ộ sự thật mà vẫn ở lại bên hắn chỉ có một mình A Manh mà thôi.
"A Manh..."
Hắn khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt gắt gao nhìn người trên giường, gương mặt còn chút tái nhợt, hắn chỉ cần dùng một bàn tay cũng có thể bóp nát được khuôn mặt này.
Yếu ớt nhỏ bé như vậy, thật sự làm hắn muốn phá hư a.
Nhưng hắn không đành lòng, hắn hiểu, hắn sẽ đau, cũng sẽ khổ sở.
Cho nên, hắn chỉ có thể đem nàng đặt sát dưới cánh mình, bảo vệ nàng, cũng có thể bừa bãi bắt nạt nàng, mỗi khi nhìn đến gương mặt nàng, đều khiến hắn cảm thấy thế giới này thật sự tốt đẹp.
Đây là hắn đã trúng loại độc gì đó sao?
Thời gian chậm rãi trôi qua, đến khi thanh âm gõ cửa vang lên, Phù Cửu lại bẩm báo Ôn Lương cùng thê tử đến, Ngu Nguyệt Trác mời rời ánh mắt đi.
“Mời bọn họ đến đại sảnh uống trà, ta sẽ qua.”
Phù Cửu lên tiếng, liền lui xuống.
Ngu Nguyệt Trác nhìn người ngủ say trên giường lần nữa, nhẹ nhàng rời phòng ngủ.
Ở đại sảnh, khi Ngu Nguyệt Trác nghe đội trưởng thị vệ trong phủ ra nói một chút về tình hình hôm nay, ánh mắt thâm sâu khó lường, lại nghe đội trưởng thị vệ nói Diêm Ly Trần nhận định thích khách thuộc bộ tộc ở Bắc Việt, trong lòng vừa động, xâu chuỗi các sự kiện lại, hiểu được âm mưu trong đó, không khỏi giận tím mặt.
Bộ tộc này quả thật là có âm mưu, bọn họ vì hận hắn dẫn quân đánh giặc mà đến làm phiền. Bọn họ biết họ không đánh lại được hắn nên muốn làm hắn thống khổ, muốn tổn hại đến vợ con hắn. Cho nên đầu tiên là kế điệu hổ ly sơn, muốn hắn rời xa nhà, sau đó phái người đến ám sát A Manh, nếu thật sự thành công, sẽ đủ để đạt đến mục đích muốn tổn thương hắn.
Đương nhiên, đó là suy đoán của hắn, trong đó còn gì nữa thì hắn không biết. Nhưng dù là suy đoán, cũng đủ làm hắn nổi cơn cuồng nộ.
A Manh là điểm yếu của hắn, cũng là điểm mấu chốt của hắn, là thứ duy nhất hắn không cho phép ai chạm vào.
Thị vệ báo cáo thất kinh, tướng quân lúc này khí thế thật kinh người, vội cách xa ba bước, hô hấp cũng cảm thấy khó khăn, đây là kỹ xảo của cao thủ, nghe nói khi tu luyện đến mức độ nào đó, chỉ cần phóng ra hơi thở cũng đủ làm tổn thương đối phương.
May mắn, Ngu Nguyệt Trác rất nhanh thu lại hơi thở, cho đội trưởng thị vệ lui xuống, ở trong đại sảnh tiếp đãi khách.
Đi vào đại sảnh, vợ chồng Ôn Lương đồng loạt hướng Ngu Nguyệt Trác chúc mừng, Ngu Nguyệt Trác cũng mỉm cười khách khí đáp lễ.
Chờ hai bên hàn huyên một hồi, Ngu Nguyệt Trác bảo Ôn Lương đến thư phòng. A Manh vừa sinh còn đang nghỉ, đương nhiên không thể tiếp khách, Ngu Nguyệt Trác đành gọi muội muội tới tiếp đãi Ôn phu nhân, rồi mang theo Ôn Lương đến thư phòng.
Đến thư phòng, Ngu Nguyệt Trác liền đem một quyển sổ con cho Ôn Lương, cho hắn xem qua.
Ôn Lương đọc nhanh như gió, rất nhanh đã xem xong, mày hơi nhíu lại.
“Tử Tu, ngươi thấy thế nào?”
Ôn Lương trả lại cuốn sổ, trầm ngâm một lát, nói ra ý của mình, “Tướng quân, ta hoài nghi Bắc Việt có biến.”
Ngu Nguyệt Trác nháy mắt, ý bảo hắn nói tiếp.
“Vương Đình tuy cúi đầu, nhưng Vương Đình chỉ là Vương Đình, không biểu lộ cho toàn bộ Bắc Việt. Có lẽ tướng quân cũng biết, Bắc Việt là hợp thành từ mấy chục bộ tộc lớn nhỏ, Vương Đình chỉ có tác dụng lãnh đạo, người địa phương đều có lịch sử riêng, quyền lực của Vương Đình cũng không phải là tuyệt đối, ở đó có một vài bộ tộc thần bí, bên ngoài có vẻ nghe theo Vương ĐÌnh, nhưng không thực sự cam tâm tình nguyện. Xem ra mâu thuẫn ở đó không ít, chúng ta tuy thắng Bắc Việt, nhưng không phải đã phế hoàn toàn, hòa bình chỉ là nhất thời. Ta tin rằng, trên thảo nguyên, còn nhiều bộ tộc không chịu sự thống trị của Vương Đình, nhân dịp này muốn nổi loạn lên chiếm đóng.”
Nghe xong, Ngu Nguyệt Trác khẽ hạ mi, thần sắc hững hờ.
Ôn Lương nhìn vẻ mặt hắn, trong lòng thở dài, hắn biết vị đại tướng quân này không có nhận thức như người bình thường, chẳng qua chỉ là hợp thời hợp thế, hợp địa điểm, hắn mới ngang trời xuất thế, mới trở thành anh hùng Đại Sở. Mà may mắn, đáy lòng tướng quân còn trọng tình nghĩa, mới có thể làm cho Hoàng thượng cùng Túc vương yên tâm, làm cho muôn dân Đại Sở coi trọng hắn là đại anh hùng.
“Về phần bộ tộc này xuất hiện ở kinh thành, xem ra bọn họ có chuẩn bị mà đến, không biết được bọn họ muốn làm chuyện gì. Cũng có thể khẳng định, trong đó có nhiều người Bắc Việt oán hận ngươi, cho nên mới ra tay với phu nhân tướng quân nhằm trả đũa ngươi.”
Ngu Nguyệt Trác thở dài, khóe môi lại tươi cười trở lại, toàn thân toát ra khí thế như mùa xuân tháng ba. Ôn Lương nhìn, cảm thấy tướng quân biến hóa thật nhanh, khiến tâm can hắn không nhịn được mà có chút run rẩy.
“Có điều, chúng ta vẫn nên chờ thám tử đưa tin về mới có thể nhận định được phán đoán.” Ôn Lương vội nói.
Ngu Nguyệt Trác gật đầu, “Ta đêm nay sẽ viết tờ trình, ngày mai ta tiến cung, đem việc này báo cho Hoàng thượng.”
Hai người nghị sự một lát, sau đó Ngu Nguyệt Trác nhớ đến hình xăm của bộ tộc kia, liền hỏi Ôn Lương chuyện ở đó. Ôn Lương cùng Bắc Việt qua lại mười mấy năm, đối với Bắc Việt cũng có chút hiểu biết, nghe nói đến chuyện của bộ tộc này, cũng có thể hạ bút thành văn được