cửa đại điện. Hắn vừa dừng ở
cửa, nội thị đã đưa lên một chiếc khăn mặt sạch, giúp hắn cẩn thận từng
chút một lau nước mưa trên chiều phục. Hắn không nhịn được phất ống tay
áo, sải bước tiến thẳng vào trong đại điện, ngẩng đầu liền nhìn thấy
gương mặt nghiêm túc của ta.
“Thần thiếp cung nghênh thánh giá.” Thanh âm của ta vô cùng lạnh lẽo, tựa như cái lạnh từ đá xanh trên mặt đất tỏa ra dưới gối. Ta đoán trước nay hắn cũng chưa từng gặp qua Hoàng hậu Tư Đồ gia nào có hành động như thế,
nhất thời không hiểu được tình hình. “Hoàng hậu, vì sao phải hành đại lễ như vậy?” Hắn tiến lên vài bước, đưa tay ra trước mặt ta. “Đứng lên nói chuyện đi.” “Thần thiếp không dám. Sáng nay Hoàng thượng để Phó Thống
lĩnh đưa bát thuốc đó đến cho thần thiếp, thần thiếp tuy không hiểu mình đã phạm phải lỗi lầm gì, lại khiến cho Hoàng thượng nổi giận đến mức
không muốn để thần thiếp mang thai con nối dõi. Thần thiếp nhất định là
trong lúc vô ý đã chọc giận long nhan, mong rằng thánh thượng nói rõ,
thần thiếp cam nguyện lĩnh tội.” Nước mắt trong mắt ta dâng lên chan
chứa tựa như lúc nào cũng có thể tràn ra. Trong lòng ta hiểu rõ, khi nữ
nhân nước mắt tràn mi là thời điểm quyến rũ mê người nhất.
“Cái gì?!” Thanh âm Thượng Quan Bùi đột nhiên đề cao lên, thậm chí bởi vì
kinh ngạc mà âm cuối còn hơi run run. Hắn là người lớn lên trong chốn
hậu cung, đưa một chén thuốc cho một phi tần vừa thị tẩm có thâm ý ra
sao, hắn so với bất cứ ai lại càng rõ ràng.
Ta nghe thấy ngữ khí của hắn đột nhiên thay đổi, không khỏi ngẩng đầu lên
nhìn hắn. Trên gương mặt hắn hỗn độn sự kinh ngạc, nghi hoặc cùng không
thể tin được. Cánh tay đưa về phía ta chậm rãi buông xuống, đôi mắt
không tự chủ hơi nheo lại, cái nhìn xa xăm dừng lại ở một nơi nào đó,
lông mày cũng xô lại thành hình chữ xuyên [3'>, dáng vẻ suy tư. Ta nhìn
chằm chằm không chớp mắt vẻ mặt hắn, trong lòng không khỏi nảy sinh nghi ngờ, nếu như hắn không phải là một kẻ có tâm cơ, giỏi diễn xuất, vậy
thì nhìn qua tựa như hắn thực sự không hề biết chuyện này? Nhất thời
trong lòng trăm ngàn suy nghĩ xoay chuyển, ta bỗng nhiên cảm thấy vừa
mừng vừa lo. Nếu như Thượng Quan Bùi không biết chuyện, vậy thì ai có lá gan lớn như vậy, liều lĩnh, bất chấp nguy cơ rơi đầu mà giả truyền
thánh chỉ mưu hại Hoàng hậu đây?
——[3'> Chữ “Xuyên”: 川——
Nghĩ tới đây, ta nhẹ nhàng gọi hắn: “Hoàng thượng.” Hắn lúc này mới ý thức
được ta vẫn quỳ gối trước mặt, vội vã khom người tiến tới đỡ ta dậy. Ta
được nuông chiều từ bé, chưa bao giờ phải quỳ lâu như vậy, đầu gối đã
run rẩy không điều khiển nổi. Hắn nhận ra ta không ổn, liền cẩn thận đỡ
ta từ từ ngồi xuống. Hắn cho nội thị chuyển chiếc ghế tròn qua, ngồi
xuống bên cạnh ta, mà tay của ta vẫn bị hắn nắm trong lòng bàn tay. Ta
còn cảm nhận được tay hắn đã hơi thấm chút mồ hôi, là vì căng thẳng sao? Thượng Quan Bùi cuối cùng dường như cũng hồi phục lại tinh thần, lớn
tiếng quát: “Hạo Minh, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?” Trong đôi mắt
hắn hiện ra chút ánh sáng lấp lánh, trừng mắt nhìn về phía Phó Hạo Minh. Ta quay đầu quan sát Thượng Quan Bùi, gương mặt nhìn nghiêng của hắn
vẫn phong thần tuấn lãng, khiến ta nhớ tới lần đầu tiên cùng hắn xem
pháo hoa, thế nhưng khiến ta giật mình chính là, gương mặt hắn còn lộ ra sự uy nghiêm. Đây là phong thái vương giả mọi người thường nhắc tới
sao?
“Thần tội đáng muôn chết, nguyện ý lãnh tội!” Phó Hại Minh quỳ trên mặt đất.
“Ngươi!” Thượng Quan Bùi tức giận, hận tới mức nghiến răng nghiến lợi:
“Giả truyền thánh chỉ là tội chết, ngươi có biết hay không?”
“Thần cam nguyện nhận lấy cái chết!” Phó Hạo Minh vẫn chỉ nói câu đó, sau đó
liền trầm mặc. Nhìn hắn thấy chết không sờn, ta hiểu rõ, muốn từ trong
miệng Phó Hạo Minh tìm hiểu ra ai là người đứng đằng sau sai khiến, chỉ e là khó khăn muôn trùng. Hơn nữa, dựa vào tình nghĩa chí thân giữa
Thượng Quan Bùi và Phó Hạo Minh, muốn hắn điều tra ra nguyên cớ, thay ta làm chủ, chưa chắc đã có khả năng. Mà bàn tay đen tối ở phía sau cả gan làm loạn đến mức không ngại giả truyền thánh chỉ tới mưu hại ta, còn có thể có thủ đoạn khống chế cả thị vệ trong cung giúp người đó thi hành
kế hoạch, vậy lần này nếu ta không tra cứu rõ ràng, giết một người để
răn trăm người, sau này sao còn có thể đặt chân trong hậu cung nữa?
Chủ ý đã định, ta xoay người hướng về phía Thượng Quan Bùi: “Hoàng thượng,
thần thiếp cả gan đề nghị, mong Hoàng thượng ân chuẩn!” Ta vừa nói vừa
định uyển chuyển cúi người, Thượng Quan Bùi đã vội vàng ngăn ta lại, ngữ khí ôn hòa: “Hoàng hậu, mời nói.” “Giả truyền thánh chỉ định mưu hại
huyết thống hoàng thất, không phải là chuyện nhỏ. Thần thiếp là chủ lục
cung, lại thiếu chút nữa chết thảm, mong Hoàng thượng ân chuẩn để thần
thiếp tự mình thẩm tra, chỉnh lý càn khôn, chấp hành kỷ cương.” Lời ta
nói đều là những lời chính nghĩa, ngữ khí tuy khiêm tốn nhưng lại kiên
định. Trong lòng ta tính toán, nếu như Thượng Quan Bùi từ chối, vậy hắn
không thoát khỏi quan hệ với mối hiềm nghi này, để cho thấy bản thân
không liên quan tới việc nà