phòng đã được thu thập tốt, không khí cũng trong lành lại, có đốt hương để xua tan mùi máu tươi lúc trước. Bé con được ăn uống no đủ đã ngủ say, đang được A Manh ôm vào lòng ngồi ở đầu giường.

“Làm sao không nghỉ đi?” Ngu Nguyệt Trác trách, thần sắc không hờn không giận.

Tâm tình A Manh cực tốt vẫy hắn lại xem bé con, chờ khi Ngu Nguyệt Trác ngồi bên giường, khẽ giơ bé con trong lòng ra, hứng trí cho hắn nhìn bé con một cái. Ngu Nguyệt Trác thấy tinh thần nàng tốt như vậy, nhớ lúc trước nghe tin nàng sinh non, đối lập với gương mặt tươi cười hiện tại bây giờ, dột nhiên không dám nói nặng lời với nàng, ngay cả để nàng thất vọng cũng không dám.

Ngu Nguyệt Trác cười cười, nhìn bé con mới sinh, đánh giá, không thể không thừa nhận lời của Diêm Ly Trần lúc trước. Đúng là thật, tuy là gương mặt vẫn còn bé xíu, nhưng ngũ quan quả thật có đường nét của hắn thật.

Co


Pair of Vintage Old School Fru