XtGem Forum catalog
Hiền Thê Xui Xẻo

Hiền Thê Xui Xẻo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329220

Bình chọn: 8.5.00/10/922 lượt.

. Chỉ là khó có thể nhìn thấy người khí chất như ngọc như vậy, vô luận là ai cũng muốn nhìn vài lần cho thỏa mãn.

Ngu Nguyệt Trác vừa lòng sự ngoan ngoãn của nàng, kéo nàng ngồi xuống sau đó tự rót trà uống.

“Ngu Nguyệt Trác, đã lâu không gặp, xem ra ngươi sống rất tốt” Thiếu niên nói, giọng nói thanh trong dễ nghe.

Ngu Nguyệt Trác không hề có chút phản ứng, uống xong một ly trà tay liền động, chén trà trong tay phóng tới mặt thiếu niên kia. A Manh che miệng kinh hô, mắt thấy chén trà sắp đến mặt thiếu niên, lại không biết hắn hành động thế nào, đến khi nhìn kỹ thì chén trà đã nện vào cây cột phía sau thiếu niên, bể làm đôi.

“Ta không tốt!” Ngu Nguyệt Trác mỉm cười tao nhã, nhưng lại nghiến răng mà nói, A Manh nghe mà lo lắng một phen, trong lòng cảm thấy hai nam nhân này là có thù oán với nhau. “Ngươi đem phiền toái đến cho ta, ta sẽ nhớ kỹ, sau này sẽ trả ngươi gấp bội.”

“Phiền toái?” Thiếu niên nhíu mi, vẻ mặt khó hiểu “Gần đây ta không tiếp xúc với ai, làm sao lại gây phiền toái như ngươi nói? Còn nữa, vì ta không muốn ra mặt quấy rầy ngươi, còn phải trèo tường đưa quà tân hôn cho ngươi, hẳn là vô cùng có lợi cho ngươi chứ? Đêm tân hôn không có làm sai gì chứ?” Nói xong, lại thở dài một tiếng “Mấy ngày nay ta vẫn lo lắng cho ngươi, tính tình ngươi như vậy nói không chừng lúc động phòng không biết làm thế nào.”

“…”

A Manh đờ đẫn nhìn thiếu niên bộ dáng xuất trần thoát tục lại đi nói những loại chuyện ám muội như vậy, trong lòng nàng ngây ngốc.

Ngu Nguyệt Trác cười nhẹ nhàng: “Ngày đó ta thực nên phái người đứng chờ bắn rớt con chim như ngươi, thật đáng tiếc. Không nói đến chuyện này, chuyện ngươi đánh đàn đối với nương tử của ta, khiến nàng rước phiền toái từ đám người của Vạn Kiếm sơn trang khiến ta rất tức giận.”

Nghe Ngu Nguyệt Trác nói, A Manh không khỏi sửng sốt, theo bản năng nhìn kỹ thiếu niên trước mặt, thấy Ngọc Cầm màu trắng kết hợp bạch y mà thiếu niên đang mặc tạo khí chất xuất trần giống như tiên nhân. Bất quá A Manh đã biết người đánh đàn là hắn ta, về phần Tử Y cô nương kỳ thật là đến tìm hắn.

“Nga, kỳ thật là ta thấy nữ nhân của ngươi sức khỏe không tốt, vì hạnh phúc của ngươi nên mới giúp nàng một phen.” Nói xong, thiếu niên nhìn A Manh đang ngây ngốc mà cười đạm mạc: “Bên ngoài không phải mọi người rất ái mộ tiếng đàn của Ly Trần công tử, thường đồn phải “tam sinh hữu hạnh” mới nghe được sao? Cho nên hẳn là các ngươi nên cảm kích ta.”

(tam sinh hữu hạnh: tích phúc ba đời mới được)

“…”

Gặp qua không ít người không biết xấu hổ, nhưng không ai lại không biết xấu hổ như hắn vậy, lại còn dùng bộ dáng xuất trần thoát tục mà nói. Quả thật khiến người ta muốn đánh hắn một trận.

A Manh hiện tại đã rõ, thì trên đời này vẫn còn có người vô sỉ hơn cả Ngu Nguyệt Trác, nàng thực sự đã trách lầm hắn.

Ngay lúc A Manh mới hiểu rõ ràng, thì mỗ nam nhân đã muốn nổ tung vì giận dữ, sau đó bên trong hai bóng người một xanh một trắng nhanh chóng đánh nhau, A Manh không có võ công để bảo vệ bản thân nàng liền chạy trối chết, chỉ sợ quyền cước không có mắt đánh trúng nàng. Bất quá là nàng lo xa, hai nam nhân kia võ công đều rất cao, ngươi đánh ta tránh trong lúc đó cũng không có mảy may phá hư cái gì trong phòng nói chi là làm nàng bị thương.

Nàng xác nhận đã an toàn, A Manh bắt đầu vui vẻ xem hai người đánh nhau, tâm tình cực kì kích động, đây chính là võ công chính tông ở cổ đại nha, cái gọi là khinh công bay tới bay lui quả thật thần kỳ a… Nhưng mà không tới một phút, A Manh liền mở to mắt, đầu như nở hoa, nghẹn họng không nói gì.

Nàng thế nhưng không thấy rõ động tác của bọn họ, chẳng lẽ thị lực của nàng kém vậy? Hay là động tác của họ quá nhanh?

Thấy hai người đánh đến quên bản thân, A Manh dùng tay áo che miệng, nhẹ nhàng nói một câu, rất nhanh hai người kia đang đánh nhau hăng say liền tách ra, song song té ngã trên mặt đất, vô cùng chật vật.

“Tướng công, chàng không sao chứ?” A Manh vẻ mặt lo lắng đỡ Ngu Nguyệt Trác dậy, khẽ cụp mắt, dáng vẻ như thiếu nữ nhu thuận.

Ngu Nguyệt Trác co rút khóe miệng, nhìn thoáng qua thiếu niên đồng dạng tứ chi dang rộng nằm trên mặt đất, sau đó ác tâm ôm A Manh ha ha cười rộ lên.

Thiến niên bò dậy, đôi mắt đầy uất ức nhìn A Manh một cái, sau đó chậm rãi ngồi trên ghế, nói nhỏ một câu: “Thì ra là thế.”

A Manh thấy sống lưng chợt lạnh, nàng chạy nhanh vào lòng Ngu Nguyệt Trác, không dám nhìn vào đôi mắt trong suốt như lưu ly không biểu tình của thiếu niên kia.

“A Manh, đây là Diêm Ly Trần, hiện tại là nhạc công trong cung.” Ngu Nguyệt Trác dứt lời lại đối thiếu niên kia nói “A Trần, đây là nương tử ta.”

“Đệ muội, xin chào.” Giọng Diêm Ly Trần trong trẻo, thần sắc vẫn hờ hững như trước, cực kì tùy tính.

Khóe môi A Manh giật giật, cảm thấy ngạc nhiên. Diêm Ly Trần thoạt nhìn phiêu dật thoát tục, tính tình tự do, phóng khoáng không kiêng kỵ, cho nên hắn nói gì làm gì cũng làm cũng làm người khác thấy buồn cười. Hơn nữa, hắn một bộ thiếu niên công tử, lại gọi nàng “Đệ muội”, nhưng nghĩ như thế nào cũng thấy cảm giác không đúng.

Ngu Nguyệt Trác bộ dán